Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 7 - Sống Như Một Phản Diện (2)

Cùng lúc đó, tại Trụ sở Anh Hùng Hàn Quốc, chi nhánh Busan.

“Cô Baek Seolhee, bản báo cáo chỉ có vậy thôi sao?”

“Vâng.”

Anh Hùng hạng S, ‘Snow White’ Baek Seolhee, đang căng thẳng đối mặt với những người trước mắt.

Một căn phòng không một tia sáng.

Ánh sáng duy nhất chỉ le lói từ đám thiết bị điện tử và hắt ra từ chiếc màn hình treo trên tường.

Căn phòng này có bầu không khí chẳng khác gì một phòng tra khảo, thậm chí còn ngột ngạt hơn, vừa dùng để moi thông tin từ Baek Seolhee, vừa dùng để ‘nhồi nhét’ thông tin vào đầu cô.

“Chúng tôi hiểu rồi. Vậy thì, để cho chắc, chúng tôi xin xác nhận lại một lần nữa.”

Bíp.

Người đàn ông mặc vest bấm điều khiển, một đoạn video bắt đầu được chiếu lên.

- Tôi đã cố hết sức để ngăn chặn Kẻ Hành Quyết Phản Diện, Dokkaebi. Nhưng hắn đã dùng một đòn tấn công lệch pha thời gian để làm nổ tung đầu của Jeong Gongin... Haiz. Là lỗi của tôi vì đã không ngăn được hắn. Tôi thành thật xin lỗi.

“Đây sẽ là thông báo chính thức được đưa ra, y hệt như những gì ‘cô’ vừa nói.”

“.......”

Baek Seolhee nào có nói mấy lời đó.

Vậy thì, kẻ đang mang bộ mặt của Baek Seolhee mà ăn nói sáo rỗng kia là ai chứ?

Là Deepfake.

“Cô có thể tự mình phát biểu, hoặc chúng tôi sẽ dùng đoạn video này. Phần còn lại cứ để chúng tôi lo, cô không cần bận tâm.”

“Còn gia đình của cậu Jeong Gongin thì sao?”

Trước câu hỏi của Baek Seolhee, các đặc vụ liếc nhìn nhau.

“Sáng nay họ còn đang biểu tình một mình đấy, gào lên rằng ‘Snow White đã không thể cản được Dokkaebi, kẻ giết con trai tôi không phải Dokkaebi mà chính là Snow White’.”

“À, chuyện đó... chúng tôi sẽ xử lý êm đẹp thôi.”

“Các người định thủ tiêu họ à?”

“Thủ tiêu ư? Sao cô lại nói mấy lời khó nghe thế. Chúng tôi sẽ hành động một cách thông minh và chính nghĩa. Thuyết phục, rồi lại thuyết phục. Hehe.”

Lời của gã đặc vụ khiến vô vàn suy nghĩ lướt qua tâm trí Baek Seolhee, nhưng cô chỉ nhắm mắt lại thay cho câu trả lời.

Thật phi lý và nực cười, nhưng chừng nào cô còn là Anh Hùng của đất nước này thì đành phải chấp nhận.

Trừ phi cô rời khỏi đây, hoặc quay lưng lại với cả đất nước này.

“Cô đã vất vả rồi, cô Baek Seolhee. Dù đang trong kỳ nghỉ mà vẫn hết lòng vì quốc gia, chúng tôi thực sự rất cảm kích. Không chỉ viện trưởng của chúng tôi, mà rất nhiều nhà ái quốc đều cảm phục trước hành động của cô.”

“Tức là đuổi khéo tôi đi chứ gì?”

“...Bên chúng tôi đã nói hết những gì cần nói rồi. Phần tiếp theo sẽ là những câu chuyện ‘sâu’ hơn, cô muốn nghe cũng được. Có điều...”

Gã đặc vụ vừa mân mê cặp kính râm vừa nhếch mép.

“Một khi đã dấn thân vào, cô sẽ phải ‘hợp tác’ toàn diện hơn bây giờ nhiều đấy, cô Baek Seolhee ạ.”

“...Tôi hiểu rồi.”

“Để tôi tiễn cô.”

Baek Seolhee cố giữ vẻ mặt thản nhiên bước ra ngoài.

Theo sự chỉ dẫn của gã đặc vụ, cô đi một đoạn khá xa mới ra được bên ngoài, đó là sảnh của một khách sạn trông có vẻ bình thường nào đó ở Busan.

“Trước mắt, chúng tôi sẽ đưa cô về phòng. Nhà cô hiện đang bị một đám người bu quanh, chúng tôi đang xử lý nên sẽ mất chút thời gian.”

“Những người đó là...”

“Toàn phóng viên cả thôi. Họ tò mò xem cô đã nói gì với Dokkaebi. Toàn chuyện tào lao. Đúng là một lũ khó ưa. Dám đi gán ghép Anh Hùng cấp quốc gia của Đại Hàn Dân Quốc với một tên Phản Diện giết người. Tch.”

“.......”

Gán ghép.

Là mối quan hệ giữa thiện và ác, hay giữa đàn ông và đàn bà?

“Cô chẳng cần phải bận tâm đến mấy lời nhảm nhí của bọn chỉ biết câu view đâu. Điều quan trọng là cô Baek Seolhee đây là một người yêu nước, cống hiến vì quốc gia này. Chỉ cần biết thế là đủ.”

“...Tôi muốn nghỉ ngơi một chút.”

Baek Seolhee đưa tay lên day vầng trán đang đau như búa bổ.

“Chúng tôi sẽ đưa cô về phòng ngay.”

“Không. Tôi không muốn nghỉ ngơi kiểu đó, ý tôi là tôi muốn nghỉ một thời gian thật dài.”

“......Ý cô là sao?”

Ting dong.

Thang máy dừng lại.

Baek Seolhee bước ra khỏi thang máy với vẻ mặt vô cảm rồi rút điện thoại ra.

“Lời đề nghị 3 tháng trước, tôi sẽ suy nghĩ một cách tích cực.”

“3 tháng trước... lẽ nào?”

“Vâng.”

Baek Seolhee mở một email ra với vẻ mặt kiệt sức.

“Giảng viên thực chiến tại Học viện Sejong. ...Chẳng biết có được gọi là giáo sư không nữa, nhưng tóm lại là nó đấy. Tôi chấp nhận.”

“Cảm ơn cô, cô Baek Seolhee! Quyết định dũng cảm của cô sẽ giúp ích rất nhiều cho nền hòa bình của đất nước này!”

Gã đặc vụ mừng ra mặt, đóng cửa thang máy rồi đi xuống.

Việc một dị năng giả hạng S về làm giảng viên thực chiến tại Học viện Sejong.

Điều đó không chỉ đơn thuần có nghĩa là có thể đào tạo ra những học viên ưu tú.

Mà còn có nghĩa là số lượng dị năng giả hạng S có thể bảo vệ học viện đã tăng thêm một người.

Nơi đó là cơ sở quan trọng bậc nhất ở Hàn Quốc, và trên toàn thế giới.

Giá trị chiến lược của nó còn hơn cả một nhà máy điện hạt nhân hay Phủ Tổng thống.

Hòn đảo đó thậm chí còn được đặt tên là ‘Sejong’, chứ không phải một cái tên tầm thường nào khác.

Vốn dĩ nó là một vùng đất không hề tồn tại, nhưng một thiên thạch từ trên trời rơi xuống biển Đông đã tạo ra hòn đảo này.

Hàn Quốc ngay lập tức tuyên bố đó là lãnh thổ quốc gia, và đã dốc toàn lực để bảo vệ và giữ vững hòn đảo trước mọi áp lực từ bên ngoài.

Ngay cả bây giờ, nơi đây vẫn là một vị trí chiến lược mà vô số thế lực ngoại quốc nhòm ngó, nên lập trường của Hàn Quốc là càng có thêm nhiều dị năng giả đóng quân trên đảo Sejong càng tốt.

“...Haizzz.”

Baek Seolhee vào phòng khách sạn, rồi cứ thế úp mặt xuống giường nằm vật ra.

Nói là đi nghỉ, nhưng thực chất là quay trở lại một chiến trường còn khốc liệt hơn.

Dù không phải đối đầu với Phản Diện ở đất liền, nhưng cũng chẳng biết khi nào và ở đâu một tên Phản Diện dở hơi nào đó sẽ xuất hiện.

Hơn hết, đây là cái lò đào tạo Anh Hùng, nơi nuôi dưỡng một ‘đám học sinh trẩu tre’ đang ảo tưởng sức mạnh với dị năng của mình.

Vì là hạng S nên chắc sẽ không có vấn đề gì to tát, nhưng sự quan tâm quá mức của bọn chúng chắc chắn sẽ gây ra không ít phiền phức.

Dù vậy.

Ít nhất thì cô sẽ không phải chứng kiến cảnh đầu người ta nổ tung như trường hợp của Red Scarf.

“Dokkaebi....”

Baek Seolhee lấy tay che mặt.

Chẳng còn đoạn video nào sót lại, những đoạn còn tồn tại cũng đã bị xóa hoặc chỉnh sửa, ngoại trừ những video tuyệt mật đang được nhà nước lưu giữ, nhưng trong đầu cô, ký ức vẫn còn rõ mồn một.

Khoảnh khắc tiếng súng vang lên.

Dokkaebi đã ngay lập tức quay người và giơ tay sang bên cạnh.

Việc cho rằng đó là một hành động theo bản năng như thể để ‘bảo vệ’ mình, có lẽ hoàn toàn là sự nhầm lẫn của Baek Seolhee.

Nhưng.

Lỡ như, lỡ như hắn thực sự có ý định bảo vệ Baek Seolhee thì sao?

“...Hh.”

Baek Seolhee cau mày trong khi ôm chặt chiếc gối.

“Lần sau gặp lại, nhất định mình phải hỏi cho ra nhẽ. Rốt cuộc là hắn nghĩ cái quái gì mà lại làm thế. ...Ah.”

Baek Seolhee chợt nhớ ra.

“Cái mô tô.”

Phải đền cho người ta mới được.

Vấn đề là bây giờ Baek Seolhee đang bị đặt trong tình trạng không khác gì ‘quản thúc’.

“...Mình nợ người ta rồi.”

***

“Mô tô mới!”

Tôi rưới rượu soju quanh con xe vừa được giao tới sau khi làm xong giấy tờ đăng ký chính chủ.

“Lần này xin hãy phù hộ cho con đi lại bình an, không tai không nạn.”

Cúng bái thế này tuy bị chê là mê tín, nhưng có thờ có thiêng, có kiêng có lành mà.

‘Từ giờ chừa, không cho đứa nào mượn nữa.’

Tôi bị Snow White cuỗm mất con xe rồi.

Dĩ nhiên, Snow White hẳn cũng đang tìm cách để đền bù chiếc xe cho tôi.

Cô nàng không phải loại người ăn quỵt rồi phủi tay như mấy đứa đầu đường xó chợ.

Chẳng qua là hiện giờ cô ấy đang bị dư luận soi mói nên không thể mò lên Seoul được thôi.

Cô ấy cũng không có số điện thoại của tôi, mà muốn nhận ra tôi thì phải lên Seoul.

Chỉ là.

Nếu tôi lảng vảng ở nơi cô ấy đang ở, có khả năng cô ấy sẽ nhận ra và đền tiền cho tôi.

‘Vì người ta chẳng thể lên Seoul, nên mình đành thân chinh xuống tận Busan vậy.’

Kétttt, kétttt.

Haeundae, Busan, nơi từng đàn hải âu trắng chao liệng trên bầu trời.

Là một khu phố ngay sát biển nên mùi biển nồng nặc khắp nơi, nhưng không khí đô thị lại hoành tráng và sầm uất đến mức áp đảo cả Seoul.

Seoul của thế giới thực lại nằm ở Busan.

Busan của thế giới thực lại nằm ở Seoul.

Seoul của thế giới này đã ngừng phát triển từ sau những năm 2000, còn Busan của thế giới này lại trở thành thủ đô mới sau năm 2000 và phát triển với tốc độ chóng mặt.

Cứ nhìn tòa nhà chọc trời 123 tầng sừng sững trước mắt kia là đủ hiểu.

‘Không ngờ trên đời lại có một thế giới mà Tháp Holde lại ở Busan.’

Cái nơi vốn nổi tiếng là tòa nhà chọc trời của Seoul giờ lại chễm chệ ở Haeundae, Busan, cảm giác thật vi diệu.

Thậm chí.

‘Lái xe ở đây sướng thật, chẳng bực mình tí nào.’

Tôi nhận mô tô ở Busan rồi tự mình lái đi, hệ thống giao thông ở đây quy củ đến mức không thể so sánh với Busan ở thế giới thực.

- Ngài có biết đường xá ở Busan tệ đến mức nào không?! Để tái phát triển hệ thống đường này sẽ mất nhiều năm đấy!

- Mất nhiều năm cũng phải làm! Đường sá thế này thì làm sao mà phát triển thành thành phố hàng đầu thế giới được!

- Nhưng mà!

- Không vừa lòng à? Vậy thì dời đô về Gyeongju!!

- Nơi đó cấm tái phát triển mà thưa ngài!

- Kể cả di tích văn hóa có bị phá nát, nhưng nếu Đại Hàn Dân Quốc có thể vượt mặt Mỹ để trở thành cường quốc số một thế giới, thì tổ tiên dưới suối vàng cũng sẽ thông cảm thôi! Chọn đi! Tái phát triển Busan, hay là để tôi dời đô về Gyeongju!

- Trong vòng 1 tháng, chúng tôi sẽ hoàn thành tất cả các dự án liên quan đến tái phát triển đô thị!

Để trở thành một thành phố toàn cầu, Busan đã tiến hành một dự án tái phát triển kéo dài suốt một năm, và Busan của thế giới này đã có thể phát triển ngang tầm với các đô thị mới những năm 2020 của thế giới thực.

Giá cả cũng vậy.

“Xin lỗi. Tôi đến tìm thuê phòng đơn.”

“Xin chào anh?”

Không có giọng địa phương Busan.

Nơi đây là thủ đô, và đã có rất nhiều người từ Seoul chuyển xuống.

“Anh từ Seoul xuống ạ? Chà, đi xa quá nhỉ. Anh muốn tìm phòng khu nào?”

“Chỗ nào an ninh tốt nhất quanh đây. Một phòng đơn tầm... 10 pyeong? Hoặc căn hộ mini hai phòng ngủ cũng được.”

“À, nếu vậy thì chỗ này tốt lắm.”

Người môi giới bất động sản mỉm cười rạng rỡ chỉ vào tấm áp phích trên tường.

“Cọc 200 triệu won, thuê tháng 1 triệu 300 ngàn.”