Trong cuốn Light Novel mang nặng tư tưởng dân tộc này có một tên phản diện tên là ‘Dokkaebi’.
Hắn là một cán bộ cấp cao của tổ chức tà ác ‘Kết Xã’, và theo nguyên tác, gã này đã tấn công học viện của nhân vật chính ngay từ tập đầu tiên cốt chỉ để gây sự.
- Gruu...! Tên khốn! Dám cả gan phá hỏng kế hoạch của bổn tọa! Cứ chờ đấy!
Dĩ nhiên, y như bao tên tay sai quèn khác trong các tổ chức tà ác, mọi kế hoạch tấn công nhân vật chính của hắn đều thất bại thảm hại.
- Ngươi cứ luôn ngáng đường ta! Mau thả cô ta ra rồi cút đi, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!
- Ta không biết ngươi đã tẩy não cô ta kiểu gì, nhưng tội cướp đi một cán bộ của tổ chức chúng ta là không thể tha thứ! Nhất định ta sẽ giết ngươi!
- Ngươi lúc nào cũng xía vào chuyện của ta! Nếu không có ngươi, tổ chức của chúng ta đã chiếm được đất nước này! Thậm chí là cả thế giới rồi! Tất cả là tại ngươi!!!
Chính xác hơn, hắn là kiểu phản diện chuyên đi bắt cóc các ‘nữ chính’ trong học viện, nhưng lần nào cũng bị nhân vật chính tình cờ có mặt gần đó phá đám. Sau nhiều lần bị ngáng đường, mục tiêu của hắn cuối cùng chuyển từ bắt cóc nữ chính sang giết chết nhân vật chính.
Nữ chính thanh mai trúc mã cũng gia nhập hậu cung của nhân vật chính.
Cấp trên trực tiếp của hắn cũng bị nạp vào hậu cung của nhân vật chính.
Để rồi đến tập cuối cùng, ngay cả Tổng Soái của tổ chức tà ác cũng gia nhập hậu cung của nhân vật chính.
- Chết đi, tên nhân vật chính kia! Dù hôm nay có phải chết, ta cũng quyết liều mạng với ngươi!!
Rốt cuộc, sau khi hắc hóa vì quá tuyệt vọng, hắn đã cướp đoạt năng lực của tất cả phản diện khác và trở thành một thực thể tựa như trùm cuối.
Và đó chính là tôi.
Một tên phản diện được xây dựng với hình tượng hèn hạ và đáng ghét đến mức, dù có bị ‘BSS’ hay ‘NTR’, độc giả cũng chỉ hả hê ‘thằng khốn đó đáng đời’.
Tôi lại không may xuyên vào đúng cái gã phản diện này.
Tôi vẫn chẳng hiểu sao mình lại xuyên vào một gã thế này thay vì nhân vật chính, nhưng giờ thì tôi đang là một thành viên của ‘Kết Xã’, tổ chức phản diện bí mật với mục tiêu chinh phục thế giới.
Để tồn tại.
Tôi xuyên vào đúng cái lúc gã này đã lún sâu vào con đường phản diện, nên giờ thân này không thể thoát khỏi tổ chức được nữa.
Nếu muốn rời đi, tôi phải tìm được người có khả năng giải trừ siêu năng lực để nhờ họ ‘thanh tẩy’ cho mình.
Hơn nữa, phép thanh tẩy đó phải đủ mạnh để gỡ bỏ được ‘giao ước’ mà chính Tổng Soái đã trực tiếp áp đặt bằng dị năng của mình.
Tôi cũng đã nghĩ tới chuyện ra đầu thú với Liên Minh Anh Hùng.
Dù sao thì tôi cũng chưa làm điều gì ác thật sự, mà làm phản diện thực ra còn bị gò bó hơn làm Anh Hùng nhiều.
Nhưng.
Sau vài tháng làm phản diện, tôi lại bắt đầu thấy thích cái nghề này.
Ting tong.
Điện thoại báo có thông báo.
Vừa mở lên xem, đập vào mắt tôi là lịch sử giao dịch trên app ngân hàng.
Công ty Cổ phần Metaburst. Chuyển khoản. 34.123.293 KRW.
“…Với 30 triệu won thì ai mà chẳng muốn làm phản diện chứ.”
Một khoản tiền kếch xù vừa được chuyển vào tài khoản.
Công ty cổ phần ‘Metaburst’ là một trong nhiều công ty ma của Kết Xã, và tôi được cài vào làm nhân viên ở đó để hợp thức hóa việc nhận lương hàng tháng.
Tổ chức bí mật thì cũng phải có tiền mới hoạt động được, và đương nhiên cần một con đường hợp pháp để tiêu số tiền đó.
Nếu công ty này bị đám Anh Hùng sờ gáy, tài khoản, sổ tiết kiệm và điện thoại sẽ bay màu ngay lập tức, nhưng Kết Xã của chúng tôi đâu phải dạng dễ xơi như vậy.
Ting tong.
Một tiếng ‘ting’ nữa lại vang lên từ trong túi, tôi liền lôi ra một chiếc smartphone khác.
Công ty Cổ phần HeroArchive. Chuyển khoản. 21.413.989 KRW.
Một chiếc điện thoại khác, một tài khoản khác.
“30 triệu cộng thêm 20 triệu nữa.”
HeroArchive cũng là một công ty ma khác.
Để phòng hờ một công ty ma bị lộ, lương sẽ được chuyển qua một công ty khác. Xem ra Kết Xã quản lý thành viên có hệ thống hơn tôi nghĩ.
Tôi cũng hơi lo lo về việc sẽ ra sao nếu bị Liên minh Anh Hùng quốc tế - thường gọi là ‘HERO’ - phát hiện, nhưng ít nhất cho đến lúc đó, tôi vẫn có thể ung dung đút túi một khoản tiền kếch xù.
Ngoài mấy chỗ này, còn ba nguồn tiền nữa, nhưng tôi chưa đủ ‘thành tích’ để được nhận. Có điều, nếu bắt đầu tích lũy từ bây giờ…
“Lương tháng này sẽ cán mốc 100 triệu won.”
Nơi có thể kiếm trăm triệu won mỗi tháng... chính là Kết Xã này đây.
Công lý ư?
Anh Hùng ư?
Nhân vật chính ư?
Trước sức mạnh của đồng tiền, tất cả chỉ là phù du. Còn tôi, tôi chỉ là một tên nô lệ tầm thường của chủ nghĩa tư bản, kẻ đã cam tâm quỳ gối trước những đồng lương ấm áp mà Kết Xã ban cho.
- Chúc mừng, Dokkaebi. Tôi sẽ cho ngươi thứ anh muốn.
- Không hơn không kém, xin ngài cho tôi một ‘tờ’.
- Một ‘tờ’? Chừng đó có đủ không?
- Tất nhiên rồi ạ, thưa Tổng Soái.
- Tốt. Tôi đã chuyển 100 triệu vào tài khoản của anh. Việc tiếp theo cũng trông cậy vào anh đấy. Hmm hmm!
- ...!
Cứ như thế, tôi đã trở thành một kẻ phản diện.
Hoàn toàn không phải vì Tổng Soái là một mỹ nhân xinh đẹp, hay vì những cán bộ được gọi là ‘Hắc Ám Tứ Thiên Vương’ đều là phụ nữ.
Bởi vì tôi không phải là kẻ mê gái, mà là kẻ mê tiền.
‘Đây mới là thực tại.’
Dù thế giới này có là Light Novel hay cái quái gì đi nữa, thì với tôi, nó đã là hiện thực.
Nếu đã không có cách nào thoát ra, thì cứ sống một đời vương giả, hưởng thụ giàu sang phú quý chẳng phải là lựa chọn khôn ngoan nhất sao!
Pí po.........
“Gì vậy?”
Bên ngoài cửa sổ ban công, một tiếng còi xe inh ỏi vang lên.
Tôi vẫn chưa biết đó là tiếng còi của một tay lái ẩu nào đó, hay là do một tên phản diện khác vừa xuất hiện.
U... u... u...
Tiếng còi báo động phản diện.
Tại Seoul này, đó là tiếng báo động có thể vang lên bất cứ lúc nào, tôi vội kiểm tra điện thoại xem có chuyện gì không.
“...Không phải người của mình à?”
Không có thông báo nào từ Kết Xã.
Vậy mà còi báo động vẫn vang lên, nghĩa là có một tên phản diện tự phát nào đó đang gây rối.
Tách.
Tôi bật TV lên.
Tôi liền bật kênh ‘HTN’, kênh chuyên đưa tin về dị năng giả, để xem có chuyện gì.
[Tin nóng. Hiện tại, tên phản diện ‘Red Scarf’ đang lao như điên trên cao tốc Gyeongbu. Thiệt hại ban đầu ghi nhận 8 xe ô tô bị phá hủy, có nhiều thương vong....]
“Lại là phản diện à.”
Ngày nào cũng có phản diện lộng hành.
Tên phản diện hôm nay đang ‘chạy’ trên cao tốc Gyeongbu với vận tốc 200km/h.
Hắn đang một mình tận hưởng tốc độ, cứ như thể đường cao tốc là đường đua Autobahn của riêng mình.
[Nghi phạm, tên phản diện ‘Red Scarf’, tên thật là Jeong Gongin, 19 tuổi, vừa ra khỏi trại giáo dưỡng dị năng giả vị thành niên đã lập tức gây náo loạn. Chính quyền Anh Hùng đang....]
“Chậc chậc. Tuổi ranh mà đã hư hỏng thế này.”
Nếu có một điểm chung giữa các phản diện, thì đó là tất cả đều dưới 25 tuổi.
Đó là điều hiển nhiên.
Năm 2000.
Vào ngày đầu tiên của thế kỷ mới, một thiên thạch từ vũ trụ xa xôi đã đâm vào Trái Đất.
Thiên thạch chứa vật chất ngoài hành tinh, và sau khi vật chất đó phát tán ra toàn cầu, một thế hệ nhân loại mới đã được sinh ra.
Dị năng giả.
Những tồn tại sử dụng siêu năng lực, những đứa trẻ có thể tự do vận dụng một dạng năng lượng mới gọi là ‘mana’, đã chào đời.
Và chỉ có trẻ em mà thôi.
“Tân nhân loại sao.”
Dị năng giả lớn tuổi nhất cũng chỉ mới 25 tuổi, sinh năm 2000.
Theo motip thường thấy trong các truyện thức tỉnh siêu năng lực thời hiện đại, người lớn cũng có thể thức tỉnh, nhưng bộ Light Novel này thì không.
Liệu đó là sự bất mãn với người lớn, hay là tâm lý phản kháng?
Tác giả hoàn toàn có thể thiết lập để người lớn cũng thức tỉnh năng lực, hoặc đặt bối cảnh vào thời điểm những người thức tỉnh năng lực đầu tiên đã trở thành cốt cán trong xã hội.
Trong thế giới Light Novel này, không một người lớn nào trong số những kẻ mặc vest ra vẻ ta đây, hắng giọng ‘e hèm’ là dị năng giả cả.
Không một ai từ 26 tuổi trở lên, những người có năm sinh bắt đầu bằng số ‘1’, có thể sử dụng siêu năng lực.
Nhờ đó, nhân loại đã bắt đầu trải qua xung đột thế hệ theo đúng nghĩa đen.
Cựu nhân loại, thế hệ trước khi có siêu năng lực.
Và Tân nhân loại, thế hệ đã thức tỉnh siêu năng lực.
Dĩ nhiên, số lượng Tân nhân loại đã thức tỉnh siêu năng lực chính thức chưa đến 100.000 người, nhưng tầm ảnh hưởng của họ lại vô cùng to lớn.
[Đây là nút giao thông Dongtan trên đường cao tốc Gyeongbu! Tên phản diện Red Scarf hiện được xác nhận đang hướng về ‘Seoul’ để cắt đuôi các Anh Hùng, trong khi các Anh Hùng từ ‘Busan’ mới chỉ đang di chuyển qua khu vực Daegu!]
[Không có Anh Hùng nào ở Seoul có mặt tại hiện trường à?]
[Không có!]
Thế giới này đã bước vào một kỷ nguyên đại hỗn loạn như vậy đấy.
[Sao ở Seoul lại không có lấy một người chứ?]
[Vì đây là Seoul!]
Seoul không có Anh Hùng.
Tỉnh Gyeonggi cũng chẳng có Anh Hùng nào.
Trong khi đó Busan thì lại đầy rẫy Anh Hùng.
Có lẽ tác giả là người Busan chăng.
Thủ đô của đất nước vẫn là Seoul, nhưng trung tâm kinh tế đã dời về Busan.
Nói trắng ra là thế này.
“Một căn hộ cạnh tòa nhà Liên Minh Anh Hùng ở Haeundae có giá 5 tỷ won, trong khi một căn hộ hàng hiệu ở Gangnam, Seoul, rớt giá xuống còn 300 triệu won thì đủ hiểu rồi.”
Dù đây là thế giới giả tưởng trong Light Novel, nhưng những người đang sống ở đây rõ ràng là những con người ‘bằng xương bằng thịt’.
Tôi thì biết đây chỉ là một cuốn Light Novel, nhưng người dân nơi đây lại đang phải sống trong nỗi sợ hãi, không biết lúc nào sẽ có một tên phản diện, một thằng nhóc ranh con nào đó, xuất hiện và gây rối.
Giờ đây, thế giới này cũng là hiện thực của tôi.
Dù kiếp trước tôi có là độc giả hay gì đi nữa, thì giờ đây tôi cũng là một kẻ đang sống trong thế giới này, với tư cách là cán bộ phản diện của một tổ chức tà ác.
[Mục tiêu của Red Scarf đã được xác nhận! Hắn đã tuyên bố trên mạng xã hội rằng sẽ biến Seoul thành biển lửa, và đặc biệt sẽ thực hiện một vụ phóng hỏa quy mô lớn ở Gangnam!]
Vì vậy.
[Cảnh báo rằng hắn sẽ phóng hỏa khu Banpo Xi...!]
“......Khoan đã.”
Tôi vội nhìn ra ngoài.
“Khu nhà mình á?”
