Chương 24 - Để ta tiễn ngươi đi một đoạn cho thanh thản
"Nhất định tôi sẽ quay lại!!!"
Giọng của Sieg dần xa khuất. Sieg đã rời khỏi đây.
Nghe tiếng bước chân của Sieg khuất dần, tôi thầm nghĩ.
Thế này... chẳng phải khá ổn sao?
Cái vẻ tuyệt vọng đó, biểu cảm đó của Sieg. Nghĩ thế nào thì độ hảo cảm chắc chắn cũng đã tăng lên rồi.
Đúng như kế hoạch. Liệu có ai có thể ghét nổi một người sẵn sàng đứng ra làm mồi nhử trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này không???
Tất nhiên là không rồi.
Sieg vốn là nhân vật chính mẫu mực. Hiện tại cậu ấy đang bị một kẻ bất lương bí ẩn tên là Genesis làm cho suy sụp tinh thần, nhưng vốn dĩ không lý nào cậu ấy lại không cảm động trước màn tình bạn đẹp như trong mơ này.
Hơn nữa, lần này tôi còn chu đáo tặng cả dây chuyền nữa chứ.
Tôi liếc nhìn con Lich.
Ma vật hệ Undead có khả năng đặc thù là luôn tỏa ra ma khí tiêu cực. Hiệu quả của nó là gây ra các trạng thái bất lợi.
Tóm lại, trong 'Last Aca', nếu cấp độ của nhân vật thấp hơn ma vật hệ Undead thì sẽ dễ bị dính các trạng thái bất lợi như 'Sợ hãi' hay 'Hỗn loạn'.
Chính vì thế mới cần đến chiếc vòng cổ này. Chiếc vòng cổ của Carla-sensei có vẻ được chế tác rất tỉ mỉ nên khả năng kháng hiệu ứng cũng rất tốt.
Tình thế tuyệt vọng.
Liều mạng làm mồi nhử.
Đã thế còn trao lại vật phẩm quan trọng.
...Đáng sợ thật. Liệu có ai chịu nổi combo tình bạn 3 phát liên hoàn này không? Ngay cả tôi cũng thấy phục trước khả năng ứng biến của mình.
Chính tôi cũng đang run lên vì cảm động đây.
"Khụ..."
Bình tĩnh lại, kìm nén cơn run rẩy. Và, sau đó là.
"...Kukuku."
Con Lich có vẻ đang quan sát tôi nên chưa có hành động gì.
"Thú vị đấy..."
Bằng một giọng lạnh lẽo thấu xương, Lich cất lời.
◆
"Dù nhìn bao nhiêu lần đi nữa, dáng vẻ của lũ trẻ ranh vẫn thật thú vị - đặc biệt là ngươi."
Vừa nói, con Lich vừa chỉ tay vào tôi.
"Cơn run rẩy đó... Nhóc con. Ngươi đang cố che giấu nỗi sợ hãi của mình sao... Thật là một thằng nhóc dũng cảm. Và... hừm, nhìn qua thì có vẻ là một Spellcaster nhỉ."
"...Ừ thì cũng đại loại vậy."
"Ra là vậy, phân tích lúc nãy khá lắm. Quả không hổ danh là kẻ sử dụng ma pháp. Dù đụng độ với yếu tố bất định là ta đây, nhưng vẫn phân tích được chênh lệch chiến lực giữa hai bên và để con nhóc vướng víu kia chạy thoát... Quả là bình tĩnh hết chỗ nói. Ta có lời khen cho ngươi."
"...Cảm ơn nhé."
Việc hắn gọi Sieg là con nhóc thì tôi tạm thời bỏ qua.
Biết sao được, là Undead nên chắc mắt mũi cũng chẳng nhìn rõ.
"Nhưng mà, còn ngây thơ lắm."
Vừa dứt lời, ma lực của con Lich bùng lên dữ dội.
Tư thế chiến đấu.
Trong tích tắc, bầu không khí xung quanh Lich thay đổi. Ngọn lửa trong hốc mắt càng đỏ rực và bùng cháy dữ dội hơn.
"Tuy không có sức mạnh thể chất, nhưng ta thấy ngươi cũng thuộc loại đầu óc nhanh nhạy đấy. Nếu thuận lợi trưởng thành, có lẽ ngươi đã trở thành một pháp sư ưu tú rồi."
"Thế thì cảm ơn nhé...?"
"Kukuku... Thật thú vị. Được nhìn thấy một thanh niên ưu tú như thế này... đến với cái chết. Ngay bây giờ ta sẽ cho ngươi thấy cơn ác mộng. Cảnh giới ma pháp tối thượng mà dù ngươi có luyện tập bao nhiêu năm cũng không thể đạt tới."
Nụ cười của con Lich. Không khí lạnh lẽo bao trùm cả không gian.
Cơ thể con Lich phát sáng màu xanh trắng, ma pháp trận lấp lánh.
"Ma pháp cấp 4 -《Summon Undead/Triệu hồi Tử Thi》."
Con Lich niệm chú.
Ngay lập tức, từ dưới đất, vô số Undead trồi lên.
Tử linh thuật.
Một loại ma pháp hiếm hoi, chi phối cái chết và sự thối rữa.
Đây là ma pháp chủ yếu được sử dụng bởi Undead, nhưng vì sự tàn độc như hồi sinh người chết nên danh tiếng của nó cực kỳ tồi tệ.
Hơn nữa,
"...Undead mặc giáp."
"Phải. Đọc tình huống đúng đấy. Quả thực nếu chỉ có một mình ta, có lẽ ngươi vẫn còn chút cơ hội chiến thắng mong manh. Nhưng, ngây thơ quá. Đừng có coi thường Tử linh ma pháp, nhóc con. Ta có thể tạo ra vô hạn quân tiên phong."
Thứ bò lên từ mặt đất là những ma vật khoác trên mình bộ giáp trông có vẻ cứng cáp - Undead Soldier.
Chủ yếu là ma vật cấp C... nhưng là loại chuyên về cận chiến.
Và rồi, nói đến đó, con Lich cười khẩy.
"...Chết đi!!"
Quả thực đối với pháp sư thì đây là một đối thủ khó nhằn.
Nhược điểm của undead là thân thể mong manh đã được bù đắp bằng bộ giáp, lại còn có độ bền nhất định, khiến kẻ thi triển là Lich không dễ bị tiếp cận.
Đúng vậy.
Là đối với pháp sư.
"Chà."
Kẻ địch đang đến gần.
Đồng thời, tôi cũng khởi động ma lực.
Cảm giác như động cơ đang nóng dần lên. Ma lực cuộn trào trong cơ thể, cảm giác phấn khích dâng trào.
"Ma lực...!? Nhưng mà, dù ngươi có định làm gì thì cũng quá muộn rồi. Lên đi! Soldier!!! Để ta tiễn ngươi đi một đoạn cho thanh thản!!"
Kẻ địch đang áp sát với đội hình không một kẽ hở. Thanh kiếm nặng nề của Skeleton Soldier lóe lên ngay trước mặt tôi.
Con Lich với vẻ mặt như đã chiến thắng, nở nụ cười đầy khoái trá.
" ...Phải rồi. Ta sẽ biến xác của ngươi thành Undead luôn. Kukuku... Không thể kìm được nữa, cái vẻ mặt đó. Cái vẻ mặt của con người khi nhìn thấy người thân thiết biến thành Undead!! Chắc hẳn con bé kia sẽ hét lên tuyệt vời lắm—"
"Không, đã bảo Sieg-kun không phải là con gái mà."
Khoảnh khắc tiếp theo. Từ ngực của hai con Undead Soldier đi đầu, mọc ra những cánh tay.
"Hả?"
Cánh tay tôi xuyên thủng cả bộ giáp, xuyên qua cơ thể Undead.
Cứ thế, tôi xé toạc cơ thể Undead theo chiều dọc. Đầu của lũ Undead mất đi sức mạnh lăn lóc trên đất.
Con Lich ngẩn người ra.
Đáng tiếc là, tôi đã nhận ra một điều.
Trong 'Last Aca', nếu cấp độ thấp hơn ma vật hệ Undead thì sẽ dễ bị dính các trạng thái bất lợi như 'Sợ hãi' hay 'Hỗn loạn'.
Đúng là Lich là ma vật cấp cao. Nhưng mà, tôi của hiện tại dù đã tháo dây chuyền ra vẫn chẳng bị làm sao cả.
Nói cách khác, con Lich này yếu hơn tôi.
Phải. Vì không nhìn thấy cấp độ nên không biết chính xác, nhưng chắc chắn con Lich này chỉ là hạng tôm tép.
Một tồn tại yếu hơn cả tôi và Enrique. Dưới cả đẳng cấp của Enrique.
Ra vẻ kẻ mạnh thế thôi, chứ còn kém hơn cả cái tên trung niên mắc hội chứng Chuunibyou đau đớn kia.
Tất nhiên là một nhân vật quần chúng, tôi không muốn tham gia vào những trận chiến nguy hiểm, cũng chẳng muốn liều mạng.
Nhưng nếu đối thủ yếu hơn mình thì dù có chiến đấu cũng chẳng có vấn đề gì sất.
Tôi chậm rãi tiến lại gần con Lich.
"N, n, ngươi...!?"
Tôi mỉm cười hiền hòa với con Lich đang hoảng loạn vì quái vật triệu hồi bị hạ gục trong nháy mắt.
"Xem ra, chúng ta cũng hợp nhau đấy chứ."
"Hả???"
"Chỉ một lát nữa thôi, ta sẽ cho ngươi được yên nghỉ."

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ultos: Đùa giỡn trái tim nhân vật chính nguyên tác, dùng tay không xuyên thủng cơ thể Undead, rồi còn nói với ma vật hùng mạnh là "Ta sẽ cho ngươi được yên nghỉ ngay thôi". Chẳng khác nào nhân vật phản diện chính hiệu. Cảm giác còn tệ hơn cả Kuzutos nữa.
Lich: Nhìn theo tiêu chuẩn thông thường thì tất nhiên là mạnh. Nhưng trong tác phẩm này, thì chỉ là victim.
Enrique: Tại cha này mà mọi tiêu chuẩn sức mạnh đều bị đảo lộn hết. Theo một nghĩa nào đó thì đúng là tội đồ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
