Chương 188.2: Kẻ Đột Nhập
“…Đây có phải là hình ảnh hóa của sự ô nhiễm trong tôi? Để tôi tham chiếu khi mua sắm ấy?”
“Nó tương tự vậy.”
Tôi sắp điên mất.
Tạm thời, tôi ngồi xuống và ấn mạnh vào thái dương. Linh vật vàng cứ ngọ nguậy, trông như muốn giúp tôi.
Đầu tôi muốn nổ tung rồi.
“Ngài có muốn kiểm tra không?”
Kiểm tra cái gì?
“Để trải nghiệm mua sắm được trơn tru, ngài có muốn xem lại đặc điểm của những hình chiếu ngồi gần mình nhất không?”
“...”
Tôi lập tức hiểu ra.
Đây là lời gợi ý.
Thế là tôi ngẩng đầu nhìn những ‘tôi’ đang ngồi đầy bàn.
Tôi ở đâu đây? Tôi bối rối quá. Đi kiếm cuốn cẩm nang thôi. Vứt cuốn cẩm nang là một sai lầm lớn.
“Chào mừng tới Looky Mart!”
〘Lễ tốt nghiệp sẽ sớm bắt đầu lại. Tôi cần quay lại trường.〙
【Quả là một nơi đặc biệt. Nếu tôi làm một bản phóng sự chuyên sâu, có lẽ vị chủ xị vĩ đại sẽ chuẩn bị cho tôi một góc chương trình mới!】

Tôi muốn nôn quá.
Dẫu vậy, cái cảm giác ghê tởm đó đến từ những điều tôi biết. Nỗi sợ hãi nảy sinh vì tôi biết quá rõ để mà tưởng tượng.
Tuy nhiên…
“...”
Tôi nhìn vào gương mặt những kẻ ngồi gần nhất.
Vì chúng không bị sương mù bao phủ, đặc điểm nhận dạng tương đối rõ.
Và rồi–
“Ngươi là ai?”
Có một kẻ ngồi ngay sau cái linh vật to tướng bên cạnh tôi và bị nó che khuất.
Kẻ đó trùm kín người bằng thứ gì đó giống một miếng giẻ rách cũ kỹ.
“Ta chưa từng thấy ngươi bao giờ.”
Một phiên bản tôi không biết.
⦃ K ẻ Đ ộ t N h ậ p ⦄
Linh vật xoay người, nhường cho tôi tầm nhìn về phía cái bóng đó.
Nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra chất liệu của mảnh giẻ rách kia.
Đó là… giấy da cũ nát.
“Ngươi.”
Tôi nhìn thẳng vào ‘tôi’ xa lạ kia.
“Cởi nó ra.”
“...”
Hình bóng ngồi ở bàn chậm rãi kéo mảnh giấy da khỏi đầu, để lộ ra khuôn mặt.
Là tôi trong bộ đồng phục lao công đỏ thẫm.
“Bị phát hiện rồi.”
Tên giả dạng của Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ quay đầu nhìn tôi, cổ vặn xoắn một cách quái dị.
“Kekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekekeke.”
“Xin cho phép tôi che đi bất cứ thứ gì cản trở việc mua sắm của ngài.”
Khoảnh khắc sau đó.
Phiên bản tôi trong bộ đồng phục lao công biến mất khỏi bàn.
“...”
Tim tôi đập dồn dập.
“Quý khách. Hình ảnh trong tâm trí vừa rồi có khiến ngài nhớ ra điều gì không?”
“Có.”
Tôi nhớ ra rồi.
Tôi thò tay vào hình xăm kho chứa, kéo ra món đồ mà mình từng quên mất… Không, chính xác thì là món đồ đã bị nuốt chửng để tôi quên đi.
Một cuộn giấy da cũ nát.
〔Kinh Thánh của Giáo Phái Mô Phỏng, Câu thứ 4〕
〔Kẻ Cắp Câu Chuyện〕
Món đồ xuất hiện khi tôi bị kỷ luật, Trung sĩ An Ninh đã xử lý con giả dạng mà tôi gặp lúc dọn dẹp tầng hầm công ty và tìm thấy nó.
Một mảnh thánh luật của Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ.
Tôi cũng nhớ đã từng gói nó bằng 『Wrapper 12B357(B)』 để chặn hiệu ứng.
‘Và… trên chuyến Tàu Cao Tốc Tama, tôi đã mở ra rồi quấn quanh người để phòng thân!’
Sau đó, tôi bị cuốn vào Chương Trình Trò Chuyện Đêm Khuya của Braun, và chẳng có cơ hội nghĩ lại về bản kinh của Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ nữa.
Hoặc có lẽ, ở một thời điểm nào đó, tự sự của tôi đã bị thao túng để không thể nhớ về nó.
‘…Nếu không phải mình vừa nhận được hộp nhạc từ Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ, chắc chắn mình đã quên sạch.’
Nhờ vào việc nhìn thấy một vật phẩm khác có cùng nguồn gốc, tôi mới khơi lại ký ức.
Và.
“Quý khách. Cuộn giấy da đang nuốt thứ gì đó.”
“Phải.”
Tôi cũng thấy.
Tôi cưỡng ép kéo ra một vật hình trụ đen, gần như đã bị nuốt chửng hoàn toàn.
Một cây bút máy.
“…!”
Đó chính là món đồ thôi miên từ Trường Cao đẳng Kỹ thuật Sekwang, món tôi giành lại được từ Baek Saheon khi lật ngược thế cờ.
‘Mình cũng quên mất cái này.’
Tôi nhận ra.
Hóa ra bản kinh đã đánh cắp câu chuyện của cây bút máy này.
Nó hấp thụ sức mạnh từ đó, và một ngày nào đó, khi tôi bị nó xâm chiếm, tôi đã hoàn toàn hòa làm một với hiện tượng quái dị của Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ…
...
Khoan đã.
‘Còn cái gì khác mà mình đã quên nữa không?’
Tôi cố gắng moi lại trí nhớ, nhưng chẳng có gì hiện lên.
Tất nhiên, vì ký ức đó đã bị đánh cắp rồi!
Nếu vậy thì…
“Tôi có thể nhận danh sách những món đồ mình đã mua ở cửa hàng người ngoài hành tinh từ trước đến nay không?”
“Có. Ngài đang cố lần ra tung tích những vật phẩm ấy sao?”
“…Đúng vậy.”
“Trong trường hợp này, tôi có điều cần thông báo.”
Con thằn lằn nhìn tôi.
“Có một món đồ ngài đã quên.”
“Đó là gì?”
“Ngài từng nhận trang bị tăng cường sức mạnh từ Đội trưởng Lee Jaheon và đã dùng nó để chế tạo một món trang bị mới. Nhưng tung tích của món trang bị đó hiện không rõ ràng.”
“…!”
“Đội trưởng Lee Jaheon từng cố gắng thông báo cho ngài chuyện này, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra rằng chỉ đơn thuần nhắc nhở sẽ không giải quyết được vấn đề.”
…Tôi nhớ ra rồi.
—- “Nó tăng sức mạnh sao?”
—- “Gần như vậy. Hãy dùng nó làm vật phẩm gốc khi chế tạo trang bị đặc biệt mới.”
—- “...! Cảm ơn.”
Chúng tôi chắc chắn đã có cuộc trò chuyện đó.
Nghe đến đây, tôi từ từ nhận ra món đồ ấy là gì.
‘…Một chiếc vòng tay.’
Món tôi đã chế tạo cùng với Đội phó Eun Haje tại khu nhà phụ của Daydream
Hồi đó, cô ấy cũng bất ngờ xuất hiện trong phòng tôi… y hệt như việc Đội trưởng Lee Jaheon hiện giờ đang ngồi trong phòng trọ này.
Nhưng sau khi chế tạo món trang bị đặc biệt đó, tôi hoàn toàn không nhớ nó đã đi đâu.
Tôi đáng ra đã có thể dùng nó trong mấy tình huống hiểm nghèo, nhưng chẳng lần nào nó xuất hiện trong đầu tôi.
Và giờ thì sẽ chẳng bao giờ xuất hiện nữa… vì nó đã bị mảnh thánh kinh kia nuốt mất.
…Chỉ nghĩ thôi cũng thấy rùng mình. Tôi gắng gượng thốt ra:
“Xin lỗi. Sau khi anh đã mất công cho tôi mượn.”
“Không sao.”
Dù nó nói không phải Đội trưởng Lee Jaheon, nhưng lại nhận lời xin lỗi của tôi một cách rất tự nhiên.
‘Haa.’
Bình tĩnh, bình tĩnh nào.
Ít ra thì tôi cũng đã kịp nhận ra. Thế thôi cũng coi là may mắn rồi.
‘Có phải『Bình Thu Thập Tinh Chất Giấc Mơ』không chịu đầy là do mẩu kinh kia gần như đã nuốt trọn tôi rồi không?’
Thêm vào đó, tôi lại liên tục đóng những vai trò kỳ dị, từ Đơn vị An ninh cho tới linh vật, tôi ‘bắt chước’ các câu chuyện ma, nên hiệu ứng càng bị khuếch đại.
…Có lẽ vì thế mà tôi mới bị phán là phi nhân loại, một kẻ thuộc về Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ.
‘Haa.’
Nhờ vậy mà mức độ ô nhiễm của tôi lại càng thêm sâu.
Ánh mắt nặng nề, tôi liếc nhìn những ‘tôi’ quái dị ngồi quanh bàn.
Con mèo gõ đuôi xuống mặt bàn đầy bực dọc, đôi mắt đỏ rực chằm chằm nhìn tôi, còn linh vật thì rũ cặp sừng xuống, trông vô cùng buồn bã.
Những phản ứng ấy khiến tôi choáng váng.
Và dù tôi chưa bị trục xuất khỏi bàn, phần tôi đã bị con giả dạng nuốt vẫn còn lẩn khuất trong cơ thể này…
‘Ha.’
Tạm thời giải quyết từng thứ một đã.
Tôi giơ mảnh thánh luật của Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ lên.
“Tôi có thể xử lý cuộn giấy da này thông qua trung tâm thương mại không?”
“Đây không phải là món hàng Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ thu mua.”
“Còn mấy sự ô nhiễm đang ngồi ở bàn này, các người có giao dịch không?”
“Chúng cũng không phải món hàng Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ thu mua.”
Haa.
Phải rồi. Dù sao thì những thứ này quá nguy hiểm để bán cho con người, tất nhiên là không được chấp nhận ở đây.
‘Nhưng Đội trưởng Lee Jaheon lại dẫn tôi đến đây như một sự thay thế cho Phòng Tư Vấn Cáo.’
Nếu vậy… hẳn phải tồn tại một phương pháp nào đó.
Ngay lúc đó, hình ảnh nút ‘Chúng Tôi Có Thể Giúp’ lóe sáng trong đầu tôi.
“Vậy… tôi có thể nhờ Liên Minh loại bỏ mấy thứ này với một cái giá nhất định không?”
“Có thể.”
“...!”
Con thằn lằn nhìn tôi.
“Ngài đang yêu cầu một lệnh để vĩnh viễn hủy diệt một phần bản thân mình sao?”
⦃ Đ ừ n g ⦄
⦃ N g u y H i ể m ⦄
Khoan đã.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
