Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Web Novel - Chương 21 - Biến Hình! Không Phải Làm Như Vậy Đâu (1)

Đúng cái lúc Ymir lao vào người tôi, một luồng mana mất kiểm soát bỗng bùng nổ từ phía xa.

Mất kiểm soát là cái quái gì ư?

Cứ hiểu nôm na là hội chứng chuuni cấp độ cuối bộc phát đi cho nó vuông.

Vấn đề không phải là con Hắc Long trong tay nó đang nổi điên, mà là mấy đứa đó tưởng mình có quỷ nhập rồi lên cơn thật.

Và cái trò này còn phiền hơn ở chỗ dị năng của chúng nó lại mạnh lên thật sự dựa trên sức mạnh của con quỷ hàng real.

Giống như Red Scarf ngày xưa chỉ là rank A mà đùng một cái sở hữu sức mạnh ngang ngửa rank S, con nhỏ trùm mũ đằng kia cũng đang khao khát sức mạnh đến mức sắp điên rồi.

“Kyahahahaha!”

Con nhỏ phá tường xông vào, hai tay vung loạn xạ.

Những viên đạn ma pháp đen ngòm bắn ra từ tay nó cày nát cả cái nhà hàng, khiến mọi người trong quán phải vội vàng tìm chỗ nấp-

“Nó mất kiểm soát rồi! Chặn nó lại!”

À không, họ đâu có làm thế. Ai nấy đều bật dị năng lên để tự bảo vệ mình.

Đây là đảo Sejong mà.

Một nơi mà từ khách hàng, nhân viên bán thời gian cho đến đầu bếp đều có thể là dị năng giả.

“Con nhỏ đó là đứa nào vậy?! Cái quái gì thế!?”

“Là đồng phục thể dục của khối cấp ba! Chết tiệt, học viên cấp ba mà còn dính hội chứng chuuni à!!”

“Thế thì phải gọi là bệnh cấp ba chứ?!”

“Không phải lúc giỡn đâu! Con mắm đó mạnh vãi chưởng!!”

Hiện tượng mất kiểm soát này khá phổ biến trong giới dị năng giả nên ai cũng xử lý rất nhanh, nhưng vấn đề là mana của con nhỏ kia mạnh đến vô lý.

“Lũ giun dế các ngươi mà cũng dám!”

Rầm!

Nó chỉ khẽ dậm chân một cái mà cả nhà hàng rung chuyển.

“Thầy ơi, thầy có sao không?!”

“Tôi không sao, còn học viên Ymir thì...?”

“Em không sao ạ.”

Ymir vẫn đang đè trên người tôi, mắt không rời tình hình phía trước.

“Thầy đứng dậy được không? Em nghĩ chúng ta khó mà chạy ra lối vào được.”

Cô ấy vừa nhanh mắt tìm đường chuồn vừa đánh giá thực lực của con nhỏ kia, rồi mới đỡ tôi dậy.

“Nếu không được thì phải chiến thôi....”

“Đánh nhau ư? Nguy hiểm lắm. Tuy tôi không có cảm nhận cụ thể nào về dị năng giả hay mana, nhưng....”

“Huwaaaahhhh!!”

Một cậu trai mặc đồng phục cấp ba bọc nắm đấm trong ngọn lửa màu xanh bạc hà rồi lao về phía con nhỏ kia.

“Fire Punch!”

“Biến đi!”

Uỳnh!

Cô nàng vẫy tay như đuổi ruồi, hất văng cậu trai kia bay đi.

Trong thoáng chốc, một thứ gì đó trông như cái đuôi rắn khổng lồ lóe lên sau lưng nó.

“C-Cái đó vừa rồi là gì vậy? Tôi đâu có nhìn nhầm, đúng không?”

“...Xem ra đúng là vụ mất kiểm soát trong lời đồn rồi.”

“Lời đồn?”

“Vâng. Lời đồn đáng ngờ đang lan truyền ở Hàn Quốc gần đây.... Ah. Thầy là người Hàn Quốc nên có thể không biết. Hàn Quốc kiểm soát thông tin chặt chẽ lắm. Em xin lỗi. Thầy cứ quên những gì em vừa nói đi.”

“Nhưng, nhưng mà.”

Tôi chỉ vào cậu trai bị văng vào tường ở đằng xa.

“Cậu bạn đó là ‘Mint Fire’ đấy. Là một tài năng triển vọng cấp B. Vậy mà một người cấp B lại bị hạ gục dễ dàng như vậy....”

“Trạng thái mất kiểm soát vốn không thể đánh giá sức mạnh một cách đơn giản được. Nhưng hầu hết... họ sẽ đột ngột mạnh lên từ cấp A đến cấp S. Bằng cách đốt chính mạng sống của mình.”

“Tuổi... thọ?”

Sao con bé này lại biết chuyện đó.

“Ý em là sao?”

“Em xin lỗi. Nếu nói thêm ở đây, thầy có thể gặp nguy hiểm. Ừm... em có một việc muốn nhờ.”

Ymir khẽ nháy mắt với tôi.

“Chuyện sắp xảy ra, thầy giữ bí mật giúp em được không?”

“Bí mật?”

“Vâng. Vì em vẫn chưa... muốn nhiều người biết đến.”

Nghe Ymir nói, tôi bất giác gật đầu.

Không phải vì Ymir là một dị năng giả, mà vì câu nói đó nghe quen quen, cứ như tôi đã từng nghe ở đâu đó rồi.

“Em sẽ bảo vệ thầy. Và... xin hãy dõi theo em. Hãy xem....”

Ymir lôi thứ gì đó từ trong người ra.

Thứ đó là....

Một cái thắt lưng?

“Biến hình.”

Ymir đeo thắt lưng vào eo.

Ngay lập tức, cơ thể cô ấy tỏa ra ánh sáng vàng rực, rồi biến mất cùng với luồng sáng đó.

“Cái gì....”

Giữa lúc tôi còn đang ngỡ ngàng đưa tay lên che mặt vì sự việc đột ngột.

“Kyahaha! Lũ tép riu mà cũng đòi ra vẻ!!”

Con nhỏ mất kiểm soát gầm lên như một con điên.

“Kyahaha, chết đi, chết hết đi!!”

Đôi mắt nó đã biến thành mắt quỷ—lòng đen và lòng trắng đảo ngược như mắt ma tộc—và nó bắt đầu bắn phá tứ tung bằng những quả cầu đen tạo ra quanh người.

“Khuk!!”

Một người đàn ông trông như dân thường bị một quả cầu bắn trúng bụng.

Dù chỉ là một quả cầu nhỏ bằng nắm tay, nhưng cơ thể ông ta lại bay đi rồi lăn lóc trên sàn như thể bị xe tải tông.

“Cha!!”

Cô nữ sinh đi cùng người đàn ông hét lên và chạy đến đỡ ông dậy, nhưng ông đã mềm oặt, máu túa ra từ sau gáy.

“Này, này...!”

Có lẽ.

Rất có thể.

Ông ta chết rồi.

Thế giới này.

Những nơi có dính dáng đến dị năng giả đều đầy rẫy chết chóc.

Con nhỏ kia tuy đã qua tuổi vị thành niên phạm pháp, nhưng số người chết dưới tay mấy đứa dị năng giả “sửu nhi” có lẽ còn nhiều hơn cả số người chết vì ung thư gan.

“Cha ơi, mở mắt ra đi, cha!!”

“Kyahaha. Suốt ngày coi thường ta...! Đáng đời!”

“Cha tao đã làm gì mày!!”

Cô nữ sinh giơ tay ra phía trước như để che cho người đàn ông đã ngã gục.

“Đồ khốn nạn! Mày không phải là người!”

“Đúng! Ta không phải là người! Ta đã có được sức mạnh không thể so sánh với lũ dị năng giả rác rưởi các ngươi! Ta... là ác quỷ! Ahaha!”

Nó đã trở thành một con điên tự xưng mình là ác quỷ.

“Ta là hiện thân của bóng tối sẽ hủy diệt vùng đất này, [Darkness Nebulutias Lilith]!!”

Điên thật rồi.

Lại còn gào cái biệt danh đó lên như thể nó là của mình thật vậy.

“Hãy xem đây, sức mạnh của ta!”

Vấn đề là bây giờ giọng nói của nó bắt đầu “trùng” lên với giọng của một con thú, một lão già, và một chiến binh hung tợn.

‘Ác quỷ đang đến.’

Con ác quỷ sinh ra từ ác ý, sát ý, hận thù và phẫn nộ của con người đang dần thành hình dựa trên ‘trí tưởng tượng’ của con nhỏ.

Một đôi cánh màu đỏ sẫm trải ra sau lưng, và nó dần biến đổi thành hình dạng của một nữ quỷ điển hình—giống như một succubus.

“Kyahaha! Ta là—”

[Thật đáng tiếc.]

Một giọng nữ đã bị biến đổi.

[Trò độc ác của ngươi chỉ đến đây thôi.]

Một giọng nói tiếng Hàn vô cùng rành mạch vang lên, và một luồng sáng vàng bùng nổ từ bên ngoài nhà hàng.

“Kia là....”

“Ngươi là ai?!”

[Ta?]

Phía đối diện con nhỏ kia.

Một thực thể màu vàng kim trông như một nhân vật trong phim siêu nhân.

[Không cần biết.]

Như thể lấy ‘Hoàng Long’ làm hình mẫu.

[Vì khoảnh khắc ngươi nghe thấy tên của ta, cũng là lúc ngươi đã đo ván.]

Cái quái gì vậy trời.

Một loại trang phục Anh Hùng mới à.

Hay là concept hiệp sĩ trung cổ dát vàng toàn thân.

Thế giới này cuối cùng cũng cuồng Anh Hùng đến mức hiện thực hóa cả Dũng Sĩ Vàng huyền thoại rồi sao.

Tôi mới nghĩ đến đó được một lúc.

“......!”

Đó là mana.

Nhìn bề ngoài, nó trông giống một bộ Power Suit—thành tựu đỉnh cao của công nghệ từ một viện nghiên cứu nào đó, giúp người thường có thể đối đầu với dị năng giả sử dụng mana.

Nhưng thực tế, từ mũ bảo hiểm đến đầu ngón chân, tất cả đều được cấu thành từ ‘mana’.

Tức là.

‘Cơ chế lá chắn phòng ngự được tạo hình tốt vãi!’

Dù không biết là ai, nhưng lớp màng mana bao bọc quanh cơ thể được tạo thành từ các bộ phận riêng lẻ y như một bộ Power Suit hàng real.

Và.

Cái thắt lưng của cô ấy—giọng nói tuy đã bị biến đổi nhưng vẫn là giọng nữ—chính là thứ tôi vừa mới thấy.

“Ahh.”

Ra vậy.

Là Ymir.

‘Gu của con bé này dị thật đấy.’

Một dị năng giả sở hữu khả năng kiểm soát mana đỉnh đến mức có thể khoác lên mình bộ giáp Power Suit bằng lá chắn bảo vệ, tại sao lại chọn cái concept này chứ.

‘Trông phèn ỉa!’

Không chỉ về mặt thiết kế.

‘Con gái con đứa mà tạo hình kiểu gì thế kia?! Chẳng phải chỉ là một bộ giáp vàng chóe kín mít từ đầu đến chân thôi sao!’

Cũng không đến nỗi nào.

Chỉ là nó không hợp với gu thẩm mỹ của năm 2025 này thôi.

Không, dù là năm 2025 thì cũng không đến nỗi lỗi thời nhưng—

“Hmph.”

Trông ác hơn cả Phản Diện ấy chứ, Anh Hùng cái nỗi gì?

‘Anh Hùng biến hình không có hình dạng như thế...!’

Tôi vừa quan sát tình hình, vừa lùi ra khỏi tầm mắt của mọi người.

“......Ha. Hik.”

Tình hình hiện tại vẫn là một mớ bòng bong.

Và thật may, nhờ con nhỏ ác quỷ tên Lilith kia mà camera giám sát đã hỏng hết.

“.......”

Tôi từ từ đưa tay vuốt mặt, lách khỏi sự chú ý của mọi người và đi về phía nhà vệ sinh.

“......Quần áo sau khi biến hình, haa. Thôi kệ. Đằng nào cũng thế này rồi, chơi tất tay vậy.”

Không một ai nhận ra tôi.

“Chuyện khác thì không nói, chứ con gái mà lại theo concept ‘quái nhân’ thì hỏng.”

Hơn nữa.

Việc tôi đã ở đây, và việc tôi sẽ xuất hiện ở đây.

Sẽ không một ai ‘nhận ra’.

Vì vậy.

Khả năng bị lộ thân phận là 0%.

Miễn là Tổng Soái không có mặt, tôi sẽ không bị ai phát hiện.

Cạch.

Tôi đeo mặt nạ lên.

***

“Còn chưa kịp dỡ hết hành lý mà đã bị réo đi rồi.”

Baek Seolhee ôm cái đầu đau như búa bổ, lao về phía hiện trường.

Nói cho đúng thì.

Cô dùng dị năng, tạo ra một con đường băng và lướt đi trên đó bằng đôi giày cao gót như đang trượt ván tuyết.

“Bình thường ở đây cũng hay xảy ra chuyện này sao?”

[Haha, không phải đâu ạ. Chỉ là hiện tượng học viên mất kiểm soát dị năng do căng thẳng thôi....]

“Kể cả khi có vẻ đã có người chết sao?”

Baek Seolhee nhanh chóng đến nơi.

Mặc dù đứng trên một ngọn đồi cao cách hiện trường một chút, cô vẫn có thể nhìn thấy toàn cảnh.

“Kyahaha. Gì vậy. Cái bộ dạng ngớ ngẩn đó là sao?”

[Anh Hùng thực thụ không bao giờ tùy tiện để lộ mặt.]

Trước nhà hàng đã sụp đổ.

Hai người đang đối đầu nhau trong bãi đậu xe.

Một người rõ ràng là một con nhỏ đang mất kiểm soát, ‘hội chứng chuuni’ bùng nổ.

Và người còn lại là....

“......!”

Baek Seolhee đã thấy.

Thực thể của bộ Power Suit trông như thể được khoác lên mình một con rồng vàng.

“Không thể nào.”

Đó là khả năng kiểm soát mana còn tinh vi hơn cả của cô.

Giải phóng mana trong cơ thể để tạo ra một bộ giáp ở cấp độ đó, mà lại không phải là một bộ giáp thông thường, mà là tạo ra theo cách như vậy sao?

“Trư-trước tiên phải sơ tán mọi người—”

Ngay khi Baek Seolhee định bám vào lan can và nhảy xuống từ ngọn đồi.

Ở phía xa, một bóng đen đáp xuống bãi đậu xe.

“......!!”

Không thể nào.

Bộ giáp vàng kia còn có thể cho là ‘có khả năng xảy ra’, nhưng gã đàn ông đó thì không thể nào có mặt ở đây được.

“Tại sao Dokkaebi lại...!!”

Dokkaebi.

Người đàn ông mặc bộ vest đen, đôi mắt phát ra ánh sáng vàng kim, đáp xuống giữa bộ giáp rồng vàng và con ác quỷ.

[Ngươi là...?]

[Ta là Dokkaebi. Nơi nào có Phản Diện, nơi đó có ta.]

[Dokkaebi...?]

Trong lúc bộ giáp rồng vàng còn đang ngơ ngác.

“Kyahaha!! Ngươi chính là Dokkaebi trong truyền thuyết đây sao! Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy! Ta, Lilith, mạnh mẽ đến nhường nào!!”

[Muốn chứng tỏ sức mạnh sao. Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là cách biệt thực lực. Nhưng.]

Dokkaebi nhẹ nhàng vuốt tay qua mặt nạ, và một thứ trông như cái thắt lưng kỳ lạ xuất hiện trên tay hắn.

[Cũng là dịp hiếm có, để ta cho các ngươi chiêm ngưỡng hàng real nó như thế nào.]

“Cái đó...?!”

[READY!]

[Biến hình.]