Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 4 - Kẻ Hành Quyết Phản Diện (4)

Anh Hùng hạng S cũng y như celeb vậy.

Mà không phải hạng xoàng đâu nhé, họ là những siêu sao tầm cỡ thế giới luôn đấy.

Cứ mỗi lần một Anh Hùng hạng S xuất ngoại, nhà nước lại phải cấp chuyên cơ với cả dàn tùy tùng riêng chỉ để ngăn đặc vụ nước ngoài lân la dụ dỗ họ đào tẩu.

Đương nhiên là tự do thì bị kìm kẹp, đi lại cũng khó khăn, đời của Anh Hùng hạng S còn khổ hơn cả mấy ông bà nghệ sĩ.

Vì vậy.

Dù con bé này có đội tóc giả và cải trang để giấu đi mái tóc trắng – di chứng của việc biến đổi cơ thể do dị năng, thì tôi nhận ra cô ấy là ‘Snow White’ cũng chả có gì lạ.

“Shhh...!”

Snow White đặt ngón trỏ lên môi, mặt tái mét vì kinh ngạc.

“Anh, sao anh biết được vậy?”

“.......”

Vì em là một trong mấy bà nữ chính à?

Hay tại em đẹp muốn xỉu ngang?

“Tôi là fan của em mà. Tôi ở trong ‘Dwarves’ đây.”

“Ahh.”

Snow White vịn tay vào cặp kính râm.

“Thì ra là vậy....”

Dwarves là cái quái gì ư?

Đó là tên fan club của Snow White.

Mà cái fan club này lại là một tổ chức toàn cầu mới áp lực cho con bé chứ.

Tính mượn đại một chiếc mô tô ở bãi đỗ xe khu Banpo Xi, Seoul, ai ngờ chủ xe lại chính là fan của mình?

Đúng là khó xử hết biết.

“Em thực sự xin lỗi, nhưng giờ anh cho em mượn chiếc mô tô được không?”

“Em tính chạy mô tô đến đó à? Để... ngăn chặn sao?”

“Vâng. Em nhất định sẽ hậu tạ. À không, để em chuyển khoản cho anh ngay bây giờ.”

“Thôi, không cần chuyển khoản đâu.”

Để một Anh Hùng chuyển khoản cho á?

Rồi bị truy ra tài khoản xong lòi cái đuôi Phản Diện ra à?

- Phong tỏa tài khoản của thằng khốn này ngay!!

Toàn bộ số tiền cày sml mới kiếm được sẽ bị nhà nước hốt sạch.

Chuyện đó không thể xảy ra được, không bao giờ.

“Em cứ lấy đi. Anh Hùng bảo vệ tổ quốc thì đương nhiên tôi phải cho mượn rồi.”

“Dạ? Nh-Nhưng mà.”

“Thay vào đó, xin hãy bảo vệ nhà của tôi. Tôi mới tậu căn này chưa được ba tháng đâu...! Vậy nhé, trông cậy cả vào em!”

Tôi khẽ cúi đầu chào Snow White, dúi cho cô ấy chìa khóa xe rồi chuồn thẳng.

Đến chính tôi còn thấy bộ dạng mình lúc đó chẳng khác gì một thằng dân thường đang ba chân bốn cẳng tháo chạy.

Dù ở xa, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của Snow White đang dán vào mình, nhưng tôi vẫn cố sống cố chết chạy về phía bắc và rút điện thoại ra.

“Hok, hok, Chủ tịch...!”

[Chuyện gì thế, Trưởng phòng Do?]

“Ddol-ddol-i, à không, Dark Knight bị Snow White cuỗm mất rồi ạ...!”

[Cái gì?!]

Tôi thuật lại mọi chuyện y như thật cho Tổng Soái.

[Không, tại sao con nhỏ đó lại ở Seoul?]

“Tôi không biết. Tự dưng cô ấy xuất hiện từ sau lưng rồi hỏi mượn xe mô tô...!”

[Thế chiếc mô tô thì sao?!]

“Tạm thời tôi cho mượn rồi ạ.”

[Khốn kiếp, không được! Mau đi lấy lại ngay! Tại sao anh lại đưa chiếc mô tô tôi mua cho anh cho Snow White hả!]

Chủ tịch gào vào tai tôi.

[LÀ TÔI!! ĐÃ MUA!! CHO ANH ĐẤY!!]

“...Tôi xin lỗi. Tôi sợ lỡ mồm để lộ thân phận rồi lại gây phiền phức cho Chủ tịch.”

[Mấy chuyện vặt vãnh đó không sao hết! ...Hầy, mà thôi. Chuyện đã rồi thì đành chịu. Khuk khuk. Trưởng phòng Do?]

Giọng cô ấy lại quay về vẻ lạnh lùng sang chảnh.

[Không cần thu hồi chiếc xe đâu. Mô tô thì mua lại là được. Anh làm tốt lắm. Vừa hay... nó bắt đầu di chuyển rồi.]

“Chủ tịch đang nói đến chiếc mô tô ạ?”

[Phải. Vì nó có gắn thiết bị theo dõi mà.]

Dù biết thừa rồi nhưng lần nào nghe thế này tôi cũng thấy hơi gợn gợn.

Phương tiện cá nhân duy nhất tôi có là con xe đó, vậy mà lại bị gắn thiết bị theo dõi-

“Chủ tịch, lẽ nào?”

[Hay là chúng ta vừa lần theo tín hiệu vừa đuổi theo nhỉ? Tôi giao nhiệm vụ cho anh đây, Trưởng phòng Do.]

Giọng của Tổng Soái thoáng vẻ tinh ranh.

[Đến đó cùng Red Scarf, phá nát luôn cả chiếc mô tô đi.]

“Nếu vậy thì....”

[Chúng ta sẽ khiến Snow White mắc nợ chúng ta. Anh Hùng hạng S thì tiền nong không thành vấn đề, nhưng một chiếc mô tô độ thì giá trị còn hơn cả tiền bạc.]

“Chủ tịch. Ngài đang có kế hoạch gì vậy?”

[Tôi định lợi dụng mối liên hệ này để thực hiện ‘kế hoạch đó’. Chi tiết thì tôi sẽ nói sau, giờ anh cứ đến đó phá chiếc xe đi đã. Tôi sẽ tậu cho anh một con mới cáu, ngầu hơn nhiều.]

“Tôi rõ rồi.”

Một con hẻm vắng tanh.

Tôi hít một hơi thật sâu rồi đưa tay lên mặt.

“...Biến hình.”

***

VROOOMMM────!!

Chiếc mô tô gầm lên, lao vút về phía trước.

Snow White, tên thật là ‘Baek Seolhee’, thoáng chết sững trước tốc độ nhanh chóng vượt ngưỡng 200km/h.

‘Mô tô của dân thường mà tốc độ kinh thế này á?’

Tốc độ này đúng là không thể tin nổi.

Lẽ nào gã đàn ông đó là một tay đua đường phố?

Cũng có khi cô đã mượn nhầm xe của một tên xã hội đen nào đó rồi.

Dù sao đây cũng là Seoul.

Dù là khu Banpo Xi, nhưng giờ nó đâu còn là khu nhà giàu nữa, mà đã biến thành vùng đất của những linh hồn vất vưởng, những kẻ không thể rời khỏi Seoul và cứ cố chấp níu kéo quá khứ.

So với khu vực ‘phía Đông’ có trị an tương đối ổn, khu vực ‘phía Tây’ đã nát đến mức an ninh chẳng thể đảm bảo nổi.

Cũng đành chịu thôi.

Vì ‘Hòn Đảo’, nơi vừa là trung tâm vừa là chỗ an toàn nhất thế giới, lại nằm ở Đông Hải.

Nếu nó rơi xuống Hoàng Hải, có lẽ tình thế Đông - Tây đã đảo ngược, và Busan có khi còn toang nặng hơn cả Seoul bây giờ.

Kétttt.

Mải suy nghĩ vẩn vơ, cô đã đến nơi từ lúc nào.

[Snow White! Vị trí hiện tại?!]

“Đây là Anseong, Anseong.”

[Hắn đang di chuyển lên phía bắc dọc theo Cheonan! Nếu được, hãy chặn đánh giữa đường và bằng mọi giá phải thu hồi ‘vật đó’!]

“...Rõ.”

Snow White bước xuống xe.

Để xe không bị xây xước, cô cẩn thận đỗ vào lề đường, dựng chân chống, rồi dùng ‘Ma pháp Băng’, dị năng của mình, để đóng băng quanh bánh xe.

Như vậy thì bố thằng nào trộm được.

“...Fuu.”

Sắp phải đánh nhau đến nơi mà đầu óc cô cứ rối như tơ vò.

Chuyện chiếc mô tô là một phần, nhưng bản thân nhiệm vụ lần này đã đủ áp lực rồi.

Cô có mặt ở Seoul không phải vì thuộc đội truy đuổi Red Scarf từ Busan, mà là vì đang ‘nghỉ phép’ ở đây.

Anh Hùng thì đến nghỉ phép cũng chẳng được yên thân.

Nếu có một Anh Hùng nào khác ở Seoul thì đã đành, nhưng trớ trêu thay, chỉ có mỗi mình Snow White.

365 ngày một năm.

‘Ba ngày’ duy nhất mà một Anh Hùng, người chỉ cần ló mặt ra khỏi nhà là bị nhà báo bu theo, có thể tận hưởng tự do, vậy mà giờ lại phải đối mặt với kẻ địch.

[Snow White. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng...!]

“...Nối máy đi.”

Snow White thoáng bực mình, nhưng cô không thể từ chối lệnh của ‘cấp trên’.

[À à. Cô Baek Seolhee? Ấy chết, tôi là-]

“Tôi đang làm nhiệm vụ. Xin hãy gọi tôi bằng mật danh.”

[...Khuk! Phải rồi, Snow White. Tôi là-]

“Sắp giao chiến rồi.”

Tút.

Snow White nhấn vào thiết bị trên tai, rồi vươn tay về phía luồng nhiệt khí đỏ rực đang lao tới từ phía trước.

“Ice Wall.”

Rắc!

Cùng với tiếng nứt vỡ, một bức tường băng sừng sững hiện ra giữa đường.

Bức tường cao phải đến hơn chục mét, trông như thể không một kẻ địch nào có thể dễ dàng vượt qua.

Một bức tường băng được dựng nên bởi dị năng giả hạng S.

Dị năng giả tép riu thì đừng hòng xuyên thủng, nhưng nếu là kẻ sở hữu ‘thứ đó’ thì-

UỲNH────!!

Một vệt sáng đỏ đâm sầm vào bức tường băng.

Thứ ánh sáng nhuộm đỏ cả không gian tựa như một mũi khoan, điên cuồng cố gắng xuyên thủng lớp băng kiên cố.

“...Hgh!”

Snow White truyền thêm mana vào tay, bức tường băng tuy bị bào mòn bên ngoài nhưng nhất quyết không sụp đổ.

“Tch!”

Kẻ bên trong vệt sáng đỏ, một gã đàn ông, tặc lưỡi rồi lùi lại.

“Này, con chó của chính phủ.”

“...Ăn nói cho cẩn thận. Ngươi nói thế không thấy nhục mồm à?”

“Tao nói đúng sự thật, có gì mà phải nhục?”

Một thanh niên với chiếc khăn quàng đỏ như được dệt từ mana đang bay phần phật quanh cổ, Phản Diện ‘Red Scarf’, lóe lên ánh mắt đỏ như máu rồi vươn tay ra phía trước.

“Biến đi, nếu không muốn chết.”

“Ngươi? Giết được ta?”

“Hehehe, chắc mày phải thử thì mới biết được.”

Phập phồng.

Sau lưng Red Scarf, một thứ gì đó giống như đôi cánh đỏ dang rộng.

Làn sương mana trông hệt như đôi cánh của ác quỷ, và Snow White vội ngước nhìn lên trời.

“...Hầy.”

Vẫn chưa thấy trực thăng đâu.

Vệ tinh cũng chưa thể xác định chính xác vị trí này ngay lập tức, vậy là có khoảng ba phút.

Phải nhanh chóng tóm gọn hắn trong khoảng thời gian đó.

“Này. Ngươi có biết thứ đó nguy hiểm đến mức nào không?”

“Sao? Sợ nó sẽ khiến cả thế giới này chìm trong biển lửa à?”

“Nói chuyện với ngươi đúng là tốn nước bọt. Này, ngươi năm nay 19 tuổi đúng không?”

“Câm mồm!”

Red Scarf giơ nắm đấm lên trời.

Ngay lập tức, những cột lửa bùng lên xung quanh hắn, Snow White vội vàng điều khiển những mũi gai băng đang âm thầm di chuyển dưới lớp nhựa đường lao vút lên.

“Ngay cả Snow White cũng không cản được tao đâu! Chỉ cần có sức mạnh này, sức mạnh của ‘Bóng tối’!”

Phừng phừng!

Cột lửa bay vút lên trời rồi tỏa ra bốn phía.

Snow White vội dựng lên một rào chắn băng, nhưng ngọn lửa lan ra nhanh hơn cô tưởng.

“Ah...!”

Ngay khi một quả cầu lửa rơi trúng chiếc mô tô, nó đã nổ tung tan tành.

“Lại còn khủng bố bừa bãi thế này...!”

Snow White cắn môi dưới rồi vươn tay về phía trước.

“Ngươi nghĩ ngươi thức tỉnh mana chỉ để làm mấy trò này thôi sao?! Hãy dùng cái phước lành đó vào những việc có ích hơn cho thế giới đi!”

“Dùng cho bản thân tao thì có sao đâu!!”

Red Scarf lơ lửng bay lên trời, giơ ngón giữa về phía Snow White.

“Tao sẽ sống theo cách của tao! Mẹ nó chứ, thà sống ở nơi tao được làm Anh Hùng... còn hơn là kẹt dí ở cái bán đảo chó chết như địa ngục này—”

Ngay lúc đó.

“Nơi mà tao có thể sống như một Anh Hùng....”

Keng kétt.

Cùng với tiếng kim loại cào trên mặt đất, một bóng đen bắt đầu tiến lại từ phía xa.

“Đó là....”

[Nguy hiểm!! Phát hiện phản ứng dị năng giả hạng S! Mẫu... Dokkaebi!!]

Kẻ Hành Quyết Phản Diện đã xuất hiện.

Dẫm lên xác chiếc mô tô đang cháy, Dokkaebi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào Red Scarf.

Và rồi.

[Phản Diện thì phải giết.]

Dứt lời, Dokkaebi lao về phía Red Scarf.