Chương 184.2: Nuốt Chửng
“Xin lỗi, anh. Chờ một chút. ‘Phát triển Linh Vật’… nghĩa là sao—”
Tôi nắm lấy tay nắm cửa và đẩy tung ra.
“…!!”
Mấy nhân viên lập tức lấy tay bịt chặt miệng để kìm tiếng hét.
Cũng đúng thôi. Bởi vì ngay trước mắt chúng tôi là…
—-【Ôi chao, thật là một tác phẩm tiên phong trong giới nghệ thuật!】—-
Ngay giữa căn Phòng Thí Nghiệm Phát Triển khổng lồ, một thân thể màu đỏ chỉ mới nhồi bông được nửa chừng đang được phơi bày.
Nó là một thứ khổng lồ và quái dị. Hai chân sau của nó có móng vuốt sắc nhọn, trên lưng nó là một đôi cánh màng to lớn và hiểm độc, cùng với một cái đuôi cụt.
Đó là một nửa phần thân dưới.
“Urrrp–”
Mọi người chết sững vì sợ hãi.
Rồi một giọng hồ hởi vang lên bên cạnh tôi.
“Ồ, đây là bộ đồ linh vật mà!”
“…!”
“Nhưng mà trông chưa hoàn thiện nhỉ? Mới có nửa người thôi.”
Đúng vậy.
Nhìn kỹ vào nửa thân dưới đang trưng bày kia, ngoài vài bó tóc bị cắt nhét vào thay cho bông nhồi thì nó trống rỗng.
Chỗ tóc đó là dấu vết của việc tự chế tạo bộ đồ linh vật.
‘Haa.’
Nhờ ánh đèn lồng, tôi quan sát kỹ nửa thân dưới quái thú kia.
Trên bề mặt bộ đồ đỏ phủ dày đặc một thứ vảy.
Mà đó chính là móng tay người.
‘…Ha.’
Chưa hết.
Khắp căn Phòng Phát Triển rộng lớn vương vãi những mảnh rời chưa bao giờ được lắp ghép.
Một con mắt vàng với đồng tử dọc, những mảnh màng giống vây nhỏ, cặp vuốt khổng lồ như chim săn, một cái lưỡi và vài mảng thịt từ mõm.
Tàn dư từ việc chế tác linh vật. Vô số vật liệu gợi ý lên nguồn gốc rùng rợn của chúng khiến tôi buồn nôn.
Rõ ràng, chúng chưa bao giờ đưa thứ này ra mắt hay dùng chính thức trong công viên giải trí.
Dù gì, đây vốn là khu vực của Thỏ Màu Nhiệm.
Một hình thể uy nghi và áp đảo như thế hoàn toàn chẳng hợp với công viên vui nhộn, sặc sỡ này.
Công Viên Giải Trí Vui Tươi chắc chắn sẽ không bao giờ cho phép nó.
“Thay vì bộ đồ con thỏ, chẳng lẽ Thỏ Đỏ… định lấy cái này làm linh vật mới sao?”
“…Ai biết được", tôi nghe mấy đặc vụ thì thầm.
—-【Phát triển hình ảnh mới! Một ý tưởng sáo mòn nhưng rất kinh điển. Anh nghĩ sao, anh Hoẵng?】—-
Ừm.
‘…Tôi lại nghĩ ngược lại.’
—-【Hửm?】—-
‘Ý tôi là, có khi nó định khôi phục hình dạng thật bằng bộ đồ đó.’
Thỏ Màu Nhiệm đã hoàn toàn đánh mất bản thể bên trong lớp đồ linh vật.
‘Nên tôi nghĩ nó đã thử tái tạo bộ đồ theo dáng dấp thật của nó.’
Dù là theo bản năng hay tính toán.
Nhưng cuối cùng, nó lại thất bại.
‘Và nhìn những mảnh rời kia thì, bản thể nguyên thủy của Thỏ Màu Nhiệm chính là…’
Ngay khoảnh khắc đó, một thứ cử động.
“AAHHH!”
Tôi lập tức tóm lấy gáy cô gái thường dân và ném cô ấy về phía mấy đặc vụ.
TTTTTTThụpp…
Cái đuôi vảy mà người kia đang chăm chú nhìn bắt đầu nhúc nhích, nhỏ tong tong thứ chất lỏng nhớp nháp.
“Huuuhk.”
Tàn dư của Thỏ Màu Nhiệm.
Nó quằn quại và chui vào vách của cái đuôi khổng lồ.
Thỏ Đỏ không còn tứ chi.
Không còn cơ quan hay bộ phận nào được thu thập từ người mất tích hay du khách nữa.
Thỏ Màu Nhiệm chỉ còn thứ bã từ trong bộ đồ đã mất hình thể ban đầu.
Nhưng mánh khóe và sự hung hãn của nó thì chẳng suy suyển.
Và rồi.
Creakcreakcreakcreak.
Âm thanh vang lên tứ phía.
Tất cả mảnh linh vật trong Phòng Phát Triển rung lắc.
Khối cơ thể màu đỏ khổng lồ ở giữa cũng bắt đầu vặn vẹo khớp xương và đung đưa theo cái đuôi kia.
Bên dưới lớp phục trang đỏ, những những thứ còn đỏ hơn đang quằn quại và phình to ra.
“AAHHH!”
Người thì hét, kẻ thì khựng lại trên cầu thang, chẳng dám quay đầu, còn mấy đặc vụ thì lập tức lập tuyến phòng thủ và bảo vệ dân thường…
“Có nên hủy diệt nó không?”
“Cảm giác như lần này ta có thể đánh được nó đấy?”
K-Không, không phải vậy!
Tôi vội lắc đầu và vội điều khiển khói đen.
Tôi phóng nó về phía thân hình khổng lồ vẫn im lìm ở góc phòng, kẻ đã lặng lẽ theo sau chúng tôi từ đầu.
Bản thể thật sự của Linh Vật Xanh.
“…!”
Kẻ vừa trút bỏ bộ đồ Linh Vật Xanh lập tức bị khói đen nuốt lấy, tạm thời che khỏi mắt mọi người.
‘Giờ thì!’
Tôi ra hiệu cho tất cả rút lên cầu thang.
Nhân viên hoảng loạn ùa lên, tôi bọc hậu và áp lưng vào cửa phòng thí nghiệm.
Tôi đứng cùng tư thế lưng áp vào cửa với các nhân viên, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Tôi rút khói khỏi Linh Vật Xanh và viết thành dòng chữ mới.
{Đừng ngoảnh lại}
Và rồi.
Tõm.
Âm thanh vọng ra từ Phòng Phát Triển.
“...”
Kẻ từng ở trong Linh Vật Xanh đã hành động.
Để thực hiện điều đã hứa.
Một bước chân khổng lồ và chậm chạp, nhưng cũng thật nặng nề vang lên. Hào quang của biển cả. Chủ tể của biển sâu. Tiếng nghiến răng vang lên, tựa như mang chút tiếc nuối, nó liếc qua những mảnh linh vật và phần ruột rỗng rải rác…
⦃ CUỐI CÙNG, KHOẢNG KHẮC NÀY ĐÃ ĐẾN⦄
⦃ HỠI HẠT GIỐNG TỪ MIỀN NGOẠI LAI KIA⦄
Nó nuốt chửng.
“…!!”
Tàn dư của Thỏ Màu Nhiệm trong Phòng Phát Triển bị nghiền nát và nuốt sạch, như thể cuốn vào cơn sóng thần hay xoáy nước điên cuồng.
Y hệt đứa ‘trẻ hư’ đã từng bị Rồng Xanh nuốt ở công viên nước.
Tuyệt Diệt.
Tiếng gào thét ghê rợn, sự rỗng tuếch đến rợn người.
“Huuuhhk.”
“Urk!”
Theo phản xạ, mọi người bịt chặt tai và cúi gằm xuống, không muốn thấy cũng chẳng muốn chấp nhận cảnh tượng kia.
Tuy nhiên…
Có ai đó đang nhìn tôi.
Kẻ đeo mặt nạ linh vật vàng.
Jang Heoun đang mỉm cười nhạt.
Như thể đã hoàn toàn bị thứ gì đó đồng hóa, chẳng còn biết sợ hãi trong tình cảnh này.
Như thể nếu anh ta muốn, anh sẽ xoay người là dám nhìn thẳng vào thứ đang diễn ra vào lúc này.
Một cơn buốt lạnh khác chạy dọc sống lưng tôi.
Nhưng thứ sau lưng tôi vẫn khủng khiếp hơn, khí thế khổng lồ ấy vẫn dâng lên đến cực điểm.
Một luồng dữ dội như một chiếc roi hoặc một chiếc đuôi khổng lồ quét ngang phòng thí nghiệm. Rồi…
Biến mất.
“...”
“...”
Những người còn che tai chậm rãi buông tay xuống.
Sau lưng chúng tôi, một ý chí dịu dàng truyền đến.
⦃ Xong Rồi ⦄
“...”
Và rồi.
Cầu thang bắt đầu chuyển động.
“Huuuuh?!”
Nó dập dềnh như sóng, nhẹ nhàng đẩy mọi người lên, như thể đang được tái cấu trúc ngay trước mắt.
“C-Cái gì đây?”
Cuối cùng, cánh cửa “Chỉ Dành Cho Nội Bộ” bật mở, và khi mọi người ùa ra ngoài… họ chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng mà rực rỡ.
“Ơ…?”
Tất cả thỏ đỏ đã biến mất khỏi Lâu Đài Màu Nhiệm!
Những ký hiệu quái dị nó tạo ra vẫn còn, nhưng toàn bộ nhân vật thỏ từng ngập tràn nơi đây đều không còn bóng dáng.
Thay vào đó, một hình ảnh mới dần hiện ra.
Vùng Nước Mộng Mơ Màu Xanh.
Khắp nơi, hình thù chú rồng xanh chibi dễ thương hiện lên, như thể đang gấp rút ‘cải tạo’ trước giờ mở cửa.
“…!”
“T-Thành công rồi sao?”
Mấy nhân viên len lén nhìn tôi và tôi gật đầu.
Khu Thỏ Màu Nhiệm đã bị một linh vật khác chiếm lĩnh.
Toàn bộ!
{Giờ thì}
{An toàn rồi}
“A!!”
“Chúng ta… Chúng ta làm được rồi!”
Thấy chữ tôi viết bằng khói, mọi người đồng loạt thở phào. Có người còn cười, còn bật ra tiếng reo mừng, dù chẳng dám ngoảnh lại, chỉ để niềm vui bật ra thành âm thanh.
“Ờm, cảm ơn anh.”
“Cảm ơn nhiều!”
Những lời đó gửi đến Linh Vật Xanh.
Phía sau tôi, cái bóng đen được ngọn đèn vàng chiếu lên dường như khẽ lay động vì vui mừng.
Bóng đó…
“…Một con rồng?”
“Đội trưởng?”
“Rồng hay imoogi… Thôi, bỏ đi.”
Đội trưởng định nói gì đó rồi dừng lại.
“...”
Một suy nghĩ lướt qua đầu tôi.
‘Tôi cũng từng bị ép làm linh vật.’
Nếu kẻ sau lưng kia vốn là một thứ khác trước khi thành Linh Vật Xanh…
Và nếu bộ đồ linh vật vừa rồi thật sự là hình dạng nguyên thủy của Thỏ Màu Nhiệm, nay đã mất…
Thì chẳng lẽ… Công Viên Giải Trí Vui Tươi đã bắt giữ những sinh vật mạnh mẽ từ các truyền thuyết, các cây chuyện ma khác và ép chúng ký hợp đồng làm linh vật?
“...”
Cái boardgame dùng để bước vào công viên này cũng từ Viện Nghiên Cứu Vui Tươi mà ra, đúng không?
‘Cảm giác khó tả thật.’
Dù sao cũng không phải điều cần lo lúc này.
Điều quan trọng là…
Thỏ Màu Nhiệm đã biến mất.
Dù có ai còn kẹt trong khu nghỉ dưỡng, thì nguy cơ bị Thỏ Màu Nhiệm giết đã không còn.
‘Kết thúc rồi.’
Lồng ngực tôi nhẹ hẳn đi.
—-【Người vất vả nhất chính là anh, anh Hoẵng!】—-
—-【Nhờ anh nhường hết công lao, linh vật kia chắc càng thêm tự tin khi tưởng mình là ngôi sao chính trong phim truyền hình đấy.】—-
Haa.
‘Thôi kệ, cũng chẳng sao.’
Tôi dẫn nhân viên rời khỏi Lâu Đài Màu Nhiệm.
Bình minh đang ló rạng rồi.
==============================





Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Link ảnh: Imoogi (còn gọi là Imugi) là loài mãng xã lớn, sau khi tu luyện một thời gian sẽ hóa rồng.