Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Vol 2 <<Đang tiến hành>> - Chương 2.3: Tớ sẽ che chở cho cậu khi trời đổ cơn mưa

Chương 2.3: Tớ sẽ che chở cho cậu khi trời đổ cơn mưa

Trans + Edit: Hagghh, Ph4ng:3

---

“Con về rồi đây!”

Vừa bước chân vào nhà, tôi liền lao thẳng vào phòng rồi quăng mình xuống giường. Cảm giác việc thay bộ đồng phục cũng trở thành một gánh nặng phiền phức, nên tôi cứ thế mặc kệ, nằm thẫn thờ nhìn lên trần nhà.

Chuyện này chắc cũng từng xảy ra ở lần ra mắt cấp ba đầu tiên của mình rồi.

Hồi đó, tôi hầu như chưa bao giờ nói chuyện với Miorin, cũng chẳng phải bạn bè gì với Uta. Đó là lý do vì sao tôi hoàn toàn mù tịt về rắc rối này.

Dù tôi từng ở trong câu lạc bộ bóng rổ cùng Tatsuya và tập ngay sân bên cạnh, tôi vẫn chẳng hay biết gì về những mâu thuẫn mà đội nữ gặp phải.

Chà, dù đây là cơ hội thứ hai để làm lại cuộc đời, nhưng xem ra mớ kiến thức về tương lai cũng chẳng giúp tôi có được cách giải quyết nào thực sự cao tay. Đành phải tùy cơ ứng biến với những gì đang có trong tay lúc này vậy.

Nhưng có một điều bỗng hiện lên trong tâm trí tôi. Đó là ký ức về lối chơi của Miorin vào năm ba, trong trận bán kết giải đấu cấp tỉnh. Đội nữ tình cờ thi đấu cùng ngày với đội nam, nên chúng tôi đã nán lại trên khán đài để cổ vũ.

Dù lúc đó tôi không mấy mặn mà với trận đấu, nhưng Miorin vẫn để lại trong tôi một ấn tượng cực kỳ mạnh mẽ.

“À, mình hiểu rồi... Thảo nào nãy giờ xem cứ thấy có gì đó lấn cấn.”

Tôi cuối cùng cũng hiểu ra tại sao cách thi đấu của cậu ấy lại tạo cảm giác khó chịu đến thế.

Motomiya Miorin mà tôi biết vốn là một người cực kỳ tài tình trong việc dẫn dắt và tận dụng khả năng của những người xung quanh. Cậu ấy chưa bao giờ là kiểu cầu thủ chỉ biết chăm chăm phô diễn kỹ năng cá nhân một cách đơn độc cả.

Liệu phong cách của một người có thể thay đổi chóng mặt đến thế chỉ trong vòng ba năm sao?

Không đời nào.

Cái thói ngông nghênh ấy, Miorin đã rũ bỏ từ lâu lắm rồi. Cậu ấy không phải hạng người chỉ biết cậy vào tài năng của bản thân để rồi tự mình gánh vác tất cả. Đó chính là điểm mấu chốt khiến tôi cảm thấy lấn cấn.

Xét về bản chất, cậu ấy vốn là một bậc thầy trong việc phối hợp. Vậy nên, chắc chắn phải có một biến cố nào đó đã xảy ra, khiến Miorin đánh mất niềm tin và ngừng chuyền bóng cho chính đồng đội của mình.

“Dù mình có hỏi thì chắc cậu ấy cũng chẳng đời nào chịu khai ra đâu.”

Vì thế, phương án duy nhất bây giờ là tôi phải tự mình xắn tay vào thu thập thông tin thôi.

Ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, chiếc điện thoại tôi quẳng bừa bên gối bỗng rung lên bần bật rồi đổ chuông liên hồi.

Tôi cầm máy lên, màn hình đang hiển thị một cái tên quen thuộc.

“Sakura Uta”

Việc Uta chủ động gọi điện cho tôi thế này đúng là chuyện hiếm có khó tin.

Ngay khi vừa bắt máy, tôi chỉ nghe thấy những tiếng sột soạt truyền lại.

“Uta?”

Giọng cậu ấy vang lên, nhưng nghe xa xăm cứ như đang để điện thoại ở tít đâu đó.

“Chờ tớ một giây! Tớ đang đeo tai nghe.”

Tôi kiên nhẫn đợi cho đến khi giọng của Uta vang lên lần nữa, lần này thì âm thanh đã trở nên trong trẻo và rõ ràng hơn hẳn.

“Xin lỗi, xin lỗi nhé! Cậu vẫn chưa ngủ đấy chứ?”

“Chưa đâu, tớ thậm chí còn chưa kịp đi tắm đây này.”

"May quá. Tớ cứ lo lỡ làm cậu thức giấc thì không biết phải tính sao."

"Gì chứ, tầm này đã đến giờ đi ngủ đâu."

Tôi đưa mắt nhìn đồng hồ, kim phút mới chỉ vừa nhích qua số mười. Với tôi, tầm này vẫn còn quá sớm để nghĩ đến chuyện đắp chăn đi ngủ.

“Hểêêê? Tầm này là tớ thường đi ngủ rồi đấy nhé.”

“Ngày nào cậu cũng phải vận động hùng hục trên sân tập nên chắc là kiệt sức rồi. Tớ thuộc ‘câu lạc bộ về nhà’ mà, có tập tành gì đâu mà mệt với mỏi.”

“À, cũng đúng nhỉ... Nhưng không phải cậu còn bận đi làm thêm sao, Natsu? Chẳng lẽ không thấy đuối à?”

“Ngày thường tớ làm đến tận mười giờ mới nghỉ, nên dù có muốn ngủ sớm cũng chẳng được.”

“Ơ, thật á? Thế cậu không cần ngủ thật nhiều để nạp lại năng lượng cho ngày hôm sau sao?”

“Tầm bảy tiếng là đủ để tớ hồi sức rồi. Tớ thường ngủ lúc nửa đêm và thức dậy vào lúc bảy giờ sáng.”

Tôi cứ ngỡ đó là một thời gian biểu hết sức bình thường, thế mà Uta lại thốt lên “Cái gì cơ?!” với vẻ đầy kinh ngạc.

“Cậu phải ngủ ít nhất là chín tiếng chứ! Nếu không thì lên lớp thế nào chẳng gục xuống bàn mà xem!”

“Cái đó thì tớ không chắc đâu. Mà Uta này, chẳng phải dù có ngủ đủ hay không thì cậu cũng sẽ lăn ra ngủ trong giờ học đó sao?”

Tôi định chỉ trêu chọc một chút cho vui, ai dè cậu ấy lại bỗng dưng im bặt.

“Cũng đúng nhỉ...”

Tôi nghe thấy tiếng cậu ấy lẩm bẩm đầy vẻ nghiêm trọng.

Ơ, là thật à? Cậu đúng là ngủ như một đứa trẻ ấy nhỉ?

“Thì người ta chẳng bảo ngủ nhiều mới mau lớn sao? Chuyện đó quan trọng với cậu mà, Uta."

“Này Natsu, cậu đang định ám chỉ cái gì đấy hả?”

Giọng cậu ấy nghe có chút hờn dỗi.

“Dạo này tớ vẫn đang cao lên từng chút một đấy nhé, đừng có mà coi thường!”

“Thế à? Vậy thì đáng mừng cho cậu quá.”

"Này! Tớ có cảm giác cậu đang coi tớ như con nít ấy... Hứ! Chẳng mấy chốc tớ sẽ cao hơn cả cậu cho mà xem, rõ chưa?"

“Thế cậu định cao thêm bao nhiêu nữa? Định lấn sân sang làm người mẫu luôn hả?”

Cao hơn tôi thì ít nhất cũng phải tầm 1m78. Nói thật là quanh đây chẳng có mấy bạn nữ nào sở hữu chiều cao khủng như thế đâu. Bạn nữ cao nhất lớp tôi là Nanase mà chắc cũng chỉ tầm 1m60 là cùng.

“Người mẫu sao? Nghe thú vị đấy chứ! Tớ bắt đầu thấy hóng rồi đây.”

Uta hào hứng đáp lại, có vẻ như cậu ấy đã hoàn toàn quên mất cơn giận dỗi ban nãy.

“Khoan đã nào! Rốt cuộc là cậu kỳ vọng mình sẽ cao thêm bao nhiêu vậy?”

Uta vốn thuộc hội “nấm lùn” của lớp với chiều cao vỏn vẹn 1m50. Để đuổi kịp tôi, cậu ấy phải cao thêm gần 30 cm nữa. Nếu chuyện đó mà xảy ra thật, chắc tôi phải dụi mắt xem mình có đang nhìn nhầm người không mất!

“Ha ha ha! Đùa thôi, nhưng tớ thực sự ghen tị với chiều cao của cậu đấy, Natsu.”

Cũng phải thôi, vì là một vận động viên bóng rổ nên chiều cao chắc chắn là mối bận tâm cực kỳ lớn đối với cậu ấy.

Trong bộ môn này, chiều cao không chỉ là yếu tố sống còn mà còn là một lợi thế áp đảo. Vì Uta thiếu đi “thứ đó” khiến Uta bị bó buộc vào một số vị trí nhất định và luôn phải gồng mình trong những cuộc đối đầu đầy bất lợi.

“Chỉ một chút xíu thôi cũng được mà, cậu không thể san sẻ cho tớ một ít sao?”

“Được thôi, nhưng giá là mười nghìn yên mỗi cm nhé.”

“Oa, kèo thơm, kèo thơm! Nếu tớ mà là người lớn thì tớ thề sẽ mua bằng sạch từng xăng-ti-mét một luôn!”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng khúc khích xen lẫn tiếng vải sột soạt. Chắc hẳn cậu ấy đang loay hoay cuộn mình trong chăn rồi.

Đoán chừng cậu ấy đang gọi cho tôi từ trên giường, nằm đúng tư thế khi ngủ luôn.

Nghe tiếng cậu ấy ngáp dài qua điện thoại, một giọng nói lơ mơ và có phần nũng nịu hơn hẳn thường ngày truyền đến.

“Tớ... bắt đầu thấy buồn ngủ rồi...”

Cái khía cạnh đáng yêu đầy mới mẻ này khiến tôi sực nhận ra mình thực sự đang trò chuyện với một cô gái...

Khoan đã?! Đây chẳng lẽ chính là cái tình huống “ngủ quên khi đang nói chuyện qua điện thoại” trong truyền thuyết sao?!

Đợi chút, trò này giờ còn thịnh hành không nhỉ? Mà thôi, quan trọng gì đâu chứ!

Không không, tỉnh lại đi tôi ơi! Đâu phải lúc để diễn hài độc thoại. Phải giữ cho cuộc trò chuyện tiếp tục đã.

“Cậu định ngủ bây giờ luôn à? Vậy thì tớ cúp máy nhé?”

“Chưa muốn đâuu. Cứ giữ máy thế này cho đến khi tớ ngủ thiếp đi được không?”

“Ơ, không được, tớ còn phải đi tắm nữa chứ...”

“Thế thì ở lại thêm một chút thôi... Này, tụi mình gọi video được không?”

Cậu ấy thản nhiên tung ra một đề nghị mang tính sát thương cực cao.

“Được thôi, nếu cậu muốn...”

Cậu ấy hỏi một cách nhẹ nhàng đến mức tôi đã đồng ý mà chẳng kịp suy nghĩ gì.

Ể? Khoan đã, gọi video ngay lúc này á? Thật luôn á?!

Trong cơn bối rối, tôi cuống cuồng vuốt lại mái tóc bù xù của mình. Màn hình điện thoại nhanh chóng chuyển từ giao diện cuộc gọi thông thường sang hình ảnh Uta trong bộ đồ ngủ.

765c5bb8-2c47-43bf-b617-039a97da1cdd.jpgMái tóc cậu ấy trông bồng bềnh hơn mọi khi, chắc là do vừa mới sấy xong. Cậu ấy đang nằm sấp, hai tay ôm khư khư lấy gối, cằm tựa lên trên và đôi mắt dán chặt vào màn hình. Có lẽ chiếc điện thoại đang được dựng tạm vào tường.

Gương mặt Uta hiện lên ngay sát sạt. Dù tôi vẫn chưa đủ can đảm để bật camera bên mình lên, nhưng tim đã bắt đầu đập loạn lên vì căng thẳng.

Trông cậu ấy khác hẳn với vẻ thường ngày, một nét đẹp khiến lòng tôi xao động khó tả. Khi ở khoảng cách gần thế này, tôi mới thực sự ý thức được cậu ấy xinh xắn đến nhường nào.

Không, phải nói là tôi bị buộc phải nhìn nhận sự thật đó!

“Natsu? Sao thế? Nhanh lênnnnn!”

“Đ-Được rồi...”

Ngay khi tôi vừa bật camera, Uta liền nở một nụ cười rạng rỡ.

“Ha ha ha! Đúng là Natsu rồi!”

“Thì tất nhiên là tớ chứ còn ai vào đây nữa? Chẳng phải rõ rành rành rồi sao?”

Vì quá căng thẳng nên giọng điệu của tôi vô tình trở nên cứng nhắc và lạnh lùng hơn mức cần thiết.

“Chờ chút... Natsu, cậu đang lo lắng đấy à?”

Cậu ấy đâm trúng tim đen của tôi mất rồi. Chẳng lẽ bản thân lại dễ bị đọc vị đến mức ngay cả Uta cũng nhìn thấu sao? Nhưng có chết tôi cũng không đời nào thừa nhận đâu!

Để lấp liếm, tôi lắc đầu nguầy nguậy.

“Không, làm gì có chuyện đó.”

“Thật không? Vậy à... nhưng tớ thì có nha.”

Uta nói với gương mặt vùi một nửa vào gối. Ánh mắt cậu ấy khẽ lảng sang chỗ khác, dường như cũng đang cảm thấy ngượng ngùng sau những lời vừa thốt ra.

“...Bởi vì, đây là lần đầu tiên tớ gọi điện cho một đứa con trai muộn thế này.”

Tôi cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng bừng lên như phát sốt.

“Tớ cũng vậy... chưa bao giờ tớ gọi cho đứa con gái nào vào giờ này cả.”

Tôi từng gọi cho Hoshimiya đúng một lần, nhưng khi đó mới chỉ tầm tám giờ tối. Việc trò chuyện với một cô gái khi đồng hồ đã điểm quá mười giờ đêm mang lại một cảm giác hoàn toàn khác biệt, đã vậy đây còn là gọi video nữa chứ.

Cả hai chúng tôi bỗng chốc rơi vào im lặng.

Trời ạ, hỏng rồi, tình hình này tệ thật đấy!

Cảm giác xấu hổ cứ thế bủa vây lấy tôi. Thú thực, tôi chỉ muốn lăn lộn khắp giường ngay lập tức cho bớt ngượng, nhưng tất nhiên là không thể để Uta chứng kiến cảnh tượng mất hình tượng đó được.

Một bầu không khí ngượng ngùng đến khó tả bao trùm lên cả hai chúng tôi.

“Ồ, thật á? Hừm, bất ngờ nhỉ. Mà chắc là chưa rồi? Natsu vừa mới ‘lột xác thành công’ khi lên cấp ba mà. Có phải thực ra cậu không thạo việc nói chuyện với con gái lắm đúng không?”

Cậu ấy lóng ngóng tung ra một cú khích tướng.

“Im đi! Ý kiến gì không?”

Tôi đáp lại sau một hồi ngắc ngứ. Bình thường tôi mới là người hay trêu chọc Uta, nhưng rõ ràng hôm nay cậu ấy đã hoàn toàn giành được thế chủ động.

“Ha ha ha! Cậu đáng yêu thật đấy. Natsu đáng yêu quá đi mất! Hi hi.”

À thì, ít ra tôi cũng mừng vì nghe cậu ấy có vẻ đang vui. Đã lâu rồi tôi mới thấy cậu ấy cười một cách sảng khoái như thế.

“Mà này, sao tự nhiên lại đòi gọi video thế?”

“Tớ... có nhất thiết phải nói lý do không?”

Trông Uta có vẻ như đang ấp úng điều gì đó, nên tôi quyết định lấn tới.

“Tất nhiên là có rồi.”

Tôi nói vậy một phần là để trả đũa việc bị trêu chọc, phần vì tôi thực sự tò mò lý do cậu ấy gọi cho mình vào giờ này.

Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ nhận được cuộc gọi nào từ Uta. Cậu ấy vốn dĩ rất hiếm khi dùng RINE, và chúng tôi về cơ bản là chẳng bao giờ nhắn tin cho nhau cả. Mặc dù tôi vẫn giữ liên lạc với Hoshimiya và Nanase khá thường xuyên qua tin nhắn.

“Ưm... Tại vì, tớ muốn thấy mặt cậu, Natsu.”

Ặcc? Hảaaa?! Cái quái—Chết tiệt thật, cậu ấy... chơi xấu quá! Đánh úp kiểu này thì ai mà chịu được chứ.

Chỉ một câu nói thôi mà cậu ấy đã khiến đầu óc tôi trống rỗng, mọi lý trí bỗng chốc bay biến sạch sành sanh.

Cả hai chúng tôi đều vô thức tránh ánh mắt của đối phương. Đang gọi video hẳn hoi đấy, vậy mà chẳng ai đủ dũng khí để nhìn vào màn hình.

Đơn giản vì cả hai đều thừa hiểu rằng gò má mình lúc này đã đỏ lựng lên như quả cà chua chín rồi.

Tôi lén liếc nhìn điện thoại, thấy rõ vẻ thẹn thùng của Uta đã lan tận đến mang tai. Nhưng đúng lúc đó, cậu ấy cũng đang lén nhìn vào màn hình bên mình.

Ánh mắt chúng tôi lại vô tình chạm nhau thêm lần nữa, rồi ngay lập tức, cả hai đều đồng loạt quay ngoắt đi.

Bầu không khí im lặng đến mức nghẹt thở cứ thế kéo dài. Cuối cùng, tôi đành cố vớt vát bằng một câu đùa nhạt nhẽo đến mức thảm hại.

“C-Chẳng phải cậu vừa mới thấy mặt tớ cách đây vài tiếng sao?”

Tôi gắng gượng nặn ra từng chữ từ trong cổ họng.

“Đ-Đúng thế thật nhỉ. Ha ha ha, tớ đang luyên thuyên cái quái gì không biết?”

Uta nhanh chóng chữa thẹn.

“Đùa thôi mà! Ừ, chỉ là đùa thôi nhé! Cậu quên sạch những gì tớ vừa nói đi!”

Cậu muốn tớ quên đi sao? Cậu lại đòi hỏi một điều không tưởng nữa rồi. Ước gì cậu tự ý thức được rằng cái “chỉ số tấn công” của mình cao đến mức đáng sợ như thế nào đi chứ!

“T-Trong này hình như hơi nóng thì phải!”

Uta nói rồi leo ra khỏi giường, biến mất khỏi khung hình.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy một tiếng “bíp” nhỏ rồi đến tiếng động cơ chạy vù vù. Chắc là cậu ấy vừa mới bật quạt. Khi cậu ấy quay trở lại trước ống kính, những sợi tóc mây khẽ bay bay trong làn gió nhẹ.

“Aaa... Mát quá đi mất!”

Ngay khi cậu ấy vừa quay lại tư thế cũ trên gối, màn hình bỗng vô tình để lộ phần ngực của Uta.

Hình như tôi vừa mới thoáng thấy gì đó thì phải... thôi thì cứ giả vờ như không biết gì đi. Mà cũng phải, chuẩn bị đi ngủ rồi nên chắc cậu ấy không mặc nội y...

“Thật lòng thì, tớ chỉ muốn tìm chút gì đó để xốc lại tinh thần thôi.”

Uta chân thành bộc bạch trong khi đầu óc tôi vẫn còn đang mải mê với những ý nghĩ tội lỗi.

“Nhưng chuyện tớ muốn thấy mặt cậu là thật đấy. Cứ nhìn thấy cậu là tớ lại thấy nhẹ lòng hơn hẳn!”

“Nếu cái mặt này làm cậu thấy khá hơn thì tớ sẽ cho cậu ngắm bao nhiêu tùy thích. Chút chuyện nhỏ nhặt ấy có đáng là bao đâu!”

“Ha ha ha, cảm ơn nhé. Tớ nghĩ là nhờ có cậu tiếp thêm sức mạnh, ngày mai tớ lại có thể vững vàng đến trường rồi.”

Ngày mai lại có thể vững vàng đến trường?

Hóa ra cậu ấy cảm thấy bị dồn nén đến mức việc đến trường cũng trở thành một gánh nặng quá sức chịu đựng sao?

“Hôm nay Wakamura-senpai đã nổi giận với tớ.”

Nghe chừng chuyện này xảy ra sau khi tôi rời đi.

“Tớ đã hỏi chị ấy tại sao lại khắt khe với Miorin đến thế. Tớ cũng cố khuyên chị ấy nên có một buổi nói chuyện thẳng thắn với Miorin, nhưng chị ấy đã gạt phắt đi và mắng tớ là hạng năm nhất mà dám lên mặt dạy đời.”

Uta cười khì, nhưng nụ cười ấy chẳng chút sức sống.

Tôi đoán là cậu ấy đang cố đứng ra bảo vệ cho Miorin, nhưng chính điều đó lại khiến vị thế của cậu ấy trong đội càng lúc càng trở nên chông chênh.

Sau đó, cậu ấy bắt đầu trút bỏ nỗi lòng với tôi bằng những câu chuyện rời rạc, không đầu không cuối.

Chung quy lại, chỗ đứng của Miorin trong câu lạc bộ yếu thế hơn hẳn so với phe của Wakamura-senpai—vốn tập hợp toàn các đàn chị năm hai.

Ban đầu vẫn có những thành viên giữ thái độ trung lập và chỉ đứng ngoài quan sát, nhưng dần dần họ cũng ngả về phía Wakamura-senpai và cô lập Miorin.

Uta ghét cay ghét đắng cái bầu không khí độc hại đó. Cậu ấy đã lấy hết can đảm để đối chất với các tiền bối, nhưng kết quả chỉ là con số không tròn trĩnh.

“Thật ra, trước khi gọi cho cậu, tớ đã gọi cho Miorin rồi, Natsu.”

Uta nói với vẻ mặt rầu rĩ.

“Cậu ấy bảo tớ đừng bênh vực cậu ấy nữa. Bảo tớ cứ mặc kệ cậu ấy mà đứng về phía mọi người đi.”

Đúng là phong cách của cậu ấy thật. Lúc nào cũng vậy, Miorin chẳng bao giờ muốn kéo Uta vào mớ rắc rối của mình.

“Tớ biết cậu ấy chắc là đang lo cho tớ... Nhưng tớ thấy buồn lắm! Là bạn bè mà sao Miorin chẳng chịu dựa dẫm vào tớ chút nào vậy chứ.”

Giọng cậu ấy nghe như thể đang tự dằn vặt vì sự bất lực của bản thân.

Sau một lúc im lặng, tôi liền lên tiếng.

“Này Uta, kể cho tớ nghe thêm về Miorin ở câu lạc bộ được không?”

“Hả? Cũng được thôi, nhưng cậu là bạn thửa nhỏ của cậu ấy mà. Chẳng lẽ cậu không rõ về cậu ấy hơn tớ sao?”

“Hãy mô tả cho tớ cách cậu ấy chơi bóng rổ đi. Cậu ấy không phải lúc nào cũng thi đấu theo kiểu đó, đúng không?”

“Hả? Đ-Được rồi...”

“Ưm, hiện tại thì lối chơi của cậu ấy mang đậm tính cá nhân quá, cứ như thể cậu ấy đang gồng gánh như một ‘đội bóng một người’ vậy.”

“Tớ cũng nghĩ thế... Vậy cậu có biết lý do tại sao cậu ấy ngừng chuyền bóng cho đồng đội không?”

“Hừm...”

Uta suy nghĩ, hai tay chống cằm.

“Giờ cậu nhắc tớ mới nhớ... cậu ấy bắt đầu ngừng chuyền bóng từ khoảng hai tuần trước. Nhưng vì cậu ấy vẫn tự mình ghi điểm đều đều nên tớ cũng không để ý lắm.”

Bắt đầu từ hai tuần trước sao? Khá là gần đây đấy chứ. Có lẽ đó chính là ngòi nổ khiến phe của Wakamura-senpai bắt đầu gây hấn.

Tuy nhiên, tôi vẫn chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc, thật khó để kiểm chứng giả thuyết của mình nếu không chịu dấn thân tìm hiểu sâu hơn.

“Cậu đang nghĩ đến điều gì đó đúng không?”

Giọng của Uta bỗng trở nên mạnh mẽ và kiên định hơn hẳn lúc nãy.

“Tớ sẽ giúp cậu một tay, Natsu. Thế nên, cậu có thể nói cho tớ biết cậu đang nghĩ gì trong đầu không?”

“Cũng chỉ là linh cảm thôi.”

“Không sao cả. Tớ chỉ ghét cái cảm giác cứ phải đứng nhìn mà chẳng thể làm được gì thôi.”

“Được rồi.”

Cuối cùng, tôi cũng gật đầu đồng ý sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng.

Sự giúp đỡ của Uta chính là chìa khóa không thể thiếu nếu tôi muốn tháo gỡ mớ hỗn độn này một cách ổn thỏa.

Động cơ thực sự của nhóm Wakamura-senpai là gì và tại sao một người như Miorin lại chịu đựng sự cô lập một mình?

Những mảnh ghép suy luận trong đầu tôi đã bắt đầu khớp lại, nhưng tất cả vẫn cần một hành động thực tế để kiểm chứng.

Vì Miorin là cô bạn thanh mai trúc mã rắc rối mà tôi chẳng thể nào bỏ mặc, tôi quyết định sẽ mượn sức của Uta, cũng là vì lợi ích của chính cậu ấy nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!