Chương 185.1: Đủ Tư Cách
Tôi nhớ ra rồi.
Khi tôi vừa mới được thăng chức Giám sát viên ở Công ty Daydream.
Tôi đã bị cuốn vào câu chuyện ma nhà nghỉ của một tên sát nhân hàng loạt (vì cũng một thằng bạn cùng phòng mấtday). Cuối cùng, tôi vẫn xoay xở được và không để ai chết.
Như một phần thưởng, tôi ‘kế thừa’ hình xăm này từ chủ nhân nhà nghỉ.
: 恩主 :
Sau đó tôi còn đem nó đến Tiệm Xăm Ánh Trăng để nâng cấp, nhờ vậy giờ tôi có thể dùng một phần nhà nghỉ làm không gian phụ cho kho chứa. Nhưng thật ra, đó không phải bản chất thực sự của hình xăm này.
Quyền hạn tuyển dụng của quản gia nhà nghỉ.
Một bản hợp đồng cho phép chỉ huy những kẻ hầu hạ vận hành căn nhà nghỉ sát nhân.
Nhưng tôi lại không thể sử dụng nó.
— “Tuy nhiên, để trở thành chủ nhân, ngài cần phải có những điều kiện nhất định.”
— “Phải là một người có phẩm chất cao quý bẩm sinh.”
Chuyện đó chẳng quan trọng với tôi. Tôi chỉ muốn tiếp nhận hợp đồng tuyển dụng này để chấm dứt câu chuyện ma nhà nghỉ.
Nhưng mà…
Ngay lúc này.
Một người có cốt cách cao quý bẩm sinh.
Chính hợp đồng đã ghi thế.
Tức là tôi đạt chuẩn.
“Ngài đã gọi tôi.”
Một người đàn ông trong bộ đồ tồi tàn bỗng xuất hiện trước mặt tôi, tay thì cầm bản hợp đồng tuyển dụng.
Trên tay hắn ta, con dấu sáp đỏ của bản hợp đồng gốc vẫn còn nguyên vẹn.
Chủ nhân của căn nhà nghỉ trong núi.
Dù khoác lên mình tấm áo choàng cũ rách che cả đầu, hắn ta vẫn đứng thẳng người, toát ra vẻ trang trọng và phong thái của một kẻ hầu đích thực.
‘...!’
“Vì ngài đã đạt điều kiện trở thành chủ nhân, tôi xin đứng trước ngài để phục vụ và tuân lệnh dưới thẩm quyền của bản hợp đồng.”
Khoan đã.
Tôi vội vàng gọi ra khói đen để viết chữ.
Có lẽ vì năng lực này bị cho là không phù hợp với một nhân viên Khu nghỉ dưỡng Hoa Vàng, nên nó còn khó sử dụng hơn trước.
Và cho dù khói đen bị nhuộm vàng giữa chừng, tôi vẫn gượng mình viết được.
{Tôi đủ tư cách ư?}
Phán đoán đó từ đâu ra?
“Tôi cũng có vài thắc mắc, nhưng chuyện đó không phải phần tôi quyết định.”
{Nhưng tiêu chí của ‘cao quý’ là gì?}
{Giải thích theo ý của anh.}
“Tôi hiểu.”
Người quản gia đáp lời ngay lập tức, đúng chuẩn mực như một kẻ hầu thực thụ.
“Sinh ra đã cao quý.”
…!
“Có di sản và quyền lực được hứa hẹn. Có những kẻ phải run sợ, cầu xin lòng thương hại từ ngài.”
Và sau đó…
“Quyền uy tàn nhẫn của một địa chủ, kẻ nắm quyền tuyệt đối trên lũ ký sinh, khách vãng lai, kẻ xâm nhập và những kẻ thách thức trong lãnh địa.”
…Sao mấy lời này nghe như đang mô tả công việc của thần thảm họa vậy? Quý tộc đáng lẽ phải gắn với mấy đức tính cao đẹp chứ?
Mà nghĩ lại thì, chủ nhân cũ của nhà nghỉ cũng là một kẻ điên, dụ dỗ người ta bằng di sản chỉ để họ chém giết lẫn nhau trong căn nhà đó.
‘Tàn bạo thật…’
Càng nghe, tôi càng chắc những điều kiện này vốn chẳng dành cho con người.
Nhưng có vẻ như tất cả những gì tôi đã làm (tái sinh thành một linh vật trong câu chuyện ma) lại trùng khớp với yêu cầu.
‘Có phải cái Vùng Vàng của công viên đã bị coi là lãnh địa của tôi…?’
Nhưng vẫn còn một chỗ tôi không hiểu.
{Di sản và quyền lực được hứa hẹn?}
“Đúng vậy. Ngài đã có nó từ lần đầu chúng ta gặp nhau.”
Người quản gia cúi đầu thêm lần nữa.
Nhưng tôi thực sự có thứ đó sao?
Nhận ra sự bối rối của tôi, quản gia lễ phép chỉ về một chỗ.
“Điều đó đã được chứng minh bởi một dấu ấn còn mạnh mẽ hơn cả con dấu trên hợp đồng của tôi.”
…!
Theo phản xạ, tôi nhìn xuống cánh tay trái đang được giấu dưới bộ đồng phục Đội An Ninh.
Hình xăm kia.
: Socius :
Dấu ấn mà Linh Vật Xanh đã ban cho tôi.
Tôi quay sang cổng. Linh Vật Xanh thì thốt lên với dáng vẻ kiêu hãnh:
⦃ T ô i L à ⦄
⦃ N g ư ờ i G i á m H ộ ⦄
⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄
‘…!!’
⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄
⦃ P h ả i B ả o V ệ ⦄
Khoan đã.
Thế ra hình xăm này… chẳng phải socius trong tiếng Latin có nghĩa kiểu ‘bạn đồng hành, thành viên, người thân’ sao?
Vì nó khắc lên cổ tay tôi khi thẻ hội viên thường niên bị thiêu hủy, nên tôi vẫn luôn nghĩ nó chỉ là thẻ VIP thường niên của công viên.
Nhưng thật ra, nó còn là thứ mạnh hơn thế…
‘Ý nó là… nó đang che chở cho tôi? Nhận tôi làm người nhà?’
Tôi chạm mắt với con rồng xanh được tạo hình dễ thương đến ngốc nghếch.
Cảm giác vừa biết ơn vừa rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.
Đó rõ ràng là thiện chí của Rồng Xanh và nhờ có dấu ấn này, tôi đã nhiều lần thoát khỏi hiểm cảnh.
Nhưng suy cho cùng, chính thiện ý ấy của Linh Vật đã kéo tôi mắc kẹt trong Công viên Vui Tươi này.
Chưa kể…
Từ lúc bình minh tới giờ, tôi càng lúc càng nghe rõ lời Rồng Xanh hơn…
‘...’
Tôi cứng đờ người nhìn chằm chằm Linh Vật Xanh. Cả linh vật lẫn đám nhân viên quanh đó đều bắt đầu bồn chồn.
Ngay lúc ấy, giọng người quản gia vang lên.
“Ngài có muốn giao cho tôi quyền quản lý lãnh địa của ngài không?”
{ Khoan đã. }
{ Anh làm việc… trong Khu nghỉ dưỡng này được ư? }
“Đương nhiên. Ngài muốn tôi điều hành vùng đất có tên Khu nghỉ dưỡng Hoa Vàng này sao?”
Hắn ta vẫn giữ vẻ lễ độ tuyệt đối, nhưng ẩn dưới câu nói lại phảng phất một sự nôn nóng và chờ mong.
Bất chợt, tôi nhớ đến những nhân viên bị trói buộc hoàn toàn bởi hợp đồng trong Khu nghỉ dưỡng này, họ đều làm việc trong niềm vui thực sự.
Ngay cả tôi, khi hoàn toàn hòa nhập vào vai trò linh vật quản lý.
{ Anh cũng là người khao khát làm việc sao? }
“Điều đó không quan trọng. Chỉ ý chí của chủ nhân mới là tất cả.”
{ Ý chí của chủ nhân… }
{ Tôi muốn biết thêm. }
“…Sự tồn tại của tôi là để quản lý lãnh địa thay cho chủ nhân.”
Người quản gia giải thích.
“Tôi đã hết lòng chăm sóc trang viên cho một vị chủ nhân cao quý. Nhưng nếu ngài giao cho tôi một chức vụ lớn hơn, tôi có thể phục vụ ngài bằng những thuộc hạ hùng mạnh hơn để xứng đáng…”
Trong thoáng chốc, một khát vọng muốn vươn lên bùng lên trong hắn, rồi lại biến mất.
Nếu hắn ta được chỉ định quản lý Khu nghỉ dưỡng này, một nơi rộng lớn hơn nhiều so với nhà nghỉ, thì hẳn năng lực của hắn ta cũng sẽ được phát huy mạnh mẽ hơn.
{ Khoan đã. }
{ Anh bảo sẽ vận hành thay tôi đúng không? }
Vậy thì…
{ Ngay cả khi tôi không ở đây, }
{ Khu nghỉ dưỡng vẫn có thể vận hành? }
“Đúng vậy. Tôi chính là người hầu được thuê để làm công việc ấy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
