Trashlesse Oblige ~ 18 kin ge sekai no kuzu akuyaku ni tensei shite shimatta ore wa, gensaku chishiki no chikara de doshitemo mobu jinsei o tsukami toritai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Vol.2 - Giúp tương lai của nhân vật chính khôi phục - Chương 23 - Nhất định, tôi sẽ quay lại - Side: Sieg

Chương 23 - Nhất định, tôi sẽ quay lại - Side: Sieg

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. 

Con ma vật đột ngột xuất hiện chính là hiện thân của "Cái Chết".

Tất nhiên, Sieg đã từng săn ma vật trước đây. Ngay cả trên đường đến Erastea, khi cùng cha mình, Rain đánh bại lũ ma vật tấn công giữa đường, cô cũng chưa từng tỏ ra nao núng.

Nhưng mà.

"Sao có thể..."

Nỗi sợ hãi áp đảo. Undead là loại ma vật đặc biệt nguy hiểm, ngay cả trong thế giới ma vật.

Đặc trưng của hệ Undead nằm ở chỗ rất phiền phức khi đối phó.

Chúng không cần ăn uống, miễn nhiễm với độc và bệnh tật, cũng không cần ngủ. 

Dù có chịu bao nhiêu sát thương đi nữa, chuyển động của chúng cũng không hề chậm lại. Chúng tiếp tục cử động bằng sinh mệnh giả tạo. Và rồi, con người khi bị giết cũng sẽ trở thành undead, tạo thành một chuỗi vòng lặp chết chóc.

Thông thường, chúng sẽ không xuất hiện ở những khu vực đô thị, nhưng chỉ cần xử lý sai lầm, thương vong sẽ là những con số khủng khiếp.

'Thứ này sao mà thắng được chứ.'

Pháp sư của người chết - Lich.

Hơn nữa, như để dội thêm một gáo nước lạnh vào Sieg, giọng nói của Lich vang lên.

"...Hỡi đứa con của nhân tộc, đang sợ hãi sao, thật đáng thương..."

Giọng điệu thì lịch sự, nhưng trong nó không hề có lấy một chút nhân từ nào. 

Cái giọng điệu như đang định giá kẻ không có khả năng kháng cự, như thể đang vờn con mồi trong lòng bàn tay.

"Undead hiểu tiếng người...!?"

Hiểu được tiếng người, đồng nghĩa với việc có trí tuệ.

Mức độ nguy hiểm chắc chắn vượt xa chủng loại thông thường.

Ngay cả cha cô cũng từng nói rằng ông rất ngại đối đầu với Undead. Nếu không có một Priest tay nghề cao đi cùng thì ông không muốn nhận nhiệm vụ liên quan đến chúng. 

Mức độ nguy hiểm dù ở lowball thì cũng phải là B cao cấp, không, có khi là cấp A cũng nên.

'Thứ này... thế là hết...'

Một con quái vật không thể nào đánh bại.

Suy nghĩ dần bị sương mù che phủ. 

Cái chết, nỗi sợ hãi. Sự kết thúc.

Ngay lúc đó, phía sau vang lên tiếng động khe khẽ, như thể có ai đó cử động.

'A... đúng rồi. Còn có cậu ta nữa.'

Có vẻ cậu ta vẫn cử động được. 

Nhưng Sieg đã nghĩ rằng, Ultos sẽ bỏ chạy.

'Cũng phải thôi...'

Cô không hề trách điều đó. Nếu là Sieg của lúc trước, có lẽ cô đã tức giận mắng: "Tại sao lại quay lưng với kẻ địch!".

Nhưng mà.

'Đứng trước thứ này... thì cũng đành chịu thôi.'

Áp lực mà con Lich tỏa ra. Sự chênh lệch áp đảo khiến thở cũng trở nên khó khăn. Hiện thân của ma lực tà ác.

Là ai thì cũng sẽ bỏ chạy thôi. Hơn nữa, Sieg đã đối xử tệ bạc với Ultos trong suốt thời gian qua. Cậu ta chẳng có nghĩa vụ gì phải chiến đấu cùng cô cả.

Bị bỏ lại cũng đành chịu thôi. Cô nhắm mắt lại.

'—Vẫn còn yếu lắm. Anh hùng tương lai.'

Thứ cuối cùng hiện lên trong tâm trí cô, giữa lúc ý thức dần tan biến, là giọng nói đáng ghét của Genesis.

Nhưng mà. Đợi mãi vẫn không nghe thấy tiếng niệm chú.

'Ể...?'

Cảm thấy lạ, Sieg mở mắt ra. Trước mặt cô là một cảnh tượng khó tin.

Tấm lưng của một cậu thiếu niên.

Cậu thiếu niên mà cô đã từ chối phũ phàng bấy lâu nay, đang đứng chắn trước mặt Sieg, đối đầu với con Lich. 

Như thể đang bảo vệ Sieg vậy.

Và rồi, Ultos mở lời.

"Sieg-kun. Đúng như hắn nói. Tôi sẽ làm mồi nhử—"

"Hả."

'C-Cậu đang nói cái gì vậy...?'

Bất giác quên cả sợ hãi, Sieg nhìn chằm chằm vào lưng cậu thiếu niên. Cậu thiếu niên chợt quay sang nhìn nghiêng.

Trên khuôn mặt ấy vẫn là nụ cười không chút lo âu như mọi khi.

"Chỉ cần Sieg-kun chạy thoát là được."

Thấy Sieg không nói nên lời, Ultos tháo chiếc vòng cổ trên ngực mình ra. Chiếc vòng cổ được trang trí cầu kỳ trông có vẻ đắt tiền.

"Đây."

Khoảnh khắc tiếp theo. Mặc kệ Sieg đang ngẩn người chưa hiểu chuyện gì, Ultos đã đeo chiếc vòng cổ lên cổ cô.

Tại sao trong tình huống này mà chiếc vòng cổ lại nằm trên cổ mình. Trong tích tắc, má cô ửng đỏ.

4QTef5pw_o.jpg

"C-Cậu làm cái gì...!"

Bất giác, Sieg hét lên trước hành động của Ultos... nhưng Sieg nhận ra. Hô hấp đã dễ dàng hơn nhiều so với lúc nãy. Áp lực dường như cũng yếu đi đôi chút.

"Sao rồi? Chắc là sẽ thấy dễ chịu hơn một chút đấy."

"...C-Cảm ơn."

Vì khoảng cách quá gần, nên Sieg lí nhí cảm ơn. Có lẽ là chiếc vòng cổ có hiệu quả đặc biệt nào đó.

Không được, nguy rồi. Sieg sực nhớ ra ngay lập tức. 

Tình hình của họ chẳng cải thiện được chút nào cả.

Ma vật hùng mạnh. Và tình cảnh chỉ có hai người. Hơn nữa, Ultos lại bảo hãy bỏ cậu ta lại mà chạy.

"Ch-Chuyện đó làm sao mà được chứ!"

Sieg hét lên trong vô thức.

"Đó là Lich đấy!! Cậu cũng cảm nhận được mà đúng không? Cái-"

"Không, tôi làm mồi nhử là hiệu quả nhất."

"Hả."

Ánh mắt thẳng thắn của Ultos khiến Sieg bất giác nín thở.

Cậu ta lúc này hoàn toàn không có vẻ gì là nao núng. Vẫn giữ thái độ tự nhiên, vẫn cứ như thường ngày. 

Ultos nói với giọng điềm tĩnh.

"Con Lich đó chắc chắn rất xấu xa. Tính cách tệ hại. Có lẽ vì chênh lệch sức mạnh nên nó thích hành hạ con mồi để thỏa mãn sở thích."

"Vậy thì càng không thể để cậu—"

"Không. Làm thế này là an toàn nhất. Tôi có thể sử dụng ma pháp nên có khả năng kháng cự, và cũng có thể đối phó được ở mức độ nào đó. Với lại Sieg-kun chạy nhanh hơn mà đúng không."

"Đúng là vậy nhưng..."

"Hơn nữa, nếu đối phương chịu chơi đùa thì càng thuận lợi. Có thể dễ dàng câu giờ cho đến khi cứu viện tới."

"Nh-Nhưng mà."

Quả thực lời của Ultos rất có lý. Lich là một Spellcaster. Một kẻ không dùng được ma pháp như cô chỉ tổ làm vướng chân. Nếu vậy, người chạy nhanh như cô đi gọi cứu viện sẽ là lựa chọn tối ưu hơn.

Nhưng mà.

"Tại sao... cậu lại làm đến mức đó..."

Tại sao lại làm đến mức đó cho cậu. 

Sieg muốn hỏi. Người làm tổn thương Ultos suốt thời gian qua chính là cô mà.

"Đây là chuyện nhất định phải làm."

"Nhưng..."

"Xin lỗi nhé, tôi cũng muốn làm thân với Sieg-kun lắm... Nhưng có vẻ mọi chuyện không được suôn sẻ cho lắm."

Không phải. Người sai là chính cô. Sieg kìm nén cảm giác muốn xin lỗi.

Nhớ lại thì, lúc nào người bắt chuyện cũng là Ultos. Dù mình có tỏ ra thờ ơ đến đâu thì Ultos vẫn luôn mỉm cười.

'—Việc nhất định phải làm.'

Trong tình huống này.

Nói cách khác, cậu thiếu niên này đã chuẩn bị tinh thần đến mức đó.

Lúc đó, Sieg chợt nhớ đến lời của cha.

'—Ultos-kun mạnh lắm đấy. Cậu ấy có sức mạnh để bảo vệ những điều quan trọng.'

Đúng thật là vậy. Đúng như cha nói, người hiểu sai về sức mạnh, người chẳng hiểu gì cả lại chính là mình.

"Với lại, cũng không cần lo đâu. Biết đâu mọi chuyện lại ổn thì sao."

"...Ư!!"

Ultos cười một cách vô tư. Sieg định nói gì đó, nhưng rồi nuốt lời vào trong.

Làm sao mà được chứ. 

Nhìn phản ứng ở con đường cái hôm nọ là biết, Ultos chắc chắn không có kinh nghiệm thực chiến.

Một người mới như thế mà đòi đánh bại ma vật cấp A. 

Bất khả thi. Cô thấy thật thảm hại khi để cậu ta phải nói ra những lời như vậy.

Bất giác, Sieg nắm chặt tay đến mức rỉ máu vì hối hận.

Nhưng nghi ngờ Ultos là liều lĩnh hay mất trí cũng chẳng còn ý nghĩa gì. 

Đứng trước con ma vật tà ác đó, đối mặt với con quái vật hùng mạnh đó, ai dám bảo một thiếu niên dám nở nụ cười ngạo nghễ như thể chắc thắng kia là tỉnh táo cơ chứ.

"Ultos..."

"Đây là lần đầu tiên cậu gọi tên tôi đấy."

Cậu thiếu niên mỉm cười. Sieg cảm nhận được sự giác ngộ của thiếu niên ấy đau đớn đến nhường nào.

Cô sẽ không nói gì nữa. Nhưng, cô nhất định sẽ quay lại.

"Đi đi!! Nhanh lên!!!"

Giọng Ultos thúc giục. Đồng thời, Sieg lao đi như mũi tên.

Không thấy dấu hiệu con Lich di chuyển. Đúng như Ultos dự đoán, có vẻ nó đã quyết định sẽ vờn Ultos.

Cô tăng tốc trong vô thức. Tim đập liên hồi như muốn vỡ tung. 

Nhưng, dù thế nào cũng không quan trọng nữa.

'Xin lỗi...!!'

Cậu thiếu niên đã tin tưởng đến cùng vào một kẻ vô dụng như cô, một kẻ luôn sai lầm như cô. 

Vì vậy, cô phải đáp lại sự tin tưởng đó.

"...Nhất định tôi sẽ quay lại!!!"

Hét lên câu đó, Sieg càng tăng tốc hơn nữa.

—Giọng nói của Genesis vang vọng lúc nãy, giờ cô đã không còn nghe thấy nữa.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Ultos: Nhân vật chính lý tưởng (trong ngoặc kép). 

Sieg: Sắp bị kẻ lừa đảo lừa cho một vố. 

Lich: Bị đánh giá là "rất xấu xa, tính cách tệ hại", nhưng có lẽ ở ngay gần đó còn có một kẻ xấu xa và tính cách tệ hệ hơn hắn cả một bậc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!