Chương 188.1: Xin Đừng Quá Cảnh Giác Với Chính Mình
Trung Tâm Giao Dịch Không Gian.
Không biết mình đã tiêu bao nhiêu tiền ở đó nữa.
Dù chẳng nhớ rõ từng món, nhưng chỉ cần nhẩm sơ sơ thôi cũng phải vài trăm triệu.
Tôi đã ném vào cái trung tâm đó một số tiền đủ để mua đủ thứ vật phẩm, có lẽ cũng cỡ tiền đặt cọc một căn hộ ở vùng thủ đô Seoul.
Rồi một ngày, thứ tôi nhận được chính là tấm thẻ vàng này.
〔Tôi là VIP của Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ!〕
〔~ Bao gồm cả Tế Bào Để Đặc Biệt Tri Ơn~〕
Lúc đó, tôi còn chẳng biết ‘tế bào’ là cái gì.
Ít nhất là cho đến tận hôm nay.
***
“Quý khách.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Tôi nhớ là đã đặt cái tế bào đó dưới lưỡi, nhưng sau đó thì trí nhớ mơ hồ hẳn đi.
Mình… chợp mắt một lát sao?
“Quý khách.”
Khoan đã. Đội trưởng. Mình cần phải nắm bắt tình hình cái đã… Khoan.
Quý khách?
“Đội trưởng?!”
“Không.”
Chỉ đến lúc đó tôi mới thật sự nhìn rõ cái bóng trước mặt.
Một con thằn lằn đang trơ mắt nhìn tôi.
“Đội trưởng.”
“Không. Quý khách.”
Người đó phủ nhận hai lần một cách dứt khoát và rành rọt.
Tôi nhìn kỹ con bò sát trước mặt. Mõm nó đầy vảy của loài giáp xác và con ngươi thì dựng đứng, sáng lấp lánh như cũ.
Nhưng màu sắc lại khác.
‘X-Xám?’
Một con thằn lằn màu xám đang ngồi ngay chỗ Lee Jaheon vừa ngồi ban nãy!
Mấy gói đồ ăn vặt và cà phê tôi vừa vội bày ra trên bàn cũng biến mất tăm.
Tôi nuốt nước bọt.
“Ngươi là ai?”
“Tôi là nhân viên mua sắm được cử đến để hỗ trợ VIP trong trải nghiệm mua sắm cá nhân, đồng thời là đại diện bán hàng thay mặt cho Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ.”
Vãi cả chưởng.
“Ngài có muốn tiến hành mua sắm không?”
Tôi bật dậy khỏi ghế. Ờ đúng rồi, tôi vẫn đang ngồi ở bàn trong phòng trọ.
Và Đội trưởng Lee Jaheon, người đã ngồi đối diện tôi, giờ đã bị thay bằng một con sinh vật giống hệt nhưng đến từ hành tinh khác… Khoan đã.
VIP của Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ?
Chẳng lẽ… họ còn cử nhân viên tới tận nơi để bán hàng kiểu gõ cửa từng nhà?
‘…Đội trưởng!’
Mới vừa rồi, hai chúng tôi còn nói chuyện về việc tôi bị ô nhiễm hoàn toàn cơ mà!
Chẳng lẽ đây là màn dạo đầu để bán cho tôi mấy món ‘chữa ô nhiễm’? Thôi thì… nếu thật sự gột sạch được ô nhiễm, tôi còn gì để phàn nàn đâu!
Gắng trấn tĩnh, tôi ngồi trở lại và mở miệng nói:
“Tôi muốn nói chuyện với Đội trưởng Thằn Lằn.”
“Ý ngài là cá nhân tên Lee Jaheon, hiện đang làm Đội trưởng tại Tập đoàn Daydream sao?”
Tôi ngập ngừng.
“Ngài cần anh ấy để ổn định tâm lý, vì đã xây dựng mối quan hệ thân thiện với anh ấy?”
“Nếu tôi nói đúng thế thì sao?”
“Thì chúng tôi sẽ giải thích rằng không có vấn đề gì cả.”
Mõm thằn lằn há ra.
“Chúng tôi biết ngài là ai, Ngài Hươu ạ, và những gì chúng tôi biết hoàn toàn trùng khớp với những gì Đội trưởng Lee Jaheon biết.”
“...!”
“Hơn nữa, chúng tôi cũng muốn duy trì mối quan hệ thân thiện với ngài, thưa quý khách.”
“...”
Kỳ lạ thật.
Giờ nghĩ lại, Đội trưởng Lee Jaheon cũng hay mở đầu câu hoặc giải thích bằng chủ ngữ ‘chúng tôi’.
Và cái nút tôi bấm cũng tên là… ‘Chúng tôi có thể giúp’.
Chúng tôi.
“‘Chúng tôi’ rốt cuộc là ai?”
“Chúng tôi là Liên Minh. Nói chuyện với Lee Jaheon hay với cá thể trước mặt ngài bây giờ cũng chính là nói chuyện với Liên Minh.”
Câu chuyện càng lúc càng mang màu sắc triết học.
Vậy ra… một tập thể kỳ quái của những sinh vật ngoài hành tinh, cùng chia sẻ ký ức và cảm xúc…
‘Mình từng nghe mấy truyền thuyết đô thị kiểu này rồi.’
Đúng là như bước ra từ tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Mà cũng phải thôi, đây vốn là cửa hàng người ngoài hành tinh mà.
Tôi ôm đầu và trả lời:
“Chỉ… cho tôi nói chuyện với Đội trưởng Lee Jaheon đi. Giờ tôi không muốn mua sắm gì hết.”
“Ngài Hươu.”
“...!”
Tôi ngẩng lên.
Nhưng con thằn lằn trắng này là một cá thể khác. Không phải Lee Jaheon.
Thế nhưng nó lại nói y hệt như Lee Jaheon.
“Ngài đang ở trong tình trạng cần giúp đỡ. Nếu có thể tiếp nhận điều trị thông qua mua sắm, xin hãy chấp nhận.”
“…Điều trị gì cơ?”
“Tôi ở đây để hỗ trợ ngài mua sắm. Ngài có muốn bắt đầu trải nghiệm VIP tại Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ không?”
Lại một câu trả lời vòng vo.
Nhưng bắt được ý, tôi khẽ gật đầu.
Muốn tiến triển thì phải mua hàng, đúng không?
“…Được.”
“Đã rõ.”
Con thằn lằn xám gật đầu.
Ngay khoảnh khắc sau đó.
Chiếc bàn bắt đầu phình to.
“…?!”
Trên phần bàn kéo dài vô tận bên trái, những vật thể lần lượt xuất hiện từ sương mù. Và phía trước chúng là những xúc tu… Khoan đã. Tôi đang ở đâu thế này?
“Chúng tôi truy cập vào ngài thông qua tế bào mà ngài đã nuốt. Dựa trên các phàn nàn về giao diện từ VIP, giờ đây chúng tôi cung cấp cho khách một môi trường quen thuộc và thoải mái nhất để mua sắm, như một dịch vụ…”
“Tôi có nói cái đó ra miệng luôn hả?”
“Đúng vậy. Xin mời ngài ngồi thư giãn và tận hưởng mua sắm.”
Con thằn lằn nói giọng cực kỳ chuyên nghiệp. Khoan, nhưng ‘truy cập thông qua tế bào’ nghĩa là cái gì mới được chứ…
“Trong trường hợp này, trước khi bắt đầu mua sắm, chúng tôi sẽ tiến hành xác minh danh tính. Với tình trạng hiện tại của ngài, khó có thể xác nhận rõ ràng ý định mua hàng, vì vậy chúng tôi sẽ phân loại để đảm bảo giao dịch thoải mái.”
“Phân loại?”
“Đúng vậy.”
Những hình bóng bắt đầu xuất hiện dọc theo hàng ghế kéo dài vô tận bên bàn.
“…!”
Chúng hơi khó nhìn rõ vì bị sương mù che phủ, nhưng càng gần, đường nét của chúng càng hiện rõ hơn.
Một nhân viên thu ngân siêu thị, một phát thanh viên sang trọng trong bộ vest và găng tay tinh tế, một giáo viên mầm non ôm sổ tay, một học sinh trung học trong đồng phục…
Những câu chuyện ma tôi từng trải qua.
Phiên bản bị ô nhiễm của tôi trong các câu chuyện đó.
“...!”
Và hai bóng người ngồi gần tôi nhất thì không bị sương che, hình dạng cực kỳ rõ ràng.
Tôi chậm chạp, cứng ngắc quay đầu nhìn.
Linh vật vàng.
Mèo đen.
⦃ K h ô n g S a o ⦄
⦃ B ì n h T ĩ n h ⦄
〖 Lối này〗
Chúng còn đang nói với tôi nữa.
Da gà nổi dọc sống lưng tôi.
Trước mặt mỗi bóng hình là những màu sắc, hoa văn tượng trưng cho câu chuyện ma tương ứng. Tôi bật dậy và toan bỏ chạy…
“Quý khách. Ngài hiện đang được kết nối với Trung Tâm Mua Sắm Vũ Trụ thông qua tế bào. Những hình ảnh này chỉ là sự phản chiếu trong tâm trí ngài. Thực tế, nhân cách và bản ngã của ngài không hề bị chia tách.”
“...”
“Xin đừng quá cảnh giác với chính mình.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
