Chương 191.1: Ràng Buộc
Thế là…
Khi tôi mở cửa của căn nhà nghỉ không có người trông, Đội trưởng Kwak Jaekang bị trói gô, còn trung sĩ thì đang ngồi đè lên người anh ta?
Và tại sao Giám sát viên Park Minseong cũng có mặt ở đây?
Ý tôi là, được gặp lại sau ngần ấy thời gian thì cũng vui đấy… nhưng cái tổ hợp này là sao thế…
“Mmmpf!”
Đúng lúc đó, Kwak Jaekang bị ghì xuống sàn lại bắt đầu giãy giụa. Khoan đã!
‘Thế này không ổn.’
Nếu hắn ta quay đầu lại mà thấy mặt tôi, mọi chuyện sẽ nát bét ngay. Tôi vội lấy lại bình tĩnh, định đóng cửa và rút đi.
Nhưng dường như Trung sĩ đã để ý trước khi tôi kịp hành động.
“À.”
Anh ta nện thẳng vào đầu người đang bị ghì.
Thế là Kwak Jaekang lăn ra bất tỉnh.
“...”
☾ Loạn hết cả lên, trời đất ạ! Tình huống này rối rắm đến mức nào nữa đây! Nhưng mà đúng là trong hỗn loạn lại có cái thú vị rất riêng. ☽
Trời ơi, tha cho tôi đi…
“Chuyện gì đang xảy ra thế này?”
“À… anh lén bám theo…”
“…??”
Lời giải thích vội vã của họ có thể tóm gọn thế này:
Trung sĩ kể là anh ta đã loanh quanh khắp công ty, lượm lặt đủ loại thông tin có thể hữu ích cho cái ‘Viện Nghiên Cứu Vui Tươi’ mà tôi nhờ.
Trong quá trình đó, anh ta ghé qua nhiều chỗ và hôm nay thì…
“Tôi vào khu đặc biệt của Đội Nghiên Cứu ở tòa nhà phụ…”
“…Khoan. Đấy chẳng phải khu vực cấm, chỉ nhân viên có thẩm quyền mới được vào sao?”
“À… Đội Cảnh Vệ… nếu là đi làm việc thì vào được. Kiểu đi tuần tra ấy…”
À ra thế.
“Vậy anh chờ đến khi được phân ca tuần tra?”
“Không… tôi chỉ thế chỗ một cảnh vệ khác thôi…”
“...”
“Anh bảo là cần thông tin mà...”
‘Giờ tôi lại thấy áy náy…’
Nhìn anh ta phấn khởi khoe việc đã làm, tôi chẳng nói lên lời.
Dù sao thì, xét những gì chúng tôi đã chạm trán, xem ra thành viên Bộ phận An Ninh mà Baek Saheon nhắc đến quả thực là trung sĩ này.
Khoan, giờ nghĩ lại…
“Tôi nghe nói anh có xô xát với Đội trưởng Kwak Jaekang… cái này liên quan đến chuyện đang xảy ra à?”
“Tôi đâu có đánh nhau… anh ta cứ bới chuyện gây sự...”
“À, tức là cậu bị kéo vào.”
“Không… tôi mặc kệ luôn…”
“...”
“Anh ta tự đâm sầm vào tôi rồi ngã… ừm. Đại loại vậy.”
Gãi đầu, anh ta trở lại chủ đề chính.
Trong lúc tuần tra khu đặc biệt của Đội Nghiên Cứu hôm nay, anh ta nhận ra có gì đó bất thường với thiết bị hoặc tài liệu.
“Tôi có cảm giác như ai đó đang bám theo mình…”
“…!”
Đến một lúc, anh ta thấy rõ ánh nhìn dai dẳng dõi theo mình.
Thậm chí còn cảm nhận được ác ý kỳ lạ.
“Thế là tôi đi ra ngoài… nhưng người này vẫn lén lút bám theo…”
Và rồi anh ta khống chế Kwak Jaekang…!
“Thì… lúc đó cũng chẳng có ai xung quanh chứng kiến…”
Tôi gật đầu, cảm giác như muốn ôm đầu luôn.
“Vậy tức là anh không biết đó là Đội trưởng Kwak Jaekang?”
“Không, tôi biết…”
“...”
Trời ơi!
“Ờ thì… tôi thấy cũng chẳng quan trọng lắm… chỉ không ngờ hắn ta lại gọi thêm người Bộ phận An Ninh tới…”
Ánh mắt tôi liếc sang Giám sát viên Park Minseong.
Đồng tử anh ấy khẽ rung lên.
“Ừ. Anh chính là người nhận cuộc gọi đó…”
“...”
“Đến nơi thì… mọi chuyện đã thành ra như thế này rồi.”
Và thế là, cái màn hội ngộ kỳ quặc này diễn ra…
☾ Ahaha! Trời đất ơi! Chẳng khác nào phim sitcom! ☽
Cuộc đời nhìn từ xa thì như hài kịch. Vấn đề là tôi lại bị mắc kẹt ngay giữa trung tâm của nó!
‘Tôi phát điên mất thôi.’
Trong khi lên tiếng, tôi gắng lắm mới kiềm chế không ôm thái dương:
“Nếu giờ cứ thả Đội trưởng Kwak về, khả năng anh ta báo cáo trung sĩ Jay - ssi, hoặc bịa thêm rồi gây chuyện có cao không?”
“…Chắc là có?”
Giám sát viên Park Minseong và tôi trao đổi một ánh mắt lo lắng, rồi đồng loạt nhìn về phía Trung sĩ.
Anh ta thì chỉ tỏ ra khó chịu vì tình huống này.
Như thể đang nói: ‘Sao cũng được.’
“...”
“...”
Không, ý tôi là, đây là chuyện liên quan đến an toàn của chính anh mà…!
“Vậy thì… Giám sát viên, vậy là anh phải bắt Trung sĩ về tạm giam đúng không?”
“Về lý thì đúng, nhưng… ừm. Nếu cứ để Kwak quay về, tôi sẽ cố lo liệu phía mình… Tôi sẽ làm chứng rằng hắn ta ở một mình vào lúc đó.”
Giám sát viên Park Minseong cười gượng và gãi sau đầu.
“Anh ta dính vào nhiều trò kỳ cục đến mức chắc sẽ qua được–”
“Có lẽ là không đâu…”
“...!”
Trung sĩ nhìn thẳng vào Park Minseong.
“Anh mới gia nhập Bộ phận … lúc này là lúc ràng buộc mạnh nhất…”
Ràng buộc?
“Mới vào chính thức chưa đủ 100 ngày đúng không? Thì khó mà nói dối… trước công ty lắm…”
“...”
“Cái đồng hồ. Nó đang đếm ngược ngay lúc này, đúng chứ…?”
Mặt Park Minseong cứng lại.
Nhưng ngay sau đó, một nụ cười hoàn hảo xuất hiện.
Và gần như vô thức, tay anh ta chạm lên cổ tay. Dưới lớp đồng phục của Bộ phận An Ninh, một thứ giống như đồng hồ đeo tay lấp ló trên tay anh.
Đúng vậy. Một chiếc đồng hồ.
‘…Sự ràng buộc đặt lên Bộ phận An Ninh.’
Tôi nhớ lại.
Ở Công ty Daydream, sau khi nhân viên được cứu đã hồi phục khỏi ô nhiễm và lấy lại nhân tính, thay vì tiếp tục đầu tư lâu dài, họ nghĩ ra cách tận dụng ngay lập tức.
Sự ràng buộc đó không được miêu tả chi tiết trong Hồ sơ Về Những Bí Trong Bóng Tối. Bởi vì họ tin để độc giả tự tưởng tượng ra sẽ vừa ám ảnh vừa rùng rợn hơn.
Nhưng vẫn có gợi ý rải rác.
Ví dụ như…
‘Chiếc đồng hồ đeo tay.’
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc:
Trích đoạn thẩm vấn số 26 của phạm nhân G56 trong Ngục Kính:
Đúng, đúng. Thành viên Đội An Ninh thực sự đeo đồng hồ. Nó được dùng để làm gì ư? Tôi cũng không biết. Chỉ biết rằng nếu một ngày nào đó họ… vượt quá giới hạn,
Ví dụ như giữa ban ngày lại định rời công ty?
Thì lúc đó, bạn sẽ nghe thấy. Tiếng kim đồng hồ.
Tíc, tắc, tíc, tắc. Âm thanh ấy.
Tại sao nó lại nghe kỳ quái vậy? Nó vốn dĩ là đồng hồ điện tử, sao lại có tiếng kim giây chuyển động chứ? Chính điều đó đã khiến nó giống hệt một câu chuyện ma.
Tiếng tích tắc sẽ ngày càng dồn dập, và cuối cùng, sẽ có một hồi chuông báo động chăng?
Rồi sau đó, chính nhân viên Bộ phận An Ninh sẽ biến mất.
Không phải cái đồng hồ. Mà là con người.
========================
“Giám sát viên.”
“…À! Vâng.”
Park Minseong lập tức hoàn hồn và rút tay khỏi cổ tay.
Bầu không khí trong căn trọ vô chủ trở nên nặng nề hơn.
Tuy nhiên, Trung sĩ lại nói tỉnh bơ.
“Ờm, đừng lo… Ý tôi là… có lẽ chỉ bị kỷ luật thôi… đâu phải anh giết người…”
“…?!”
“Chỉ cần… đi giải trình... Nhưng… khoan.”
Anh ta nhìn xuống gã nghiên cứu viên đang bị trói, trầm ngâm.
“Có phải… hơi phí quá không…”
…??
“Người này… biết nhiều lắm… Ừm, đã đến nước này… sao không moi ít thông tin nhỉ…”
“Không. Không cần đâu.”
Đáng ngờ quá!
Sao Jay - ssi còn gợi ý để anh ta chuốc thêm nguy cơ kỷ luật vậy!
‘Phải kết thúc sớm thôi.’
Nếu Kwak Jaekang chưa kịp thấy mặt tôi thì vẫn ổn… Khoan.
Dù Kwak không thấy, nhưng vẫn còn một người khác.
“Giám sát viên Park Minseong.”
“Ừ?”
“Nếu anh khó lòng nói dối công ty lúc tường trình… thì anh có buộc phải khai là đã gặp em không?”
“...!!”
Mặt Park Minseong tái nhợt.
“Nếu công ty yêu cầu. Anh… có lẽ phải nói…”
Chết tiệt!
Đến nước đó thì vấn đề đâu chỉ là họ biết tôi còn sống.
‘…Trong lúc che giấu, Giám đốc Ho chắc chắn cũng sẽ lần ra.’
Nếu họ hỏi vì sao tôi gặp Trung sĩ, ngay cả Phòng Ấp Giấc Mơ cũng sẽ lộ ra…
“Tôi sẽ cố hết sức để tránh tình huống ấy…”
“Này…”
Trung sĩ giơ tay.
“Ờm… thật ra tôi cũng chẳng thích… phiền phức lắm…”
Rồi cậu ta chỉ thẳng vào Kwak Jaekang.
“Hay là… tôi giết luôn hắn nhé?”
“?!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
