Chương 184.3: Phẩm Cách Cao Quý
Công Viên Giải Trí Vui Tươi sắp mở cửa đón khách.
Chúng tôi quay lại cổng nối sang Khu vàng, nhưng cánh cổng đã đi qua không còn dẫn đến Vùng Nước Thơ Mộng nữa.
Đó vốn là cổng mà Thỏ Màu Nhiệm dựng lên.
Nhưng giờ, một tấm biển khác treo ở đó.
〔Cổng Vào Vùng Đất Thơ Mộng Của Rồng Xanh〕
Linh Vật Xanh, kẻ đã khoác lại bộ đồ linh vật, vẫy tay chào từ lãnh địa mới của nó.
Nhân viên vàng cũng vụng về vẫy tay đáp lại.
—-【Trời ạ, cứ như hội chứng Stockholm vậy.】—
…Đó chắc là câu Braun sẽ phán nếu hắn ta có mặt.
Nhưng khi bình minh đến, máy thu đã mất chức năng và kết nối với Braun cũng đứt rồi.
Dù vậy, tôi chắc chắn sẽ sớm gặp lại hắn ta thôi.
Tôi treo máy thu lên thắt lưng.
Ngay lúc đó, Giám sát viên Lee Seonghae bước đến.
“Ờm, nghĩa là anh phải quay lại làm linh vật hả?”
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn cô ấy.
Nếu không còn cách nào khác thì tôi sẽ phải làm vậy.
Và tôi sẽ không thể theo mọi người ra ngoài, tôi sẽ mãi kẹt lại công viên này với tư cách một linh vật…
Nếu bỏ vai trò linh vật, tôi sẽ chẳng còn gì… Tôi sẽ biến mất.
Tuy nhiên.
【Công Viên Giải Trí Vui Tươi chính thức mở cửa!】
Khi khúc nhạc rộn ràng báo hiệu khai trương vang lên, bộ đồng phục Đội An Ninh của tôi bỗng chốc bị chồng lên bằng bộ đồng phục nhân viên khu nghỉ dưỡng.
Nhưng đó không phải bộ đồ linh vật.
“H-Hả?!”
Mà là một bộ vest gọn gàng với nơ vàng ngay cổ.
“Một… nhân viên ư?”
Đúng vậy.
Cuối cùng, cặp sừng trên chiếc mặt nạ tôi cũng mờ nhạt đi, và tôi đứng đó như một nhân viên chính thức của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng.
“Ngài… Linh Vật?”
Ờm.
Nói chính xác thì, không.
Cơ thể này là một nhân viên.
Bạn muốn hỏi tôi đã xuống làm nhân viên từ khi nào?
Từ ngay trước khi buổi diễn ánh sáng bắt đầu!
‘Tôi đã ký hợp đồng lao động với chính mình!’
Người thuê: Hoàng Kim.
Người lao động: Hươu.
Đúng thế.
Tôi đưa thân thể gốc của mình, vốn chờ ở cổng xanh, đi ký hợp đồng làm nhân viên.
Để tách mình ra khỏi linh vật!
‘Chỉ cần sinh vật còn sống, thì có thể biến nó thành nhân viên.’
Bởi vì nghi thức linh vật vẫn chưa được thực hiện, nên tâm trí và cơ thể tôi chưa bị đồng hóa hoàn toàn vào linh vật.
Nhưng ý chí của linh vật quá mạnh, đến mức ngay cả một bộ đồ linh vật tiêu chuẩn cũng đủ làm cơ thể. Nhờ vậy, việc tách rời này đã diễn ra hoàn hảo.
Thế là, cơ thể gốc của tôi được tách ra làm nhân viên!
Vậy nên, ngay cả khi tôi bị chôn dưới hầm trú, Thỏ Màu Nhiệm cũng không nhận ra tôi.
Vì tôi không phải linh vật, mà là nhân viên.
“Uhhh…”
Tôi có chút áy náy vì với cái hình tượng của Bộ phận An Ninh, tôi chẳng thể nặn nổi một nụ cười cho mấy nhân viên đang ngơ ngác nhìn.
‘Nhưng mình vẫn phải làm điều cần làm.’
…Tất nhiên, quá trình này vẫn có vấn đề.
Đó là ý thức tôi bị chia làm hai.
Trải nghiệm cái chết của ‘tôi’ trong bộ đồ linh vật tiêu chuẩn thật chẳng dễ chịu chút nào.
Nhưng tôi chịu được.
Không, tôi buộc phải chịu được.
Để đổi lấy kết quả này!
‘Bây giờ, mình có thể rời đi rồi.’
Toàn bộ linh vật vàng, ngoại trừ một số bộ đồ tiêu chuẩn, đều đã chết, kể cả khu nghỉ dưỡng cũng sụp đổ.
Tận dụng khoảnh khắc sức mạnh linh vật suy yếu, tôi có thể nhanh chóng từ chức ‘nhân viên’ và rời khỏi công viên này.
Còn phần ý thức còn sót lại, bị xé nát thành linh vật và vĩnh viễn mắc kẹt trong chuyện ma… Dù kinh hoàng, tôi buộc phải chấp nhận.
Nếu như tôi đẩy hết cho một nhân viên khác đúng như Braun nói, thì cả hai đã bị Thỏ Màu Nhiệm xé xác.
‘…Nếu tôi thử làm vậy, có lẽ cái cơ thể yếu ớt này cũng chẳng sống nổi.’
Thực tế, chuyến thám hiểm Công Viên Giải Trí Vui Tươi này vốn là sự kiện đặc biệt được Giám đốc Ho sắp xếp theo yêu cầu của tôi.
Dù ai cũng tự nguyện tham gia, nhất là Jang Heoun… tôi vẫn cảm thấy Giám đốc Ho cố tình chọn anh ta.
Nên nếu tôi phải gánh vác điều gì, thì thế này còn đỡ hơn.
Tôi hít một hơi.
Và từ khu nghỉ dưỡng đổ nát, cái 'tôi' bên trong bộ đồ linh vật tiêu chuẩn chạy thoát ra…
‘Để mọi người từ chức trước, rồi xây lại khu nghỉ dưỡng.’
Nếu rót hết số『Xu Vui Vẻ』chúng tôi kiếm được nhờ chiếm Khu đỏ, việc này dễ thôi.
Vậy thì nhân viên còn sót lại sẽ có chỗ làm lại, và chúng tôi có thể nhanh chóng rời đi.
Chẳng có vấn đề gì.
Ít nhất tôi đã nghĩ vậy.
⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄
Linh Vật Xanh đứng bên kia cổng và lặng lẽ nhìn tôi.
Rồi nó giơ tay lên, chỉ về phía vùng đất vừa bị Thỏ Màu Nhiệm chiếm đóng, nơi nó đang đứng.
Hm?
⦃ Đ â y ⦄
⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄
⦃ L ấ y Đ i ⦄
‘…?!’
K-Khoan đã.
Không đợi tôi kịp phản ứng, nó liền diễn ra.
Vùng đất vừa được rồng xanh chuyển giao bắt đầu đổi màu.
Những con đường vừa hóa xanh nay lại phát sáng ánh vàng.
Ánh sáng màu hoàng kim lan khắp nửa con đường, bắt đầu chiếm lĩnh Vùng Đất Cổ Tích.
‘Trời ơi.’
Gần một phần ba Vùng Đất Cổ Tích (phần từng là cơ sở nghỉ dưỡng) bị nhuộm vàng rực.
Và khắp nơi, tượng mèo linh vật với vòng hoa trên đầu đồng loạt hiện ra.
⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄
⦃ C h o C ậ u ⦄
Không.
Không!! Tôi tuyệt đối không hề định mở rộng Khu vàng…!
‘Tất cả những gì tôi cần chỉ là ít tiền để xây lại khu nghỉ dưỡng thôi mà!’
Tôi cố kìm tiếng thét khi nhìn gương mặt đầy chờ mong của Linh Vật Xanh.
Giờ đây tôi đã đã có năm, không, bảy cơ sở Khu vàng!
‘Mình sẽ đột quỵ mất.’
Tôi cảm nhận rõ.
Ý thức của một linh vật đang phình to quá mức.
Khoan, với đà này, tôi sẽ chẳng thể từ chức được…!
‘Linh vật đang trở nên quá mạnh!’
So với lúc chỉ có khu nghỉ dưỡng, giờ hàng loạt thứ áp đảo tuôn vào đầu, đẩy lùi cái ‘tôi’ nhân viên, khiến tôi muốn dời tầm nhìn về phía bộ đồ linh vật tiêu chuẩn. Không!!
‘Nếu mình từ chức vào lúc này, thì… liệu mình có còn tồn tại không?’
Khi nỗi kinh hãi suýt nuốt trọn tôi, trong khoảnh khắc điên dại vì niềm vui của linh vật dâng trào–
Ánh sáng bắt đầu phát ra từ bộ đồng phục An Ninh của tôi.
“…!”
Tôi cúi xuống.
Ánh sáng rò rỉ từ cổ tay tôi và tạo thành chữ.
: 恩主 :
Hình xăm vốn là kho chứa đồ của tôi.
Và ánh sáng đó tách khỏi da tôi và biến thành một vật.
Hình dạng của nó là…
‘Bản hợp đồng lao động!’
Những dòng chữ từng bị làm mờ dần hiện rõ.
〔Một con người có phẩm cách cao quý từ cốt lỗi.〕
Đường gạch xoá ngang vì phủ nhận điều đó...
〔Một con người có phẩm cách cao quý từ cốt lỗi.〕
…đã biến mất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
