Lũ dị năng giả, những kẻ mang trong mình sức mạnh mana, chẳng thể nào bị khống chế bằng vũ khí hiện đại.
- Mana là một loại vật chất ngoài hành tinh, chẳng giống bất cứ thứ gì chúng ta từng biết! Nó là thứ vật chất ở một cái tầm hoàn toàn khác so với bất kỳ nguồn năng lượng nào của thời đại này!
Vốn là thứ vật chất đến từ vũ trụ, mana không thể bị kiểm soát bởi bất cứ thứ gì trên Trái Đất này.
Nói cho dễ hiểu thì,
Một nữ sinh trung học 17 tuổi quèn cấp E thôi cũng đã có sức mạnh ngang ngửa một chiếc xe tăng rồi.
Chỉ cần là cấp E, miễn không phải cấp F bét bảng, là đã sở hữu sức công phá ngang ngửa một cỗ xe tăng.
Ngay cả cấp F cùi bắp nhất cũng có thể dựng khiên mana để chặn đạn bắn từ xa, thậm chí còn bao bọc toàn thân để hứng cả một tràng đạn cho đến khi cạn sạch mana.
Lên đến cấp A thì sức mạnh đã được so sánh với cả một quân đoàn.
Còn một khi đã leo lên cấp S, họ chẳng khác gì sức mạnh của cả một quốc gia, một quả bom hạt nhân biết đi.
Vấn đề nằm ở chỗ, lũ sở hữu dị năng này lại chẳng có mống người lớn nào, toàn là đám choai choai dưới 25 tuổi. Dù là bẩm sinh hay thức tỉnh giữa chừng, thì cũng chẳng có cách nào mà lôi cổ bọn này đi theo cái gọi là ‘con đường đúng đắn’ được.
- Cấm dùng dị năng!
- Thì sao? Làm gì được tao nào? Cay không? Cú không? Vác súng đến cũng thành đồ bỏ thôi nhỉ?
- Mày ăn nói với người lớn kiểu gì thế?
- Người lớn? Hah! Lũ người thường bất tài! Tao là sinh vật bậc cao hơn mày đấy! Xì tiền ra đây cho tao nạp game Goranistars!
- Th-Thằng điên này!!
Tình hình thế giới giờ không còn là chuyện giữa các quốc gia với nhau nữa, mà đã biến thành cuộc chiến giữa thiện và ác, trật tự và hỗn loạn, thế hệ cũ và thế hệ mới.
- Mấy đứa con ngoan trò giỏi thì thành Anh Hùng, còn lũ đầu gấu báo đời thì hóa Phản Diện.
Một bên dùng dị năng để bảo vệ trật tự thế giới hiện tại.
Và một bên dùng dị năng chỉ vì lợi ích của bản thân.
- Thế giới này thực chất không phải là cuộc đối đầu giữa Anh Hùng và Phản Diện.
Ai đó đã tóm gọn cái thế giới quan này lại như vậy.
- Mà là cuộc chiến giữa mấy nhóc được phiếu bé ngoan với đám nhóc báo đời.
Lũ Phản Diện chẳng khác nào đám trẻ trâu báo đời bỗng dưng có dị năng, còn các Anh Hùng thì chính là mấy đứa học sinh gương mẫu được thầy cô tuyên dương vừa mới thức tỉnh sức mạnh.
Câu này thì chuẩn không cần chỉnh.
[Phản Diện Red Scarf - Jeong Gongin là một dị năng giả hệ hỏa. Sau khi thiêu sống động vật vào năm 10 tuổi, hắn đã bị tống vào ‘Trung tâm cải tạo tinh thần cho dị năng giả vị thành niên’...!]
Và giờ, cái gã đang hùng hổ lao tới tính đốt cái chung cư Banpo Xi ở Seoul mà tôi đang ở cũng là loại người như thế.
Một thằng tâm thần.
Một thằng chống đối xã hội.
Hay một thằng cuồng cái chủ nghĩa thượng đẳng của dị năng giả.
Với cái tư tưởng “cớ gì mình có dị năng mà phải sống dưới luật của bọn người thường?”, gã đang cố chơi lớn bằng một vụ khủng bố để chứng tỏ bản thân.
[Chúng tôi đã mời đến trường quay Tiến sĩ Ahn Jeongeun, một chuyên gia tâm lý tội phạm dị năng. Thưa tiến sĩ, tại sao Red Scarf lại nhắm vào Banpo Xi vậy?]
[Banpo Xi là một biểu tượng. Vào thời điểm hắn bị đưa vào trung tâm cải tạo, Banpo Xi đang nổi như cồn trên mạng xã hội như một biểu tượng của sự giàu sang.]
[Vậy là hắn tấn công khu chung cư giàu có bậc nhất này để truyền tải một thông điệp nào đó sao?]
[Đúng vậy. Busan có quá nhiều Anh Hùng, nên hắn định khủng bố ở một nơi ít Anh Hùng lảng vảng hơn. Và trong ký ức của hắn, nơi đó chính là một khu nhà giàu...]
“Vậy ra thằng nhóc này vừa dốt kiến thức xã hội, mà cái đầu thì lại kẹt ở chục năm trước à?”
Cái chung cư tôi đang ở có nguy cơ bị cho bay màu chỉ vì một lý do trời ơi đất hỡi.
“Lũ trẻ trâu báo đời này đúng là hết thuốc chữa.”
Nghe thì vô lý, nhưng nhìn lại lịch sử khủng bố thì số vụ bắt nguồn từ mấy cái nhầm lẫn ngớ ngẩn lại nhiều không tưởng.
Huống hồ thủ phạm lại là một thằng nhóc báo đời có dị năng lửa, mới thức tỉnh dị năng đã ảo tưởng mình là bố thiên hạ.
[Tình hình ở Seoul hiện tại thế nào rồi?! Phóng viên Han Gang!]
[...Vâng! Tôi là Han Gang, đang có mặt tại hiện trường ở Seoul! Lệnh sơ tán khẩn cấp đã được ban hành tại các khu vực nằm trong tầm ngắm khủng bố, bao gồm cả vùng Seochodong, và người dân Seoul đang náo loạn cả lên!]
“Một chiếc xe tăng đang phóng như bay về Seoul với tốc độ 200km/h thì chả loạn mới là lạ.”
Hắn đang phóng bạt mạng trên cao tốc Gyeongbu thẳng tiến về phía bắc, và chẳng ai cản nổi.
“Đúng là loạn như cào cào.”
Tôi đi xuống dưới nhà và ra ngoài, thấy mọi người đang cuống cuồng tháo chạy khỏi Banpodong.
“Anh Hùng đâu!! Anh Hùng ở đâu hết rồi?!”
“Chết tiệt, tất cả dồn hết về Busan rồi! Không còn ai sao? Chẳng lẽ không có Anh Hùng nào về quê thăm nhà à!”
“Cái đội truy đuổi từ Busan lên làm cái quái gì thế! Tóm cổ hắn lại ngay! Đừng để hắn mò lên tới Seoul!!”
Tên đó hiện đang tìm cách cắt đuôi các Anh Hùng từ Busan.
Gã vừa phóng về Seoul để khủng bố, vừa dùng dị năng, mana và tốc độ để rũ bỏ những cái đuôi bám theo.
[Tình hình của đội Anh Hùng truy đuổi từ Busan thế nào rồi ạ?!]
[Các Anh Hùng đã bám rất sát, nhưng Red Scarf đã cố tình gây ra một vụ tai nạn liên hoàn, dẫn đến thương vong về người...!]
“Tch.”
Lũ Anh Hùng, nói cho cùng cũng chỉ là một đám con ngoan trò giỏi mà thôi.
Giống như đang rượt theo một tên trộm, nếu hắn xô ngã một bà cụ qua đường rồi tẩu thoát, thì họ chính là kiểu người sẽ bỏ qua tên trộm để quay lại sơ cứu cho bà cụ đang chảy máu.
[Số người thương vong hiện đã vượt quá 20 người...!]
“Thằng này chắc tính cút khỏi Hàn Quốc luôn hay gì.”
Hắn chơi ngu quá rồi.
Từ giờ về sau, chắc chắn hắn không thể nào sống đàng hoàng được nữa.
“...Chắc là tính đường chuồn ra nước ngoài tị nạn rồi?”
Nhưng nếu là thế giới ngầm thì sao?
Nếu có một quốc gia nào đó đang cay cú trước sự trỗi dậy của Hàn Quốc, sẵn sàng dang tay chào đón một Phản Diện đào tẩu từ đây thì sao?
“Không lẽ thằng này định chuồn sang Trung Quốc hoặc Nga?”
Hắn có thể làm một cú lớn ở Seoul, rồi giả chết khi vượt biển, sau đó lù lù xuất hiện trở lại với cái tên kiểu như ‘Jiang Gouing’ hay ‘Jeonggorblainseki’.
Thực tế thì loại này đầy rẫy ra.
Bởi vì ở Hàn Quốc, đãi ngộ dành cho Anh Hùng quá bèo bọt so với dị năng của họ, trong khi các quốc gia khác lại sẵn sàng chi hàng triệu đô la để trải thảm đỏ mời dị năng giả từ Hàn Quốc về.
Vốn dĩ, đó cũng là ‘thiết lập’ của cuốn tiểu thuyết này.
“Cái bán đảo bé tí này đúng là được ưu ái đến phát bực.”
Theo thiết lập, ấy là do ‘thứ đó’ đang ngủ say dưới lòng đất ở khu vực đảo Sejong, nên bán đảo Triều Tiên mới là vùng đất trù phú mana như vậy.
[Tại sao Red Scarf lại phải làm thế này? Nếu trở thành Anh Hùng, hắn có thể là một Anh Hùng cấp A bảo vệ cả một thành phố cơ mà! Hoặc nếu ra nước ngoài, hắn thừa sức trở thành người hùng của cả một quốc gia!]
Thế nên dù ở nước ngoài, dị năng của hắn có thể được tung hô như người hùng độc nhất, vị cứu tinh của dân tộc, thì ở Hàn Quốc, một kẻ như Red Scarf cũng chỉ bị coi là một thằng Phản Diện cấp A tép riu chuyên gây rối mà thôi.
“Mở bản đồ Anh Hùng lên xem! Seoul không có mống nào à!”
“Chết tiệt, khu vực thủ đô trống trơn! Anh Hùng thường trú ở Seoul thì lại đang đi công tác nước ngoài rồi!”
Tình hình đã toang đến mức này rồi.
Chỉ còn nước đứng nhìn Seoul chìm trong biển lửa.
Papapa papapapa pam.
Chuông điện thoại reo lên từ chiếc smartphone của tôi.
Một giai điệu chẳng ăn nhập gì với nhạc chuông mặc định, nghe y như bài nhạc hiệu của một bộ phim siêu nhân nào đó.
“...Ack.”
Trên màn hình điện thoại hiện lên một chữ ‘Ω’ to chình ình.
Thậm chí, chính giữa ký tự đó còn có hình một ‘con rồng đen’.
Tôi vội lén lút né ánh mắt của mọi người, đi đến một góc vắng rồi mới cẩn thận bắt máy.
“...Vâng, thưa Chủ tịch. Tôi nghe đây ạ.”
[Oh, Trưởng phòng Do. Anh vẫn khỏe chứ?]
Một giọng nói có phần non nớt vang lên từ đầu dây bên kia.
Ai mà nghe lỏm chắc sẽ tưởng đây là giọng của một tiểu thư tài phiệt đời thứ ba nào đó.
Đương nhiên, đây chỉ là cách nói chuyện để che mắt thiên hạ thôi.
Vì cái người ở đầu dây bên kia chính là thủ lĩnh của tổ chức chinh phạt thế giới ‘Kết Xã’, ‘Hắc Ma Long’.
“Vâng, nhờ ơn Chủ tịch tôi vẫn khỏe. Dạo này ngài vẫn an nhàn chứ ạ?”
[Nhờ có Trưởng phòng Do mà dạo này tôi ngủ ngon lắm. Hihi. Nhưng mà Trưởng phòng Do ơi, có chuyện gấp muốn nhờ anh một tay.]
“Chỉ cần là lệnh của Chủ tịch, tôi sẽ chấp hành ngay. Không biết là việc gì vậy ạ?”
[Anh biết cái ‘khăn quàng đỏ’ chứ? Chắc phải nhờ anh thu gom nó giúp rồi~]
‘Khăn quàng đỏ’.
Lại là mật ngữ.
Nhưng đây không phải loại mật ngữ có sẵn, mà là kiểu nói ẩn dụ, phải động não một chút mới hiểu.
“Ý ngài là ‘thu gom’, hay là ‘dọn dẹp’ ạ?”
[Ôi, tôi lẩm cẩm quá. Cái đó là đồ bỏ đi nên đừng có tha về công ty đấy nhé. Anh hiểu ý tôi chứ?]
Tôi hỏi lại để làm rõ chỉ thị từ ‘thu gom’ thành ‘dọn dẹp’, và nhận được câu trả lời là ‘đồ bỏ đi’.
[Vì một môi trường xanh sạch đẹp mà. Nhờ anh bỏ nó vào bịch cho gọn rồi xử lý nhé. Hihi, vậy tôi trông cậy vào anh đó!]
Cuộc gọi kết thúc.
Tuy là mệnh lệnh đột ngột, nhưng đã nhận lệnh thì không thể ngồi yên được.
‘Vị trí của hắn chắc cũng sắp đến Chungcheongdo rồi.’
Nếu chặn gọng ở Seoul, thân phận mình dễ bị lộ lắm, cứ xuống phía nam một chút đón lõng là đẹp.
Vù...
Tôi nhảy lên con mô tô đang đậu trong bãi.
Nói về con xe này, nó chính là chiến mã ‘Dark Knight’ mà tôi đã tậu bằng tháng lương đầu tiên ở Kết Xã.
Cái tên sến súa này là do chính Tổng thủ lĩnh đặt cho đấy.
Chứ tôi thì chỉ định gọi nó là ‘Cà tàng’ thôi-
“...Hửm?”
Có gì đó... sống lưng tôi chợt lạnh toát.
Và cùng lúc đó, có ai đó đã áp sát sau lưng tôi-
Bốp!
“Akk...!”
Người đó vừa tông đầu vào lưng tôi.
Tôi còn tưởng có sát thủ nào mò tới nên vội quay phắt lại.
“Ai....”
“X-Xin lỗi ạ...!”
Một cô gái tóc đen đội mũ lưỡi trai kéo sụp che mặt đang chắp hai tay trước ngực và cúi đầu lia lịa với tôi.
“Xin lỗi, anh có thể cho tôi mượn xe một lát được không?! Tôi đang có việc cực kỳ gấp, tôi nhất định sẽ hậu tạ!”
“Mượn mô tô làm gì... Khoan đã.”
Tôi vội quét mắt nhìn cô gái một lượt từ trên xuống dưới.
“...Snow White?”
Một nữ chính hoang dã đã xuất hiện...
