Chương 187.1: 『Người Bạn Tốt』Bản Tự Chế
『Người Bạn Tốt』.
Mọi công đoạn chuẩn bị cho nghi thức triệu hồi đều đã hoàn tất.
Không còn mấy trò khốn khổ như lần trước (như chắp vá bằng bộ đồ linh vật ở khu nghỉ dưỡng), có gì thì lấy đó.
Lần này, tôi đã chuẩn bị mọi thứ đúng y như lần đầu thực hiện nghi thức『Người Bạn Tốt』.
Một chiếc cà vạt,『Rắn Bạc』, và… quan trọng nhất, một con thú nhồi bông từ cửa hàng lưu niệm của công viên.
Tôi nhặt con thú nhồi bông lên.
Nó là một con thỏ màu hồng, lông bông mịn và có kích thước cỡ móc khóa!
Tại sao lại thành thỏ mà không phải một con mèo màu vàng có sừng, dù tôi lấy nó ở Khu vàng?
Rất đơn giản thôi.
‘Bằng thẩm quyền của một linh vật, tôi đã dựng quầy bán thú nhồi bông đặc biệt.’
Một quầy thú nhồi bông tự chế.
Đúng vậy, đây là『Người Bạn Tốt』bản tự chế.
Kết quả là tôi đã có trong tay một『Người Bạn Tốt』nguyên bản, gần như giống hệt『Người Bạn Tốt』lấy từ Hộp Merch, chỉ là nó không có phần móc kim loại.
Chỉ cần tránh nghĩ tới chuyện nguyên liệu nhồi bên trong nó là gì… thì ổn cả.
Ổn mà…
Tuy nhiên…
“...”
“...”
…Tôi cảm thấy một ánh mắt chằm chằm như muốn khoan thủng người mình.
“Ờm… nếu em làm đúng theo hướng dẫn ghi ở đây… thì có thể bắt đầu nghi thức.”
“Ừ.”
Đôi mắt thằn lằn không chớp nhìn thẳng khiến tôi rợn hết cả người…
Nhưng Đội trưởng Lee Jaheon chẳng buồn quay đi hay tỏ vẻ nhượng bộ, nên cuối cùng tôi vẫn phải tiến hành, trong khi anh ấy cầm bản hướng dẫn rà soát.
‘Nghi thức không ghi bắt buộc phải làm một mình, nhưng…’
Bằng cách nào đó, thay vì căng thẳng, tôi chỉ liên tục thở dài trong khi thực hiện nghi thức.
Lần này, tôi vẽ trận pháp đúng kích thước, đặt thân con thú nhồi bông vào trung tâm, thêm『Rắn Bạc』và làm từng bước chính xác như trước.
‘Cà vạt cũng… là cùng loại với lần trước.’
Muối cho vào miệng.
Đốt cà vạt bằng bật lửa.
Phừnggg.
…Ký ức lần đầu tôi triệu hồi『Người Bạn Tốt』lại ùa về.
Lúc đó, tôi còn đang tuyệt vọng tìm đường thoát khi bất ngờ bị kẹt trong một câu chuyện ma. Khi ấy tôi vẫn chưa chai lì, vẫn còn biết sợ hơn bây giờ.
Và tôi nhớ lại thực thể đã đáp lại lời gọi hôm đó.
Bập bùng, bập bùng.
Chiếc cà vạt cháy thành ngọn lửa bập bùng. Trong ánh lửa chập chờn, cái bóng của thú nhồi bông lay động như sắp nhúc nhích.
Và rồi…
Miệng con búp bê mở ra.
☾ AAAAAAGH! ☽
...
Hả?
☾ Dừng! DỪNG LẠI! Ta đến trước–Hãythứlỗitôithưahànhkhách,ởđâyquádôngđúc–Ô hỡi kẻ biết danh dự–Giáo viên ơi?–Haylàmộtbuổihộiđànnhưvầy–Oẳn,tù,tì–Ngươi gọi ta nên ta–Vật hèn hạ–CÚT!–Sangun-nim đang giáng… AAAAAAAGH! ☽
Con búp bê nhỏ giật vặn như thể có vô số thứ đang chen chúc bên trong, nhưng rồi…
☾ Ồ. ☽
Nó khựng lại.
☾ Ooooo Chủ Nhân của Sân Khấu đã đến! ☽
Cứ như một dàn hợp xướng.
Như kẻ vốn đã nắm sẵn quyền uy, hắn ta khơi dậy tràng vỗ tay của khán giả.
☾ Anh ấy đến rồi! Anh ấy đã trở lại! Ngài ấy đến để gặp các ngươi đây! Vâng, ngài ấy đã đến vì ngươi—— chính người đó! ☽
Búp bê giơ cả hai tay lên cao.
Và rồi…
Giọng nói rộn ràng với sự phấn khích như trẻ con vang lên.
☾ Quao! Bạn tôi lại gọi tôi lần nữa rồi! ☽
“...!”
Vào khoảnh khắc kế tiếp.
Mọi thứ biến mất.
Trận pháp ẩm ướt, chiếc cà vạt tôi cầm, đồng xu, cả muối trong miệng.
Như thể chúng vốn dĩ chẳng hề tồn tại.
Chỉ còn lại con thú nhồi bông nằm lạc lõng giữa sàn phòng trọ.
Con thú nhồi bông mềm mại ấy.
“…Braun?”
Nhưng nó không có tiếng đáp lại.
Tôi thoáng hoảng loạn, nhưng nhanh chóng hiểu ra.
‘『Người Bạn Tốt』chỉ hoạt động và cất lời trong phạm vi câu chuyện ma!’
Mà đây là thực tại. Nếu không được gia cố bằng『Bồn Tắm Máu』thì nó cần điều kiện đặc biệt. Vậy nên…
‘Chuẩn bị cho cuộc trò chuyện thôi!’
Tôi vội đặt Braun lên khung giường, tắt đèn chính và chỉ để lại đèn ngủ dưới gầm.
Ánh đèn hắt lên búp bê và in cái bóng nó lên tường.
Tay tôi hơi run, không rõ là vì háo hức hay vì những gì vừa chứng kiến.
‘…Rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì?’
Như thể có vô số thứ bị nhét vào trong『Người Bạn Tốt』, nhưng tất cả diễn ra quá nhanh nên tôi chẳng kịp phân tích.
Theo phản xạ, tôi liếc sang Đội trưởng Thằn Lằn và anh ấy gật đầu.
“Nghi thức được tiến hành một cách an toàn.”
“...”
Được rồi…
Dù sao thì, tôi cuối cùng cũng chuẩn bị xong để trò chuyện với『Người Bạn Tốt』trong đời thực. Tôi tựa lưng vào giường, nhìn cái bóng to tướng của nó trên tường…
Và rồi.
☾ Bạn ơi! ☽
“…!”
Một giọng quen thuộc, rộn ràng vang khắp phòng.
Một âm thanh phát ra từ con thỏ hồng.
“…Braun.”
☾ Cuối cùng chúng ta lại được gặp nhau! Thật xúc động biết bao. A, cảnh này chuẩn mở màn chương trình rồi! ☽
☾ Anh Hoẵng ơi, tôi nghe anh đã trải qua nhiều gian khổ, nhưng giờ anh chẳng cần phải lo nữa. Người cố vấn tận tâm nhất, người hướng dẫn tuyệt hảo nhất, người bạn duy nhất đời anh đã trở lại bên cạnh rồi đây! ☽
Giọng điệu hân hái và màu mè vang khắp phòng.
Kỳ lạ là, chỉ cần nghe thôi cũng đủ khiến tôi thấy nghèn nghẹn, như gợi chút hoài niệm.
☾ Những lúc như này thì một cái ôm và tràng pháo tay là tuyệt nhất! Khán giả hẳn là… hmm. Chẳng động đậy nhỉ. ☽
☾ Anh Hoẵng ơi, chẳng hiểu sao thân thể tôi lại nặng như bông gòn thấm nước… nhưng nhờ sự ủng hộ của anh, tôi nghĩ mình vẫn cố gắng được. Nào, chúng ta cùng đứng trước máy quay chứ? ☽
“Haha… Thôi, không cần đâu.”
Dù nghe những lời khiến sống lưng lạnh toát, giờ tôi lại thấy… hơi hoài niệm.
Tựa giường, tôi ngẩng nhìn bóng búp bê trên tường với cảm giác bình thản hơn trước.
“Trò chuyện thêm đi. Anh cảm thấy thế nào?”
☾ Tôi cảm thấy tuyệt vời lắm! Chỉ cần được nói chuyện với bạn thôi, dẫu tay chân nặng nề, lòng tôi vẫn cảm thấy được an ủi. Rồi tôi sẽ quen lại dần thôi! ☽
☾ Và rồi, lại một lần nữa, nơi khởi đầu cho mỗi ngày vui vẻ cùng Braun sẽ mở ra… ☽
Tiếng loạt soạt quần áo vang lên, như thể hắn đang đảo mắt quanh phòng.
Giọng con thỏ bông bỗng khựng lại.
☾ …Ôi trời đất ơi. Bạn ơi, rốt cuộc anh đang sống ở cái nơi quái quỷ nào vậy? ☽
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
