Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 189.2: Trả Góp

Chương 189.2: Trả Góp

“...Haa.”

Tôi cúi xuống nhìn hình xăm thêm lần nữa.

Trong số đó, tôi đưa tay chạm vào một từ trông như phông chữ bị lỗi, nhòe nhoẹt như khi máy tính gặp trục trặc.

Tiếng chuông Trường Kỹ thuật Sekwang vang lên.

“…!”

Tôi chợt nhận ra, chỉ cần muốn, tôi có thể ngay lập tức khoác đồng phục học sinh, trở thành một nhân vật trong game kinh dị, tồn tại trong một thời gian và ánh sáng khác với kẻ xâm nhập.

Bất kể tác dụng phụ là gì.

‘…Khoan, từ từ đã.’

Vậy là hình xăm này không chỉ sắp xếp những thứ trong đầu tôi và cho tôi thấy thôi sao?

Mà nó còn phân loại cả dị biến để tôi có thể ‘lấy ra và sử dụng’ bất cứ khi nào mình muốn?

Thật điên rồ.

‘Rất xứng đáng với một trăm sáu mươi triệu won.’

Dĩ nhiên, chuyện tôi có dùng nó hay không lại là vấn đề khác, nhưng điều quan trọng là giờ đây, các phiên bản biến dị của tôi đã được sắp xếp gọn gàng và sẽ không ăn mòn tôi nữa.

‘Tốt rồi.’

Tôi chỉnh lại quần áo, hết sức cẩn thận không chạm vào mấy ký tự phông chữ Gothic cũ kỹ kia, nhìn kiểu gì cũng thấy là thuộc về bản mô phỏng của Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ.

Dù may hay rủi, ngay chính giữa ngực còn nổi bật hơn cả là dòng chữ vàng óng, cổ điển, xen kẽ vài nét chữ nguệch ngoạc như bị cào bằng móng vuốt.

‘Linh vật… và mèo?’

Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ thoáng dâng lên.

Chẳng lẽ hai kẻ đó… đứng về phía tôi?

…Tạm thời, có lẽ vụ này xem như khép lại rồi.

Phù.

“Ngài có muốn tiến hành giao dịch tiếp theo không?”

Con thằn lằn hỏi như thể đã chờ sẵn.

Tôi lại nhìn về phía mảnh kinh văn của Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ còn trên bàn.

‘Mình cũng phải xử lý cái này nữa.’

Ví dụ như mua gì đó để cất giữ an toàn.

Vấn đề là tôi không còn đủ tiền.

Tốt nhất là phóng ngay tới Công ty Daydream để bán đi, nhưng trên cương vị gián điệp thì thời điểm này lại chẳng thích hợp…

“Nếu tôi kết thúc việc mua sắm, có khả năng tôi lại quên mất món đồ đó không?”

“Có xác suất thống kê.”

Hừm.

Là một kẻ rỗng túi, tôi nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi:

“Các người có cung cấp dịch vụ lưu trữ không?”

***

“Kim Soleum - ssi.”

“...”

“Kim Soleum - ssi.”

Hự.

Tôi mở mắt.

Một con thằn lằn đang nhìn tôi từ phía bên kia bàn.

Nhưng lần này không phải màu xám.

“Đội trưởng.”

“Đúng vậy.”

Đầu thằn lằn trắng với đồng tử đỏ. Đội trưởng Lee Jaheon đứng trước mặt tôi. Haa.

“Trong quá trình mua sắm VIP, cậu có gặp bất tiện gì không?”

“Không. Rất hữu ích…”

Và rồi tôi thấy nó.

Ngay trên chiếc bàn nằm ở trước mặt Đội trưởng Lee Jaheon là một con búp bê nhồi bông màu hồng.

“...??”

Sao Braun lại ở đây?

“Ờm, em nhớ là mình… nhét nó trong túi áo mà.”

“Tôi để nó sang một bên để không làm phiền đến quá trình mua sắm của cậu.”

“...”

Tôi gắng hỏi, “Đội trưởng, cho em hỏi… anh vẫn nghe được Braun, ý em là tiếng con thỏ bông chứ?”

“Có.”

“Nhưng em lại không nghe thấy.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Anh… Anh ta đang nói gì vậy?”

“Thở dài, kích động quá mức, chỉ trích và đe dọa.”

Àaaaa!

“Tôi xác định là chẳng có giá trị thông tin nào cả.”

“V-Vâng…”

Tôi vội vàng nâng niu và nhét Braun lại vào túi trước ngực.

Nhưng ngay lúc đó.

☾ Trời đất ơi. Cuối cùng cũng được rồi. ☽

“…Braun?!”

☾ Anh Hoẵng! Ôi, cuối cùng chúng ta lại có thể nói chuyện… ☽

Tôi nhanh chóng moi con búp bê ra kiểm tra.

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, giọng nói biến mất.

‘Hả?’

Tôi nhét Braun lại vào túi.

☾ Anh Hoẵng? Anh nghe thấy tôi không? ☽

Chỉ có một thứ thay đổi.

‘Hình xăm bên ngực trái.’

Chẳng lẽ khi Braun ở gần hình xăm, tức là nó được tính là đang ở trong một chuyện ma?

‘Ôi trời.’

“Ừ… Có vẻ chỉ cần tôi giữ anh ở đây thì chúng ta sẽ nói chuyện được.”

☾ Ngay gần tim, hử. Đúng là định mệnh! Tuyệt vời. Tôi sẽ rộng lượng tha thứ cho việc anh bỏ rơi tôi suốt 23 phút với cái gã điên khùng chán ngắt kia, bởi vì tôi chính là『Người Bạn Tốt』.☽

☾ Giờ thì, mau tống hắn đi. Nhanh lên. ☽

“Đ-Đợi đã.”

Tôi vội dỗ Braun, rồi quay sang Đội trưởng Lee Jaheon.

“Ờm, Đội trưởng… lúc mua sắm em thấy có kẻ trông rất giống anh.”

“Đó không phải Đội trưởng Lee Jaheon. Tuy nhiên…”

“Vẫn thuộc về ‘chúng tôi’ đúng chứ?”

“Đúng.”

“Vậy nghĩa là… anh cũng đã biết hết những gì em làm rồi?”

“Đúng.”

Tôi hơi ngập ngừng, rồi hỏi lại:

“Thế thì… chuyện em làm ở cuối cùng, anh cũng biết luôn?”

“Ý cậu là yêu cầu dịch vụ lưu trữ vật phẩm?”

Đúng rồi.

—- “Tôi muốn nhờ các anh giữ an toàn món đồ này.”

—- “Được.”

Tôi đã gửi gắm nguồn cơn mọi tai ương, mảnh thánh kinh của Giáo Hội Vô Minh Rực Rỡ, cho bọn thằn lằn… không, cho Shop Người Ngoài Hành Tinh.

‘Có vẻ rẻ hơn nhiều so với việc xóa bỏ hoàn toàn hay mua đồ để khống chế nó.’

Và dự đoán ấy chính xác.

…Dù vẫn đắt vãi.

—- “Phí là 8,999,990 won cho 100 ngày, tính theo hành tinh nơi ngài đang cư trú.”

—- “…Có cho trả góp không?”

Có trả góp thật kìa.

Tôi chưa bao giờ dùng dịch vụ tài chính nào ngoài đời thật, thế mà trong thế giới creepypasta lại đi xin trả góp…

‘Dù sao Daydream chắc sẽ trả giá cao hơn nếu mua lại, nên thế này cũng ổn.’

Đến lúc đó chỉ việc lấy ra bán lại ngay thôi.

May mắn là theo giải thích của Đội trưởng Lee Jaheon, tôi có thể rút nó về bất cứ lúc nào.

Con chip tế bào tôi đặt dưới lưỡi đã biến mất không dấu vết, nhưng giờ tôi có thể kích hoạt lại bằng cách kết nối với Shop Người Ngoài Hành Tinh.

“Kim Soleum - ssi, cậu đã được kết nối với chúng tôi.”

…Tôi muốn hỏi liệu điều đó có tính là dị biến không, nhưng vì nó không xuất hiện trên hình xăm nên thôi, khỏi thất lễ. Dù gì, đây là kẻ có thể bóp nát thép bằng một tay.

Cũng là người luôn phát hiện và xử lý hộ tôi những lần bị nhiễm bẩn, nên tôi mang ơn anh ấy.

“Em rất biết ơn anh. Nhờ anh mà em tỉnh táo lại được chút.”

“Không có gì. Nhưng lựa chọn vẫn là của cậu, Kim Soleum - ssi.”

“…Anh nghĩ em đã chọn đúng chứ?”

Miệng thằn lằn khẽ cong lên.

“Đúng.”

“...!”

“Cậu đã chọn tốt.”

Giống hệt như những lần trước mà anh ấy từng nói.

“...”

Quả nhiên.

Trong lúc mua sắm, cái thằn lằn kia đầu cũng giống hệt, lời nói cũng tương tự, nên tôi không nhận ra. Nhưng giờ nhìn trực diện, tôi cảm nhận được rõ ràng.

‘Có sự khác biệt tinh tế.’

Phải diễn tả sao nhỉ… Ở Đội trưởng này, có thể cảm thấy trí tuệ và cảm xúc, có cá tính riêng. Hay tôi chỉ đang gán ghép điều đó cho Lee Jaheon vì đã có mối quan hệ gắn kết với anh ấy?

‘Thật ra tôi đâu còn thuộc Đội D nữa, cũng chẳng còn là trách nhiệm của anh ta, thế mà anh ta vẫn quan tâm đến tôi.’

Có lẽ với các tiền bối trong Đội D, anh ấy cũng chăm lo như vậy thôi.

Một người giám sát mà tôi luôn tò mò về suy nghĩ và biết ơn theo nhiều cách.

“Cảm ơn anh, Đội trưởng.”

Sau một lời cảm ơn nữa, tôi tiễn Đội trưởng Lee Jaheon ra khỏi nhà nghỉ khi công việc đã xong.

Anh ấy không dùng cửa mà lặng lẽ biến mất qua cửa sổ.

“Nếu có sự cố, xin hãy liên hệ với chúng tôi.”

Đó là câu cuối cùng anh ấy để lại.

“...”

☾ Xong chưa? ☽

Ừ.

☾ Haa. Cuối cùng cũng đi rồi. ☽

☾ Mà này, anh có dự định cho chúng ta rời khỏi cái nơi tệ hại này không? ☽

Hahaha.

“Có chứ.”

☾ Ồ? ☽

“Ngày mai tôi đi làm.”

À mà nhân tiện.

“Giờ tôi là gián điệp cài vào cơ quan chính phủ rồi.”

☾ Trời ạ, giống giới giải trí thật đấy. ☽

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!