Chương 190.1: Mang Bạn Đến Cục
☾ Một gián điệp ư. À, phải. Một vai trò cổ điển, nổi tiếng, luôn khiến tim khán giả đập rộn ràng dù ở bất kỳ thời đại nào. ☽
☾ Khoái cảm tột đỉnh của một cú twist, khi thân phận bí ẩn và đầy quyền lực của một kẻ tưởng như bình thường được lộ ra! ☽
☾ Chẳng phải đó chính là nghề nghiệp hoàn hảo cho anh, người bạn tài năng của tôi sao? ☽
Hoho.
Trên đường đi làm, tôi lắng nghe màn bình luận sôi nổi của Braun khi bước vào Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên.
‘May thật, áo khoác của Cục có một cái túi ở phía trước.’
Hai tai của con búp bê bị che khuất dưới nắp túi, nhìn lướt qua thì chẳng ai để ý.
Tôi chào các đặc vụ một cách tự nhiên khi băng qua sảnh chính.
☾ Một lối vào bí mật được ngụy trang khéo léo. Chuẩn bài của đặc vụ. Xem ra đây là một tổ chức cũng biết tận hưởng chút lãng mạn. ☽
☾ Nào, giờ thì thử xem nơi làm việc của anh Hươu ra sao nhé? Tôi đang rất mong đợi đấy! ☽
Khởi đầu khá ổn. Braun cho điểm chấp nhận được cho lối vào bí mật của Cục và cũng gật gù với phong cảnh bên trong.
‘Mình mừng là nó thích.’
Trong khi đáp lại lời Braun cho đàng hoàng, tôi đi thang máy, men theo hành lang và mở cửa…
Đó là lúc phòng chờ của Đội Huyền Vũ số 1 hiện ra.
Và rồi…
☾ … ☽
‘Braun?’
☾ À, thì ra họ trang trí tạm cái phòng dư thừa, trống trải này thành phòng chờ à. ☽
☾ Haha. Thật thú vị khi thấy anh đã học được cách tận hưởng cuộc sống thoải mái từ lần cuối chúng ta gặp nhau! Anh định nghỉ trộm một lát ở đây trước khi đến chỗ làm thật à? ☽
‘Nó đó.’
☾ Hửm? ☽
‘Đây là chỗ làm của tôi.’
『Người Bạn Tốt』im bặt.
☾ Anh lùa khách tới để thu thập thông tin của họ à? Thật là thủ thuật ấn tượng để áp dụng lên cái phòng chờ tạm bợ này… ☽
‘Đây thật sự là chỗ làm của tôi.’
☾ Bạn, chính xác thì anh đang làm gì ở đây? ☽
‘Tôi ngồi trên sofa.’
Không có phản hồi gì từ『Người Bạn Tốt』, như thể nó vừa chết ngắt vậy…
☾ À. Thì ra anh đùa tôi à. ☽
Con thỏ này cứng đầu quá!
‘Khi có lệnh thì chúng tôi ra ngoài làm nhiệm vụ. Giải cứu người mắc kẹt trong đủ kiểu tình huống thảm họa kỳ dị.’
☾ Aha. ☽
‘Đây chỉ là phòng chờ thôi.’
☾ Hahaha. Vậy ra công việc thật sự còn chưa bắt đầu. ☽
☾ Ồ, anh lừa tôi rồi! Vui cực kỳ đấy, bạn à! ☽
‘Đúng thế, hahahaha…’
Mồ hôi lạnh rịn sau lưng. Ừ, ở cùng Braun thì lúc nào cũng thế này... huu.
Ngay lúc đó, bàn tay phải tôi đang giấu trong túi khẽ động.
Nó giơ ngón cái lên… rồi chĩa thẳng xuống.
“...”
Ừ. Tôi hiểu mà.
☾ Được rồi. Vậy thì nơi này cũng không phải quá tệ để nghỉ ngơi một mình! ☽
‘Nhưng đây là phòng chờ cho cả đội.’
☾ ... ☽
‘Ổn cả. Mọi người ở đây đều vui tính. Toàn người tốt.’
Braun có vẻ hơi sốc, nhưng tôi cũng đành chịu. Chắc hắn đang so sánh với văn phòng riêng tôi từng có ở tập đoàn dược phẩm lớn kia…
☾ …Được thôi. Vậy có bao nhiêu người làm việc cùng anh, anh Hoẵng? ☽
‘À, hiện tại thì có ba người… nhưng thường chỉ có hai người vào phòng chờ.’
Tôi liếc qua chiếc bảng trắng trong phòng.
Trên đó vẫn còn vài dòng chữ của những người từng ghé Đội Huyền Vũ số 1.
‘…Lúc trước, có khoảng bảy người làm việc ở đây.’
Đó là kiến thức riêng của tôi.
Trong Hồ sơ Về Những Bí Trong Bóng Tối, Ban Ứng Phó & Cứu Hộ của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, đặc biệt là Đội Huyền Vũ tại trụ sở chính, từng mở rộng đến bảy đội.
Nhưng sau một loạt sự cố, một nửa bị giết hoặc mất tích, chỉ còn lại ba đội.
‘Đúng là một creepypasta rùng rợn.’
Sau đó còn có thời kỳ họ ra sức tuyển thêm người… và giờ hình như lại đến lúc đó.
☾ May thật. Chứ nghĩ đến cảnh bảy người chen chúc trong cái phòng tồi tàn này thì chẳng khác gì lũ hề thất nghiệp không ai thuê diễn. ☽
“...Khụ.”
Tôi chỉ cười gượng.
Sau một thoáng suy nghĩ, tôi cầm bút lông viết lên bảng một dòng.
〔Người đáng kính.〕
Tôi đang nghĩ đến Đội Huyền Vũ số 1 thuở sơ khai trên wiki.
☾ Anh để lại dấu vết à? Trời ạ! Dấu hiệu của một gián điệp… thật thú vị. Sao anh không lại gần để cho tôi xem với? ☽
Cũng chẳng có gì đặc biệt.
“Được thôi.”
Không khó. Tôi nhấc con búp bê khỏi túi áo trước, đỡ bằng hai tay, đưa lại gần bảng trắng…
Ka-chak.
“Nho, hôm nay lại đến sớm thế? Tối qua ngủ ngon chứ–”
Đặc vụ Choi, bắt gặp ánh mắt tôi và thấy con thỏ bông trong tay tôi.
Rồi thấy hai tay tôi đang lịch sự dí con thỏ bông vào bảng trắng.
A-Ahhh…
“C-Chào buổi sáng, Đặc vụ Choi.”
“Ừ, chào buổi sáng. Ơ… cậu định tặng con thỏ này cho phòng chờ à? Hay đấy.”
“K-Không, không phải vậy…”
☾ Hoho? ☽
Tôi co vai, vội nhét Braun trở lại túi trước ngực.
Nhưng Đặc vụ Choi ngăn lại.
Mắt anh ta đang đọc dòng chữ tôi viết trên bảng trắng.
“Hửm? Không sao đâu. Giờ bọn trẻ thích chụp ảnh mấy thứ thế này rồi đăng làm kỷ niệm.”
Sau đó anh ta bắt đầu hỏi tôi có dùng SNS không, và nhắc tôi không được đăng ảnh nội bộ vì đây là tài liệu mật, rồi bảo tôi coi nơi này như Cục Tình Báo Quốc Gia… tôi thì cuống quýt gật gù theo.
“À không, cái này chỉ là, người bạn tôi luôn mang theo, ừm, một người bạn.”
☾ Hân hạnh làm quen! Ồ, vết sẹo trên cổ anh thật ấn tượng. Hi vọng một ngày nào đó anh kể lại câu chuyện phía sau nó. ☽
“…Bạn?”
“Vâng…”
Đúng lúc đó, Đặc vụ Đồng cũng mở cửa phòng và bước vào.
“Xin chào–”
“Jaekwan, lại đây coi. Tân binh nhà mình mang thú nhồi bông đến này!”
“Thú bông hả?”
Đặc vụ Choi vội kéo Đặc vụ Đồng lại gần.
Tình thế này… áp đảo quá.
☾ Trời ạ, chẳng phải đây là gã từng đóng vai kẻ giết người hàng loạt ở khu nghỉ dưỡng trên núi sao? …À há! Có khi nào anh đã thâm nhập bằng cách giả vờ chịu theo lời mời nhiệt tình của hắn? ☽
Không. Anh ta nghi ngờ tôi, rồi bắt đầu để mắt…
☾ Ừm, cũng tạm. Tiện thể thêm hai trợ thủ cho anh! ☽
Không. Đây là cấp trên của tôi…
Trong lúc đó, hai vị cấp trên tò mò ngắm Braun.
“Nếu cậu luôn mang theo thì sao trước giờ bọn tôi chưa thấy nhỉ? Jaekwan, cậu có thấy bao giờ chưa?”
Nét mặt Đặc vụ Đồng thoáng ngượng nghịu.
Chắc anh ta nhớ đến mấy lần lướt thấy Braun lòi ra khỏi áo tôi hoặc thò ra từ túi…!
‘Nếu anh ta nói ra, nó sẽ nghe như thể bọn tôi quen nhau lâu rồi!’
Tôi chen ngang, cứu anh ta khỏi tình huống khó xử.
“À, người bạn trước đây của tôi bị rách mất… nên tôi mới có người bạn mới gần đây thôi.”
“...”
Nét mặt Đặc vụ Đồng càng thêm kỳ lạ.
Anh ta lẩm bẩm ‘bạn’ mấy lần, rồi hỏi:
“Cậu… tạo ra ‘người bạn’ đó trong thời gian nghỉ à?”
Ngạc nhiên thay, đó lại là sự thật.
“Vâng, đúng thế! À, không phải tôi tự làm, tôi mua ở cửa hàng thôi…”
“...”
“Nho à, gọi búp bê là bạn thì cẩn thận kẻo ma nhập vào đấy.”
“Anh đi lấy hồ sơ đi.”
“Eek!”
Đặc vụ Đồng đá Đặc vụ Choi ra khỏi chỗ ngồi và cả hai cùng rời khỏi phòng.
Trước khi đi, anh ta còn dịu giọng bảo tôi:
“Ban Điều Tra Sơ Bộ gọi cậu đấy, Đặc vụ Nho. Tín hiệu cứu hộ bọn anh sẽ xử lý, cậu cứ yên tâm mà đi.”
“Dạ? Vâng.”
Rồi cả hai biến mất trong nháy mắt.
Cạch.
‘Phù.’
Tôi tưởng mình sẽ bị tra hỏi thêm, may mà không.
Nếu tôi tỏ ra khả nghi hơn chút, có khi Đặc vụ Choi đã lôi ra thiết bị dò chuyện ma quái… Khi đó thì mệt.
Dù Braun lúc nào cũng huênh hoang, ‘Dù dùng thiết bị gì cũng chẳng ai phát hiện được tôi là gì’, nhưng cẩn thận vẫn hơn.
‘Tôi đã nghĩ nên cho họ thấy ngay từ đầu thì tự nhiên hơn, còn hơn bị phát hiện sau này.’
Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Liệu đây… có phải là chuyện tốt không nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
