Ngoại truyện: Chuyện phiếm giờ nghỉ trưa
Trans: Hagghh
Edit: Ph4ng:3
---
Tùy vào từng ngày mà sáu người chúng tôi lại tản ra ăn trưa ở những chỗ khác nhau. Tatsuya và Reita thường xuyên ăn ở nhà ăn, nên dạo gần đây tôi cũng hay nhập hội cùng hai cậu ấy. Thật ra thỉnh thoảng mẹ vẫn làm cơm hộp cho tôi, nhưng cái đó còn tùy vào tâm trạng của bà nữa.
Tôi cũng có thể mua đồ ăn tại quầy tạp hóa trong trường, nhưng nếu thế thì kiểu gì cũng phải quay về lớp ngồi ăn chung với hội con gái. Một mình mình là con trai giữa một nhóm con gái thì ngượng chết đi được, nên hiển nhiên là ra nhà ăn với hai cậu ấy vẫn thoải mái hơn nhiều.
Tuy nhiên, hôm nay lại là dịp hiếm hoi hội con gái cũng góp mặt, thế là cả sáu người chúng tôi cùng ngồi ăn với nhau.
"Tớ chỉ nghĩ là lâu lâu ra nhà ăn đổi gió một bữa chắc cũng vui." Hoshimiya hào hứng giải thích.
"Vì Hikari rủ nên hôm nay tớ cũng không chuẩn bị cơm hộp nữa." Nanase tiếp lời.
"Hả? Nanase, cậu lúc nào cũng tự làm cơm hộp à?" Tôi ngạc nhiên hỏi.
"Ừ, nhưng cũng không có gì to tát đâu. Tớ chỉ hâm nóng mấy món đồ đông lạnh rồi xếp đại vào hộp thôi."
"Yui-Yui cứ khiêm tốn, chứ tớ thấy hộp cơm của cậu lúc nào trông cũng xịn xò lắm." Uta chen vào.
"À, thì tớ cũng có trang trí thêm một chút cho dễ nhìn ấy mà." Nanase mỉm cười đáp.
"Mẹ vẫn hay làm cơm cho tớ, nhưng tớ nghĩ thỉnh thoảng đổi gió ra nhà ăn thế này cũng thú vị đấy chứ." Hoshimiya nói.
"Với lại ngày nào cũng ăn cơm hộp thì chán chết đi được!" Uta nói thẳng ra rồi vội vàng bổ sung.
"À, nhưng tất nhiên là tớ vẫn rất biết ơn vì mẹ đã chuẩn bị cơm cho tớ nhé!”
Hoshimiya dù không nói ra miệng nhưng nhìn qua là biết cậu ấy đang đồng tình với Uta đến thế nào. Cậu ấy vốn là người cực kỳ dễ đọc vị vì mọi cảm xúc đều hiện rõ ràng trên khuôn mặt. Nhưng chính cái nét đó lại khiến cậu ấy trông rất đáng yêu, nên tôi cũng chẳng có gì để phàn nàn cả.
"Mấy cậu thường ăn gì ở đây thế?" Uta quay sang hỏi nhóm chúng tôi.
"Hửm, tớ thì hay gọi suất ăn trưa theo ngày vì nó rẻ." Tôi đáp.
“Ừ, nhưng suất ăn hôm nay hẻo lắm, giá mà được gọi suất lớn hơn thì tốt biết mấy.” Tatsuya xen vào.
Dĩ nhiên là với một vận động viên tiêu tốn cả đống calo mỗi ngày như cậu ấy, thì chẳng đời nào thấy no với lượng thức ăn bình thường của tôi được. Lúc nào cậu ấy cũng phải làm một bát Donburi cỡ đại cho bữa trưa thì mới đủ.
“Tớ đề cử món cơm gà nướng Yakitori nhé. Nghe thì có vẻ bình thường thôi nhưng vị ổn áp lắm đấy.” Reita nói, tự gật đầu tâm đắc với gợi ý của chính mình.
Tớ hiểu mà. Đó là một sự lựa chọn an toàn và chắc chắn là ngon, kiểu như mì Ramen Shoyu vậy.
“Tớ sẽ ăn cơm cà ri katsu!”
Uta tuyên bố xong liền vội chạy ra chỗ máy bán phiếu ăn. Thế là mọi người tản ra tự mua phần ăn của mình rồi mới tụ lại quanh bàn.
“Ưm... Suất này to hơn tớ tưởng nhiều đấy.”
Nanase nói khi tất cả đã ngồi vào bàn. Cậu ấy gọi một suất cơm thịt heo xào gừng, và phần ăn đó thực sự khá đầy đặn.
“Yuino-chan, tại bình thường cậu ăn ít quá mà!” Hoshimiya trêu.
“Đừng nói tớ thế chứ. So với hai cậu thì tớ đâu có ăn ít đến mức đó đâu.” Nanase vặn lại.
“Thôi đi! Ở cạnh hai cậu, tớ cứ cảm thấy mình như đứa ham ăn ấy!” Uta xen vào.
“Ơ, cái đó thì chẳng liên quan gì đến hai cậu ấy đâu. Tại cậu vốn là đồ háu ăn thì có.” Tatsuya nói rồi chỉ tay vào đĩa cơm cà ri của Uta.
Đúng thật là một đĩa cơm cà ri katsu bình thường vốn đã khá nhiều rồi, thế mà dường như vẫn chẳng thấm tháp gì so với sức ăn của Uta. Thật là một bí ẩn khi bao nhiêu thức ăn đó lại có thể biến mất trong cái dáng người nhỏ nhắn kia.
“Chắc là nhà ăn trường mình định lượng phần ăn theo sức con trai, nên suất bình thường vốn đã khá to rồi.” Tatsuya nhận xét.
Ngẫm lại thì cũng đúng vì tám mươi phần trăm học sinh trường này là nam mà. Nhưng nhờ thế mà suất ăn mới đầy đặn, tôi chẳng có gì để phàn nàn cả.
“Tớ không muốn nghe câu đó từ miệng cậu đâu nhé, Tatsu!” Uta vặn lại.
“Tớ có bảo là tớ ăn nhiều đâu, nhưng một gã to con như tớ thì phải ăn suất lớn tương xứng chứ.” Tatsuya tự bào chữa.
“Ý cậu là vì tớ nhỏ con nên không cần ăn nhiều như thế à?!”
“Ồ, chuẩn luôn! Tớ hơi bất ngờ là cậu lại hiểu ra nhanh thế đấy.”
“Ý cậu là sao hả?!”
Tôi vừa ăn vừa quan sát màn đấu khẩu quen thuộc của hai người họ, thì bỗng nhiên cảm thấy có ai đó vỗ vai mình. Quay lại, tôi thấy Nanase đang nhìn mình với vẻ bối rối.
“Ừm...” Cậu ấy ngập ngừng.
“À... cậu ăn giúp tớ cái này được không? Nếu cậu muốn thôi nhé.”
Ánh mắt cậu ấy nhìn xuống đĩa rau chân vịt luộc ăn kèm.
“Cậu không thích món đó à?”
Cậu ấy gật đầu, trông có chút đáng yêu.
“Ừ, tớ thấy hơi ngại nếu để thừa lại.” Nanase ngượng nghịu nói.
“Được thôi, tớ sẵn lòng mà. Cơ mà tớ hơi ngạc nhiên là cậu cũng có món không thích đấy.”
Cậu ấy hơi bĩu môi rồi khẽ lẩm bẩm.
“Rốt cuộc thì trong mắt cậu tớ là người thế nào vậy?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Donburi (丼/ どんぶり/ ドンブリ nghĩa đen là "cái chén" hay cái thố, thường được rút gọn thành "don", cũng có thể đọc là "domburi") còn được biết đến là Cơm thố Nhật Bản là một món ăn trong chén cơm của ẩm thực Nhật Bản, có cá, thịt, rau củ và các nguyên liệu khác được nấu cùng với gạo. ( Từ Wiki) Yakitori - 焼き鳥 là món gà xiên nướng của Nhật Bản, được làm từ những miếng thịt cắt vừa từ tất cả các bộ phận khác nhau của gà, chẳng hạn như ức, đùi, da, gan và các bộ phận nội tạng khác. Shoyu Ramen là một trong những vị lâu đời nhất của mì Ramen, nước dùng chính của loại mì này được tạo nên từ nước tương và vị ngọt từ thịt gà, rau củ và hương thơm của nước sốt đậu nành Katsukarē (カツカレー) là một món ăn Nhật Bản kết hợp giữa cơm cà ri và thịt lợn cốt lết (phần thịt lưng của con heo) Katsukarē (カツカレー) là một món ăn Nhật Bản kết hợp giữa cơm cà ri và thịt lợn cốt lết (phần thịt lưng của con heo) Katsukarē (カツカレー) là một món ăn Nhật Bản kết hợp giữa cơm cà ri và thịt lợn cốt lết (phần thịt lưng của con heo) Katsukarē (カツカレー) là một món ăn Nhật Bản kết hợp giữa cơm cà ri và thịt lợn cốt lết (phần thịt lưng của con heo) Katsukarē (カツカレー) là một món ăn Nhật Bản kết hợp giữa cơm cà ri và thịt lợn cốt lết (phần thịt lưng của con heo) Katsukarē (カツカレー) là một món ăn Nhật Bản kết hợp giữa cơm cà ri và thịt lợn cốt lết (phần thịt lưng của con heo) Katsukarē (カツカレー) là một món ăn Nhật Bản kết hợp giữa cơm cà ri và thịt lợn cốt lết (phần thịt lưng của con heo)