Ngoại truyện: Cuộc gặp gỡ bất ngờ ở thư viện với Hoshimiya
Trans: Hagghh
Edit: Ph4ng:3
---
Thư viện trường tôi nằm tít gần khu nhà thi đấu và phòng câu lạc bộ, tách biệt hẳn với dãy lớp học nên chẳng mấy khi có học sinh ghé qua. Lần nào tới đây, tôi cũng chỉ thấy lác đác vài bóng người. Nhưng chính cái vẻ vắng lặng đó lại là lý do tôi yêu nơi này đến thế.
Nói thật là tôi cực kỳ dị ứng với mấy kiểu thư viện mà lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt. Mà thôi, cũng hơi lại lạc đề mất rồi. Thư viện trường tôi vừa rộng rãi, nhiều loại sách, lại luôn giữ được vẻ yên tĩnh cần có vì chẳng mấy khi phải đón những đám đông ồn ào, xô bồ.
Hôm đó, sau khi ăn trưa xong cùng Reita và Tatsuya, tôi ghé qua thư viện vì vẫn còn chút thời gian rảnh. Vốn là một kẻ hướng nội từ trong máu, nên những nơi tĩnh lặng như thế này luôn giúp tâm hồn tôi được bình lặng lại…
Đang mải lướt qua mấy kệ Light Novel thì bỗng tôi nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình từ phía sau.
“Ơ, chào Natsuki-kun nhé.”
Tôi quay lại và thấy Hoshimiya đang vẫy tay với mình. Cậu ấy đang ngồi cạnh cửa sổ, trên tay cầm một cuốn tiểu thuyết.
“Chào Hoshimiya. Cậu cũng ở đây hả?”
“Tớ thường ghé đây sau giờ ăn trưa, hoặc những lúc câu lạc bộ không có lịch tập ấy mà.” Hoshimiya giải thích.
Thông tin quý giá đấy chứ! Chắc sau này mình cũng phải chăm qua đây hơn mới được, nhưng mà cũng nên vừa phải thôi, kẻo cậu ấy lại thấy phiền.
“Cậu đang đọc gì thế?”
“Một cuốn đang khá nổi lắm luôn! Cậu đã nghe qua chưa?” Hoshimiya hào hứng giơ bìa sách cho tôi xem.
“Ừ, tớ biết cuốn này.” Tôi gật đầu.
Trong tương lai, tác phẩm này sẽ được chuyển thể thành phim điện ảnh rồi bán chạy như tôm tươi. Dù thời điểm này nó mới bắt đầu gây chú ý thôi, nhưng nội dung thì đúng là đỉnh thực sự.
“Cậu đọc rồi hả? Tớ mới xem được một nửa thôi mà thấy cuốn cực kỳ! Tớ thích tương tác giữa hai nhân vật chính lắm! Kiểu quan hệ mà hai người có thể thấu hiểu nhau mà không cần phải thốt ra thành lời ấy…”
Hoshimiya cứ thế hăng say kể về cuốn sách với vẻ mặt không thể nào hạnh phúc hơn.
Tôi đưa một ngón tay lên môi, im lặng lắng nghe từng lời cậu ấy nói. Được một lúc, bỗng nhiên Hoshimiya ngẩn người ra nhìn tôi, rồi gương mặt nhanh chóng đỏ bừng lên. Cậu ấy vội vã lấy cả hai tay bịt chặt miệng mình lại.
Đến lúc này, tôi mới nhận ra mọi người trong thư viện đều đang đổ dồn ánh mắt về phía hai đứa chúng tôi.
“X-Xin lỗi nhé! Cứ nhắc đến sách là tớ lại bị phấn khích quá đà...” Hoshimiya khẽ nói.
“Đúng phong cách của cậu mà.” Tôi nhún vai đáp lại.
Một người vừa năng nổ, vừa giỏi giao tiếp mà lại có máu otaku như cậu ấy đúng là hiếm thật. Nhưng chính cái nét tương phản đó lại khiến cậu ấy thêm phần đáng yêu. Hoshimiya đúng là nhất luôn!
“Sẵn tiện cậu ở đây, có cuốn nào hay giới thiệu cho tớ không?” Hoshimiya hỏi, cố lái sang chuyện khác để che bớt vẻ ngượng ngùng.
Hừmm… Mình thì toàn cày Light Novel nên cũng chẳng biết nhiều về mấy dòng tiểu thuyết phổ thông. Thôi thì cứ chọn đại mấy cuốn nổi tiếng mà tư vấn cho chắc ăn vậy.
“Cậu thường thích đọc thể loại gì?”
“Hừm… Tớ thì cái gì cũng đọc được, nhưng hay bị hút bởi mấy truyện trinh thám hơn. Tớ cũng thích kiểu truyện cảm động nữa. Xem nào, còn gì nữa không nhỉ?” Hoshimiya vừa ngẫm nghĩ vừa nói.
“Tớ cũng thích mấy tác phẩm về đề tài thanh xuân, kiểu có nhiều nhân vật chính ấy, cậu biết không?”
“Nghe giống gu của tớ đấy chứ! Tớ cũng không kén chọn lắm, cứ thấy bộ nào đang nổi là tớ nhảy vào thôi.”
“Thật á! Hì hì, nghe vậy tớ thấy vui lắm luôn.” Hoshimiya mỉm cười dịu dàng.
“Sao cậu lại vui vậy?” Tôi khẽ nghiêng đầu thắc mắc.
“Thì tất nhiên là phải vui rồi, vì một người bạn thân thiết như cậu lại có cùng sở thích với tớ mà! Cậu nghĩ xem, thời buổi này mấy ai còn đọc sách để giải trí đâu. Mọi người toàn dành thời gian rảnh để xem YouTube với mấy thứ tương tự thôi.”
Hê hê... thân thiết... Hoshimiya vừa bảo bọn mình là bạn thân thiết kìa! Hê hê hê!
Tôi đắm chìm trong mấy chữ đó, cảm giác như chúng đang bay bổng trong đầu mình vậy.
“Natsuki-kun?”
Chết dở, mình lại đờ người ra rồi.
Tôi vội thu lại nụ cười trông có vẻ hơi biến thái trên mặt rồi vội lảng giọng đi cho bớt ngượng.
“Ừ, đúng thật, dạo này có bao nhiêu là thứ để giải trí mà.”
Cơ mà tôi cũng thầm nghĩ, giữa bao nhiêu thứ giải trí như bây giờ thì đúng là chẳng mấy ai còn mặn mà với việc đọc sách nữa. Ngay cả tôi, một otaku chính hiệu, thú thật là vẫn thích xem manga hơn. Dù sao thì đọc truyện tranh cũng ít tốn sức hơn nhiều.
“Nhưng tớ hiểu mà. Đôi khi để thực sự mở một cuốn sách ra đọc cũng khó khăn lắm.” Cậu ấy nói, giọng hơi chùng xuống.
Tôi có cảm giác nếu cứ tiếp tục chủ đề này thì sự hứng khởi của Hoshimiya sẽ tan biến mất, nên tôi vội lái câu chuyện quay lại mục đích ban đầu.
“Dù sao thì, để tớ giới thiệu cho cậu vài cuốn nhé.”
“Thật á?” Vẻ mặt cậu ấy lập tức rạng rỡ trở lại.
Tôi biết mấy cuốn sắp sửa cực kỳ nổi tiếng, mà chúng cũng mới ra gần đây nên chắc Hoshimiya chưa kịp đọc đâu. Thôi thì cứ chọn mấy bộ đó cho chắc.
“Tớ nhớ là có thấy một cuốn trinh thám khá hay trên cái kệ đằng kia kìa.”
Tôi bước về phía giá sách để tìm cuốn đó, Hoshimiya cũng hăng hái bám theo ngay sau lưng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
