Chương 19
"...Ultos-sama. Chuyện đó thực sự được xem là thành công sao...?"
Riela nheo mắt nhìn tôi với vẻ nghi ngờ. Trong căn phòng ngập tràn ánh nắng ban ngày, không có ai ngoài chúng tôi.
"...À, đại khái vậy. Tất cả đều nằm trong kế hoạch."
"Vậy sao ạ? Em lại chẳng thấy có cảm giác thành công chút nào cả... Người đó đỏ bừng cả mặt lên luôn mà."
Riela nghiêng đầu với vẻ mặt khó tả. Đã vài ngày trôi qua kể từ cái 'Sự cố mời đi tắm' đáng nguyền rủa đó, và tôi đang bị Riela tra hỏi không thương tiếc.
"...Không có chuyện đó đâu. Hoàn hảo, không một chút sai sót, đúng như kế hoạch."
Tôi vừa cười gượng vừa nói bừa.
Nhưng, tất nhiên là thành công cái nỗi gì.
Chiến dịch mời Sieg đi tắm đã kết thúc trong thất bại thảm hại, và tôi lại phải ôm đầu lần nữa.
◇◇◇
"Nhưng mà, làm sao bây giờ đây."
Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng tôi, mồ hôi đang tuôn không ngừng.
Mọi chuyện rối tung lên hết rồi.
Trong bữa tối hôm đó, tôi đã tươi cười xin lỗi Rain và mọi người.
"Thực ra là đùa thôi mà. Tôi chỉ muốn thấy nụ cười của Sieg thôi. Haha."
Thế nên tôi nghĩ chắc là ổn rồi... chắc thế.
Nhưng mà, thật bất ngờ.
Một nhân vật chính dám đối đầu với biết bao kẻ thù mạnh mẽ trong nguyên tác, ai ngờ lại ngại tắm chung với người cùng giới...
Cái kiểu đỏ mặt tía tai rồi ném gối vào người khác, cộng thêm khuôn mặt nữ tính của Sieg nữa, phản ứng từ chối đó chẳng khác nào con gái cả.
...Tôi bị ghét đến thế sao? Hình tượng tệ đến mức đó luôn à?
Tôi nghĩ mình đã thực hiện Kuzulesse Oblige khá tốt rồi, nhưng có vẻ nó không truyền tải được đến Sieg.
"Việc tham gia hội nghị thì không cần nữa rồi, nhưng mà Sieg thì..."
Tôi vô tình thốt ra lời độc thoại.
Phải.
Nhân tiện thì, cái cuộc họp mà cha tôi tha thiết muốn tôi tham gia, tôi đã từ chối ngay lập tức.
Nghe nói đó là một cuộc họp cực kỳ nghiêm túc giữa Đế quốc và Vương quốc.
Vốn dĩ Đế quốc và Vương quốc từng là kẻ thù không đội trời chung.
Vì lẽ đó, quan hệ hiện tại giữa hai bên vẫn chưa thể gọi là hoàn toàn tốt đẹp.
Thậm chí, Đế quốc hiện đang âm thầm nhăm nhe Vương quốc, và sau khi câu chuyện bắt đầu, lúc Sieg đang tận hưởng cuộc đời học viên, bọn họ sẽ mang đến một bất ngờ chẳng vui vẻ gì là đột ngột tấn công Vương quốc.
…Cuộc họp toàn mìn thế này mà lại định ném một đứa nhóc chưa đủ tuổi vị thành niên vào, chẳng phải lại làm danh tiếng nhà Randall xấu đi sao…
Rốt cuộc cha tôi đang nghĩ cái quái gì vậy.
Làm ơn nhìn vào thực tế chút đi.
Vì vậy, tôi đã nhờ Rain chuyển lời tới phía đại diện Vương quốc rằng
"Tôi tuyệt đối không tham gia. Xin hãy quên phát ngôn ngớ ngẩn kiểu bắt con trai tham dự hội nghị của cha tôi đi."
Tuy nhiên, quả đúng là cái Vương quốc nơi quý tộc bất hòa và lũ ngốc hoành hành. Nghe đâu phía đại diện Vương quốc lại có ý kiến rằng.
"Đã mất công đến đây rồi thì cứ để công tử nhà Công tước Randall tham gia cũng được~".
Ý thức an ninh có bình thường không đấy?
Chính vì thế nên mới để cho mấy tên điên như Gregorio tha hồ hoạt động trong bóng tối.
◇◇◇
"Vậy, tóm lại ngài định làm thế nào? Dạo này hoàn toàn không thấy bóng dáng người đó đâu nữa..."
Riela nói với vẻ hơi ngán ngẩm.
Đúng vậy.
Kể từ hôm đó, Sieg hoàn toàn biến mất khỏi khách sạn vào ban ngày.
Thành ra tôi cũng chẳng có cơ hội nói chuyện.
Và mức độ truy hỏi của Riela ngày càng gay gắt hơn.
Hễ cứ dính đến Sieg là Riela lại trở nên nghiêm khắc hơn hẳn.
Biết làm sao được... Tôi đâu biết Sieg lại hay xấu hổ đến thế.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng đành chịu thôi.
Những lúc thế này, phải dùng khí thế để lấp liếm. Chỉ có cách đó thôi.
Không sao cả.
Bởi vì ở Lyon tôi cũng đã từng vượt qua bằng cách này mà.
"...Riela."
Tôi đứng dậy với vẻ bất đắc dĩ, rồi mở tung rèm cửa một cách vô nghĩa.
Cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời.
Quan trọng là bầu không khí.
Và sự tự tin không lay chuyển.
"Ultos-sama, ngài đang làm gì vậy...?"
Tôi nghe thấy giọng nói bối rối của Riela trước hành động khó hiểu của mình.
"Riela. Tất cả đều nằm trong tính toán cả rồi."
"...!? Cái vụ mời đi tắm bị từ chối thẳng thừng đó ạ?"
...Làm ơn đừng nói là bị từ chối thẳng thừng chứ.
Bị nhân vật chính trong nguyên tác hét vào mặt, tôi cũng tổn thương lắm chứ bộ.
Nhưng mà, mặc kệ và tiếp tục diễn.
"Đúng vậy. Mọi thứ đã được ta nhìn thấy rõ. Thực tế, mọi kế hoạch của ta ở Lyon đều diễn ra chính xác... đúng không?"
"Đúng là lúc đó Ultos-sama cứ như thể nhìn thấy trước tương lai vậy, đoán trúng tất cả mọi thứ..."
Tốt lắm.
Tôi cảm nhận được sự bối rối của Riela từ phía sau.
Mà thật ra vụ ở Lyon là do tôi biết trước sự kiện trong nguyên tác thôi.
Nhưng.
Để Riela nghi ngờ lúc này thì hơi phiền.
Nên là, hãy để tôi dùng kỹ thuật mới một chút xem sao.
"Riela, nếu ta nói rằng ta thực sự có thể 'nhìn thấy trước tương lai' thì cô sẽ làm gì...?"
"Ultos-sama... Ý ngài là sao?"
[Cải trang]
Tôi niệm phép hỗ trợ sao cho Riela không nhìn thấy.
Cải trang. Một ma pháp hỗ trợ thay đổi ngoại hình vốn chẳng có mấy tác dụng.
Đúng là trong chiến đấu thì vô dụng thật.
Nhưng mà, quan trọng là dùng đúng nơi đúng chỗ.
Và rồi, tôi quay lại với vẻ đầy ẩn ý.
"Riela, yên tâm đi. Dù lời mời đi tắm có bị từ chối, dù gối có bay vào mặt, tất cả đều nằm trong kế hoạch của ta. Phải—bởi vì mọi tương lai đều đã bị ta nhìn thấy hết."
"Hả, Ultos-sama... Đ-Đôi mắt đó là...?"
Riela nín thở.
Cũng phải thôi.
Bối rối là điều đương nhiên.
Bởi vì đôi mắt của tôi khi quay lại, khác với màu sắc thường ngày, mà đã nhuộm một màu đỏ thẫm—
"Cô có tin không, Riela?"
Riela đang ngẩn người ra. Tôi mỉm cười và hỏi cô ấy.
"Rằng đôi mắt đỏ của Ultos Randall này, có thể nhìn thấu mọi tương lai, mọi kết quả?"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ultos: Bật mode Tà Nhãn Vương.
Tập 1 sẽ phát hành vào ngày 1 tháng 12.
Có thể xem hình bìa trên các trang bán sách trực tuyến.
Toàn là các cô gái đáng yêu. Nhân vật chính trông cũng rất nghiêm túc.
…Đây thật sự là tác phẩm của tôi sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
