Chương 186.1: Hết Ngày Nghỉ
Cuối cùng, chuyến thám hiểm lần hai của tôi tới Công viên Giải Trí Vui Tươi cũng kết thúc.
Và…
Đội Nghiên Cứu được phân công rơi vào hỗn loạn.
------------------------------------------
Kết quả thám hiểm:
Trong 12 người được cử đi, 8 người trở về.
Trong số những người quay lại, 2 người hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn. Trong khi đó, 6 người được tìm thấy trong phòng họp, nơi trò chơi bàn cờ bắt đầu, vào ngày thứ sáu của chuyến thám hiểm.
Trong số họ, một nhân viên xuất hiện triệu chứng ô nhiễm toàn phần (mặt nạ biến dạng), được chuyển giao cho Văn phòng Tư Vấn Cáo.
Trong 4 người không trở về, nhân chứng xác nhận đã có 3 người chết. Cả ba đều rút phải quân cờ đỏ, và một người chỉ còn cái đầu được mang theo nhưng đã mất trong vùng vàng.
Ghi chú đặc biệt 1) Qua kiểm tra trực quan,『Bình Thu Thập Tinh Chất Giấc Mơ』 được thu thập lần này có chất lượng cao hơn bình thường. Xếp loại tương đương cấp A.
Ghi chú đặc biệt 2) Nhiều nhân viên quay về vào ngày thứ sáu báo cáo rằng họ đã làm việc như nhân viên công viên. Họ khẳng định còn được nhận vật phẩm từ cửa hàng lưu niệm như tiền lương.
------------------------------------------
Bản tóm tắt này được trình bày gọn gàng, kiểm chứng kỹ lưỡng như thể một mục trên wiki.
Thời gian thám hiểm bị nhân sáu lần, nhưng kết quả tinh chất lại tăng thêm một bậc. Quả thực là một dị biến.
Và chỉ có một biến số gây ra biến dị ấy.
‘Là tôi.’
Một nhân viên thuộc Đơn vị đặc biệt của Bộ phận An Ninh.
Dù bị coi như một sinh vật truyền thuyết hay một thực thể ô nhiễm, tôi cũng thành công dọa Bộ phận Nghiên Cứu, vừa đủ để thoát cảnh phỏng vấn tra khảo và đi thẳng về nhà.
—- “Này anh nhân viên ơi! Em rất, rất biết ơn tất cả! Làm sao để em liên lạc với anh, để mời anh một bữa…”
—- “Giám sát viên!! Cô không được phép đâu!”
…Trong lúc ấy, Giám sát viên Lee Seonghae vẫn cố gắng thân thiện với tôi, nhưng bị một nghiên cứu viên chặn lại.
‘Thật may quá.’
Dù sao cũng chẳng có cách nào để liên lạc với tôi ngay từ đầu.
Bởi tất cả chỉ là lớp ngụy trang mà Giám đốc Ho dựng nên.
Và…
Trước khi về nhà, tôi phải gặp chính Giám đốc Ho, cấp trên còn khắc nghiệt và đáng sợ hơn cả Đội Nghiên Cứu.
—- “Vất vả cho anh rồi, Soleum - nim!”
Ngay khi cởi bộ đồng phục Đội An Ninh, tôi kiểm tra cánh tay phải trống rỗng và『Ngọn Lửa Yêu Tinh』đã trở về hình dạng chiếc đèn lồng.
Thấy Giám đốc,『Ngọn Lửa Yêu Tinh』như bị dọa sợ mà đứng im bên trong đèn.
Giám đốc Ho, kỳ lạ thay, lại cười bằng mắt khi quan sát kỹ nó, nhưng may mắn là ông ta không tịch thu.
Ngược lại, khi nhìn bộ đồng phục Đội An Ninh mà tôi vừa cởi ra, ông ta nói:
—- “Oa! Xem ra bộ đồng phục Đội An Ninh đã bị anh ảnh hưởng theo một cách thú vị, sau khi trải qua Bóng tối.”
—- “Hơn nữa, vốn dĩ đây cũng là một bộ trang phục thú vị đấy chứ? Tôi sẽ kéo dài thời hạn thuê thêm một chút. Anh không biết lúc nào sẽ lại có dịp dùng đâu.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Rõ ràng là tôi không thể từ chối. Và tôi cũng chẳng có tư cách kêu ca gì, bởi ngay sau đó…
— “Nhân tiện, anh có biết gì về tung tích của Jang Heoun không?”
Ấy chà.
—- “Anh ta là nhân viên hỗ trợ được cử đi cùng anh, nhưng không biết có giúp ích được gì cho anh không.”
…Tôi chỉ nói đúng sự thật.
Rằng đặc vụ Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên bất ngờ xuất hiện, và Jang Heoun, sau khi bị lộ thân phận, đã bị họ đưa đi dưới danh nghĩa cứu hộ.
—- “…Trời đất ơi!”
Giám đốc Ho vẫn thản nhiên như cũ.
‘Ông ta… hình như hơi cáu thì đúng hơn.’
—- “Nhưng thưa giám đốc, vì tình trạng nhân viên của Jang Heoun trong Công ty Daydream chưa bị lộ, anh ta vẫn có thể tiếp tục vai trò gián điệp.”
—- “À, thế à?”
Tôi ngụy biện như thể đang suy luận: “Do các thủ tục kiểm tra ô nhiễm trong quá trình cứu hộ, nên hành động của Jang Heoun sẽ bị hạn chế một thời gian.”
Không hiểu sao, hình như ông ta chấp nhận lý do đó.
…Ít nhất là tạm thời là vậy.
—- “Thế 『Bình Thu Thập Tinh Chất Giấc Mơ』của Jang Heoun có thu hồi được không? Đội Nghiên Cứu đang ồn ào lắm, họ nói lần này thu được tinh chất cấp A.”
—- “…Tiếc là nó đã bị phá hủy trong lúc thu hồi, để không rơi vào tay Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên.”
Thực ra không phải thế.
Tôi tự tay phá hủy nó.
Để vá lại lỗ hổng logic này… Ngay trước khi thoát khỏi công viên, tôi đã nhặt『Bình Thu Thập Tinh Chất』của Jang Heoun và nghiền nát nó dưới hình dạng một linh vật cơ bản.
Nếu để Cục bắt được Jang Heoun cùng『Bình Thu Thập Tinh Chất』, thì chẳng khác nào xác nhận anh ta là gián điệp.
Còn nếu tôi bỏ mặc nó trong một câu chuyện ma, nó sẽ tự động quay về công ty và nhờ dữ liệu ghi lại, Giám đốc Ho có thể biết chính xác tình trạng của Jang Heoun.
Chỉ có phá hủy mới là cách duy nhất.
—- “Tiếc thật. Thường thì người chịu trách nhiệm sẽ phải trừ bị điểm khi『Bình Thu Thập Tinh Chất』bị phá hủy… À, phải rồi. Vì đây là tình huống đặc biệt trong nhiệm vụ, ta sẽ xử lý cho!”
—- “…Vâng. Cảm ơn giám đốc.”
—- “Haha, Soleum - nim, ta có làm gì cho anh đâu. Thật đấy!”
May thay, Giám đốc Ho bỏ qua mà không gây thêm rắc rối.
Tôi tưởng vì tinh chất cấp A mà sẽ có ồn ào, nhưng bất ngờ thay, ông ta lại chẳng tỏ vẻ gì đặc biệt hứng thú.
‘…Lạ thật.’
Dù sao, tinh chất cấp A vẫn là cấp A, nên tôi tính kiểm tra『Bình Thu Thập Tinh Chất』phiên bản tinh nhuệ của mình… nhưng giờ thì chưa thể.
…Vì sau tất cả, tôi ngã vật xuống giường và ngủ một mạch tới sáng hôm sau.
‘Mình tưởng mình toi đời thật luôn đấy.’
Điều an ủi duy nhất là tôi quá kiệt sức nên ngủ thẳng cẳng cả đêm.
Nói cách khác…
…Sáu ngày nghỉ của tôi coi như bốc hơi sạch.
Và vào sáng nay.
Khi vừa mở mắt ra, tôi đã phải đi làm ở Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên...
Uuugh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
