Chương 190.2: Nổi Bật
☾ Bạn? Thế cái gọi là Ban Điều Tra Sơ Bộ là chỗ nào vậy? ☽
‘À, đi coi thử luôn vậy.’
Dù gì thì Ban Điều Tra Sơ Bộ cũng đã gọi tôi, nên tôi quyết định ra ngoài một chút.
Tôi cùng Braun băng qua những khu làm việc thật sự của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, đi dọc theo hành lang văn phòng. Rồi thì…
☾ Trời ạ, thà đây là tiểu phẩm hài còn hơn… Nghĩ bạn mình dính bẫy lừa đảo việc làm cơ đấy. ☽
“...”
Trong mắt một MC đến từ cái thời kỳ truyền thông hào nhoáng của chủ nghĩa tư bản, thì cơ sở công quyền thế kỷ 21 hẳn trông tồi tàn, lạc hậu vô cùng…
May thay, Braun nhanh chóng bị một thứ khác thu hút sự chú ý.
Ngay trước văn phòng Ban Điều Tra Sơ Bộ, có một người bạn điệp viên như tôi.
Go Yeongeun - ssi.
“Đặc vụ Nho!”
Go Yeongeun tươi cười và vẫy tay chào tôi, rồi khi chúng tôi đến gần nhau, cô ấy tò mò nhìn vào con thú bông nằm trong cái túi trước ngực tôi.
“Anh lại mang theo nó nữa à?”
“...Ừ.”
Nghĩ lại thì, Yeongeun - ssi đã nhiều lần thấy Braun trong hình dạng『Người Bạn Tốt』rồi.
Ngay cả trong cái truyện ma triển lãm Biệt Thự Người Mù, tôi cũng dùng Braun để khắc sâu ấn tượng cho Baek Saheon… chắc cô ấy cũng bắt gặp vài lần.
Nói gì thì nói, sự hiện diện của Braun lớn hơn tôi tưởng.
‘T-Tưởng nhỏ vậy sẽ không nổi bật lắm chứ…’
Trong cái công ty dược phẩm điên rồ của thế giới truyện ma này, người ta còn vác đủ thứ: từ chân thỏ đến băng quấn xác ướp.
Đã thế ai nấy còn đội mặt nạ thú quái dị, nên tôi tưởng cái móc thú bông nhỏ tí này chẳng ai để ý.
Ờm, hóa ra không phải vậy…
Dù thế, Yeongeun - ssi vẫn thân thiện như mọi khi.
“Ờm, vẫn đáng yêu mà! Tôi thấy anh chọn con này hợp đấy.”
☾ Ồ, đúng là người biết thưởng thức. Khán giả biết trân trọng thì nghệ sĩ cũng vui lòng. ☽
Dù sao cũng mừng là ai cũng hài lòng. Tôi mỉm cười đáp.
“Cảm ơn. Vậy thì, Đặc vụ Bạc Hà, chắc là cô cũng–”
“À, khỏi cảm ơn.”
“...”
Không, ý tôi là… tôi chỉ định hỏi cô có móc thú bông nào giống vậy không thôi…
Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán tôi.
Ây, hóa ra con thỏ bông này gây chú ý nhiều hơn mình nghĩ.
‘Không ổn rồi.’
Tôi xin phép Braun, rồi kéo nắp túi trước thấp xuống và che bớt thú bông đi.
“Đặc vụ Nho! Xin hãy cho lời khai- ơ? Dễ thương ghê. Em trai hay em gái tặng cậu đó à?”
“Ối, cái gì vậy? Thú ngồi bông à?”
Dù có che, chỉ cần tôi cử động một chút và để lộ ra con thỏ, là Braun lại biến thành đề tài tám chuyện…
Và màn kết đến sau khi tôi làm xong bản khai ngắn với Ban Điều Tra Sơ Bộ và quay về phòng chờ của Đội Huyền Vũ số 1.
Cạch.
“Nho ơi!”
Tôi vừa bước vào, hai đặc vụ đã có mặt từ trước liền bật dậy.
Đặc vụ Choi thì nở nụ cười gian gian khó hiểu.
...?
“Xin lỗi nhé. Lúc nãy hơi nặng lời với bạn cậu quá! Gọi nó là ma quỷ này kia. Đúng không?”
☾ Hừm. Giờ thì biết dàn hòa. Thôi bỏ qua vậy. ☽
“Kh-Không sao.”
Cái gì đây?
Dù sao thì, giờ tôi cũng biết cái thú bông này nổi bật hơn mình tưởng, nên tôi cần tìm cách xử lý.
Tôi ngồi im trên ghế sofa và thì thầm.
“Ờm, tôi sẽ cố giấu nó đi, để đỡ gây khó chịu… nên mong các anh thông cảm…”
“Hahaha, cậu nói gì vậy? Tất nhiên bạn của Nho được ngồi cùng phòng chờ với bọn mình rồi.”
Bất ngờ, Đặc vụ Choi khoác vai tôi, rồi chỉ cho xem một chỗ.
“Đây, chỗ của bạn cậu này.”
Trên tay vịn sofa cạnh cửa sổ, một chiếc khăn tay xanh hải quân, đồ phát cho đặc vụ, đã được gấp gọn gàng đặt sẵn…
‘...’
Không. Thật sự là sao đây?
☾ Haha, cảm ơn lòng tốt, nhưng tôi xin từ chối! Tôi có khăn tay riêng rồi mà… Ủa, biến đâu mất rồi? Lạ ghê, rõ ràng vừa nãy còn ở đây! ☽
Để lát nữa tôi mua cái khác cho, anh chịu khó tí đi!
“T-Tôi cảm ơn…”
Rốt cuộc, bị cuốn theo tình hình, tôi đặt Braun ngồi ngay ngắn lên chiếc khăn tay đó.
Đặc vụ Choi vẫn cười hề hề và ân cần hỏi:
“Bạn cậu tên gì?”
“B-Braun.”
“…Brown, màu nâu? Nhưng mà nó màu hồng cơ mà?”
“Hả?”
“Hahaha, không sao đâu! Chuyện đó bình thường. Tự do mà, trái tim muốn sao đặt tên sao thì cứ thế~”
“Vâng… cảm ơn.”
Rốt cuộc đây là tình huống gì thế này?
Tôi liếc sang Đặc vụ Đồng cầu cứu, nhưng khi bắt gặp ánh mắt tôi, anh ta chỉ nặn ra một nụ cười gượng.
Hình như anh ta đang cố gắng tỏ ra thân thiện…
‘...??’
Tôi càng thêm bối rối.
“Đây, cầm luôn cái này. Sợi dây buộc nhật ký. Cột lên tai nó sẽ dễ thương lắm.”
Và thế là Braun có luôn một cái gối nhỏ bên cửa sổ, hòa nhập trọn vẹn vào phòng chờ Đội Huyền Vũ số 1 mà chẳng gây nghi ngờ gì…
‘…??’
Nguyên nhân được bật mí ngay sau đó trong group chat.
[Đừng làm ầm ĩ nếu tân binh Vua Tân Binh Hủy Diệt mang theo móc thú bông. Đó là người bạn quý giá.]
[?]
[vậy tức là ko phải hiện tượng siêu nhiên gì hả?]
[Có vẻ không. Theo thành viên khác thì cậu ta mang theo từ lâu rồi, xem như để ổn định tinh thần. Đừng xen vào chuyện cá nhân.]
[à…]
[xác nhận]
[ai cũng hiểu rồi nha]
[Người hỏi cậu ta có em tặng búp bê là tôi. Nếu cậu đọc được thì xin lỗi nhé, đặc vụ. ㅠㅠ]
“...”
Đặc vụ Đồng…!!
***
☾ Như vậy, tôi chấm chỗ này… ừm, 39 điểm. ☽
Tan ca xong, tôi vội vã quay lại nhà nghỉ, lắng nghe Braun chấm điểm Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, và bất ngờ thay, nó khá hào phóng.
Ngoài một chuyến xuất quân nhỏ xử lý sự cố siêu nhiên buổi chiều, thì hôm nay cũng khá bình thường, lẽ ra thể trạng tôi ổn mới phải…
‘Vậy mà mình kiệt sức rồi…’
Riết bao nhiêu chuyện dồn dập, chưa kể đoạn cuối còn bất ngờ dính thêm một cái ‘tính cách’ mới…
‘Mệt quá.’
Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.
‘…Hay tối nay tìm chỗ nghỉ ngon hơn nhỉ.’
Đi dưới ánh hoàng hôn, tôi vừa đi vừa lướt điện thoại tìm nhà trọ khác…
Rè rè.
Màn hình rung lên, hiện một cửa sổ tin nhắn.
J : [có tí thô n g t in ]
J : [chút ]
“…!”
Là trung sĩ.
Đây là lần đầu tiên anh ta liên lạc từ lúc tôi đưa máy.
Mà anh ta bảo là có thông tin sao?
J : [vấn đ ề ]
Kim Soleum: [Ý anh là sao?]
Tôi nhắn lại ngay.
Nhưng mấy phút trôi qua không thấy hồi âm.
“...”
Rồi sau một hồi.
J : [tôi ra n go à i ]
Tôi lại cảm thấy lạnh sống lưng nữa.
Tôi gọi ngay, nhưng anh ta không bắt máy.
‘Cái gì thế…’
Rõ ràng có sóng, nhưng không nghe máy.
Kim Soleum: [Anh đang ở đâu, trung sĩ?]
Kim Soleum: [Anh ổn chứ?]
Dấu ‘!’ biến mất, nghĩa là anh ta đã đọc.
‘Khoan. Anh ta bảo… sẽ ra ngoài đúng không?’
Tôi gấp rút lọc tìm nhà trọ quanh Daydream và chọn đại một nhà nghỉ không người trực.
Rồi gửi ngay địa chỉ, số phòng và mã cửa qua tin nhắn.
Kim Soleum: [Nếu thoát ra được thì đến đây (đường link)]
Ngay sau đó, tôi lao vào tàu điện ngầm, phóng thẳng về nhà nghỉ không người trực gần công ty.
Một lúc sau.
“…?!”
Vừa mở cửa phòng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng.
“Ưm!”
Kwak Jaekang bị trói chặt và nằm úp mặt dưới sàn.
Ngồi đè lên và giữ chặt hắn ta là… trung sĩ.
Và còn có…
“H-Hươu.”
Giám sát viên Park Minseong, người đang vã mồ hôi lạnh trong bộ đồng phục An Ninh, nhìn chằm chằm tôi.
“...”
C-Cái quái gì thế này?!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
