Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 <<Đã hoàn thành>> - Ngoại truyện: Tình cờ gặp Uta sau giờ học

Ngoại truyện: Tình cờ gặp Uta sau giờ học

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

---

Hôm nay đến phiên tôi trực nhật nên phải ở lại muộn để hoàn thành mấy việc lặt vặt như lau bảng và viết nhật ký lớp. Vì thế mà tôi rời trường trễ hơn mọi khi, nhưng may là hôm nay không có ca làm thêm nên cũng chẳng sao.

Đang định về thì tôi thấy Uta đang ngồi nghỉ trên bậc thềm nhà thi đấu, cổ vắt một chiếc khăn lau. Vừa thấy tôi đi ngang qua, cậu ấy liền xỏ vội đôi dép rồi chạy lại gần. Lần đầu thấy Uta trong bộ đồ bóng rổ, trông cũng mới mẻ và hay ho phết.

“Hê lô! Cậu về hả?” Uta tươi cười hỏi.

“Ừ, mà cậu đang nghỉ giải lao à?” 

“Ừm. Huấn luyện viên bắt tụi tớ tập bài chạy chuyền ba người đến lúc gục luôn mới thôi. Đuối quá đi mất...” Giọng Uta nghe yếu ớt một cách đáng báo động.

Không biết có phải mình nhìn nhầm không, mà sao trông mắt cậu ấy cứ lờ đờ như mất hồn thế kia…? 

“Bái phục huấn luyện viên của cậu thật đấy Uta, tìm được cách vắt kiệt sức của cậu luôn cơ mà.”

“Tớ đâu phải cái máy phát điện lúc nào cũng tràn trề năng lượng đâu.” Cậu ấy yếu ớt phàn nàn trong lúc lấy khăn lau mồ hôi. 

“Nhất là những lúc tập tành thế này. Thể lực của tớ cũng thường thôi, lần nào tập xong cũng mệt rã rời cả. Aaah, tớ kiệt sức đến nơi rồi!”

Bình thường tôi chỉ toàn thấy một Uta rạng rỡ như ánh mặt trời, nên nhìn bộ dạng này của cậu ấy, tôi lại thấy có chút gì đó mới mẻ. Mà… chắc là ai cũng bị hành đến mức đó thì trông cũng lờ đờ như mất hồn thôi.

“Natsu này, hay cậu vào tập thay tớ đi?”

“Tớ mà vào thay thì ai nhìn chẳng ra. Cậu với tớ đứng cạnh nhau trông lệch hẳn một khúc thế này mà.”

“Hừ, cũng đúng. Thật là... chẳng côngggg bằngggg chútttt nàoooo!” Uta than vãn, rồi ngước nhìn tôi với ánh mắt đầy ấm ức chỉ vì tôi quá cao.

Cũng dễ hiểu thôi. Trong bóng rổ, chiều cao chính là vũ khí tối thượng mà. Một người nhỏ nhắn như Uta chắc chắn là sẽ ghen tị lắm đây.

“Chia cho tớ ít chiều cao đi!” Cậu ấy đòi hỏi một cách vô lý.

“Tớ không nghĩ chuyện đó là khả thi đâu.” 

“Thế thì chia cho tớ ít sức lực đi!”

“Tớ cũng chẳng dùng đến mấy, nên nếu cho được thì tớ cũng chẳng tiếc đâu.” Tôi nhún vai, bất lực trước những rắc rối của cậu ấy.

Uta phồng má đầy vẻ dỗi hờn.

“Tớ thì mệt muốn chết, vậy mà Miorin trông vẫn cứ tỉnh bơ ấy! Công bằng ở đâu cơ chứ?!”

“Thể lực của cậu ấy từ nhỏ đã như cái hố không đáy rồi. Đâu phải tự nhiên mà cậu ấy bị gọi là chị đại nhỏ đâu.” 

“Chị đại nhỏ là sao cơ?” Uta nghiêng đầu thắc mắc.

Bây giờ cậu ấy hành xử khác xưa một trời một vực, nên tôi đoán có giải thích thì chắc cũng chẳng ai tin nổi. Ngay lúc đó, Miori từ trong nhà thi đấu vẫy tay gọi Uta.

“Này Uta, vào tập tiếp thôi!” Cậu ấy hét lớn.

“Tới liền đâyyy! Vậy thôi, mai gặp nhé Natsu!” Uta đáp lại rồi vội vã chạy ngược vào trong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!