Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18675

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Vol 1 <<Đã hoàn thành>> - Ngoại truyện: Tình cờ gặp Uta sau giờ học

Ngoại truyện: Tình cờ gặp Uta sau giờ học

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

---

Hôm nay đến phiên tôi trực nhật nên phải ở lại muộn để hoàn thành mấy việc lặt vặt như lau bảng và viết nhật ký lớp. Vì thế mà tôi rời trường trễ hơn mọi khi, nhưng may là hôm nay không có ca làm thêm nên cũng chẳng sao.

Đang định về thì tôi thấy Uta đang ngồi nghỉ trên bậc thềm nhà thi đấu, cổ vắt một chiếc khăn lau. Vừa thấy tôi đi ngang qua, cậu ấy liền xỏ vội đôi dép rồi chạy lại gần. Lần đầu thấy Uta trong bộ đồ bóng rổ, trông cũng mới mẻ và hay ho phết.

“Hê lô! Cậu về hả?” Uta tươi cười hỏi.

“Ừ, mà cậu đang nghỉ giải lao à?” 

“Ừm. Huấn luyện viên bắt tụi tớ tập bài chạy chuyền ba người đến lúc gục luôn mới thôi. Đuối quá đi mất...” Giọng Uta nghe yếu ớt một cách đáng báo động.

Không biết có phải mình nhìn nhầm không, mà sao trông mắt cậu ấy cứ lờ đờ như mất hồn thế kia…? 

“Bái phục huấn luyện viên của cậu thật đấy Uta, tìm được cách vắt kiệt sức của cậu luôn cơ mà.”

“Tớ đâu phải cái máy phát điện lúc nào cũng tràn trề năng lượng đâu.” Cậu ấy yếu ớt phàn nàn trong lúc lấy khăn lau mồ hôi. 

“Nhất là những lúc tập tành thế này. Thể lực của tớ cũng thường thôi, lần nào tập xong cũng mệt rã rời cả. Aaah, tớ kiệt sức đến nơi rồi!”

Bình thường tôi chỉ toàn thấy một Uta rạng rỡ như ánh mặt trời, nên nhìn bộ dạng này của cậu ấy, tôi lại thấy có chút gì đó mới mẻ. Mà… chắc là ai cũng bị hành đến mức đó thì trông cũng lờ đờ như mất hồn thôi.

“Natsu này, hay cậu vào tập thay tớ đi?”

“Tớ mà vào thay thì ai nhìn chẳng ra. Cậu với tớ đứng cạnh nhau trông lệch hẳn một khúc thế này mà.”

“Hừ, cũng đúng. Thật là... chẳng côngggg bằngggg chútttt nàoooo!” Uta than vãn, rồi ngước nhìn tôi với ánh mắt đầy ấm ức chỉ vì tôi quá cao.

Cũng dễ hiểu thôi. Trong bóng rổ, chiều cao chính là vũ khí tối thượng mà. Một người nhỏ nhắn như Uta chắc chắn là sẽ ghen tị lắm đây.

“Chia cho tớ ít chiều cao đi!” Cậu ấy đòi hỏi một cách vô lý.

“Tớ không nghĩ chuyện đó là khả thi đâu.” 

“Thế thì chia cho tớ ít sức lực đi!”

“Tớ cũng chẳng dùng đến mấy, nên nếu cho được thì tớ cũng chẳng tiếc đâu.” Tôi nhún vai, bất lực trước những rắc rối của cậu ấy.

Uta phồng má đầy vẻ dỗi hờn.

“Tớ thì mệt muốn chết, vậy mà Miorin trông vẫn cứ tỉnh bơ ấy! Công bằng ở đâu cơ chứ?!”

“Thể lực của cậu ấy từ nhỏ đã như cái hố không đáy rồi. Đâu phải tự nhiên mà cậu ấy bị gọi là chị đại nhỏ đâu.” 

“Chị đại nhỏ là sao cơ?” Uta nghiêng đầu thắc mắc.

Bây giờ cậu ấy hành xử khác xưa một trời một vực, nên tôi đoán có giải thích thì chắc cũng chẳng ai tin nổi. Ngay lúc đó, Miori từ trong nhà thi đấu vẫy tay gọi Uta.

“Này Uta, vào tập tiếp thôi!” Cậu ấy hét lớn.

“Tới liền đâyyy! Vậy thôi, mai gặp nhé Natsu!” Uta đáp lại rồi vội vã chạy ngược vào trong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!