Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 184.1: Ngang Nhau

Chương 184.1: Ngang Nhau

Tôi chậm rãi đi tới.

Vùng Đất Cổ Tích của Thỏ Màu Nhiệm.

Mọi thứ đứng im, cả khu vực như chìm trong bóng tối.

Một công viên giải trí im lìm, bản thân nó đã đủ để gợi lên những ý nghĩ kinh khủng nhất.

Huống hồ tôi lại chính là kẻ đang bước ở hàng đầu.

‘Sợ quá…’

Cảm giác này… có giống như làm ma trong nhà ma, rúc trong góc chờ dọa khách không nhỉ?

Tôi chẳng biết nên khóc hay cười vì giờ mình đang mặc đồng phục của Bộ phận An Ninh.

Một điều chắc chắn: cái cảm giác ổn định kỳ lạ khi mặc bộ đồ linh vật kia… giờ đã biến mất.

…Nó cũng có mặt tốt và mặt xấu, nhưng không thể phủ nhận là sự căng thẳng đang dần siết chặt lấy tôi.

—-【A ha, một cuộc xâm nhập lúc nửa đêm! Thật kịch tính và thú vị!】—-

—-【Và, cho phép tôi nói lại lần nữa. Cảnh tượng vừa rồi thật ngoạn mục! Một cái bẫy khổng lồ để săn một con quái vật khổng lồ! Hủy diệt, xét cho cùng, chính là một trong những niềm vui nguyên thủy của đời người. Thật là một buổi trình diễn tuyệt vời!】—-

Ừm.

Nghe thấy giọng Braun vang lên trong ống nghe, tôi cảm thấy quen thuộc và dễ chịu, cùng với… một chút an tâm.

‘Ít nhất thì anh đang vui cũng tốt rồi.’

Nếu MC kinh dị này mà bảo buồn chán sau khi tôi đã hứa sẽ cho hắn giải trí, chắc tôi toát mồ hôi lạnh luôn.

Mà nói gì thì nói, đúng là tôi nên thở phào nhẹ nhõm.

Vì mọi thứ đều đang tiến triển đúng kế hoạch.

Tõm.

Ngay phía sau tôi là Linh Vật Xanh.

Không, chính xác thì là kẻ đã tháo bỏ bộ đồ Linh Vật Xanh.

Chỉ cần nghĩ đến hắn thôi đã thấy lạnh sống lưng, nhưng cùng lúc, một phần trong tôi lại thở phào nhẹ nhõm.

Tuy đáng sợ, nhưng cũng giống như có cả một đạo quân ở sau lưng chống lưng cho tôi vậy.

‘Thật may là chúng tôi kịp đạt được thỏa thuận ngay trước buổi lễ.’

Ban đầu, tôi còn định nhờ nó tấn công khu Thỏ Màu Nhiệm ngay sau khi công viên đóng cửa.

Tôi thậm chí còn nói thẳng luôn: “Trong lúc khu Khu nghỉ dưỡng của tôi đang bị công kích, hãy đánh vào Vùng Đỏ. Nuốt chửng nó đi.”

Nhưng… thời cơ không thuận. Và sẽ là đại họa nếu Linh Vật Xanh thua.

‘Có vẻ như sức mạnh hai bên ngang nhau.’

Tôi đoán Linh Vật Xanh nghĩ Thỏ Màu Nhiệm mạnh không kém gì nhau, vì thế mới có cái thế giằng co đến giờ.

Kết cục sẽ quyết định khi một bên quyết định manh động trước.

‘Xét cho cùng, Linh Vật Đỏ điên khùng kia cũng chưa bao giờ tràn sang Vùng Xanh, chứng tỏ thế cân bằng vẫn còn.’

Nên tôi buộc phải dàn xếp mọi thứ để nó có thể nuốt trọn Thỏ Màu Nhiệm một cách an toàn.

‘Từng bước một.’

Vậy nên tôi chọn phương án thận trọng nhất, khả năng thành công cao nhất và nó đã dẫn đến giây phút này.

Tôi cùng các nhân viên ẩn trong nơi trú ẩn, rồi cho nổ tung cả khu nghỉ dưỡng.

Kế đó, cùng Linh Vật Xanh hùng mạnh, tôi xâm nhập vào lãnh địa của Thỏ Màu Nhiệm.

Dĩ nhiên…

‘Có điều kiện kèm theo.’

Không Bao Giờ

Ngoái Đầu

‘...’

Dẫu vậy, tôi vẫn không thể ngừng lắng tai.

Tõm.

Âm thanh nước văng lên phía sau. Cái đuôi lê trên đất. Một thứ gì đó khổng lồ đang lết cái bụng của nó trong khi đi theo.

Tất cả đều nghe thấy nó.

Âm thanh ấy như tiếng sóng lớn, như rắn khổng lồ trườn, lại như… cánh, hay râu ria quét qua. Hoặc như thứ gì nhớp nháp đang lê lết dưới sàn.

Theo sau là kẻ đã bỏ bộ đồ Linh Vật Xanh… Thứ đó.

Tõm.

Thần kinh tôi theo phản xạ mà căng thẳng cực độ.

Có lẽ… khác với Thỏ Màu Nhiệm, Linh Vật Xanh chưa hoàn toàn bị công viên nuốt chửng, chưa đánh mất hình dạng bên ngoài.

Tiếng động kia chứng tỏ nó vẫn giữ được một hình dáng nào đó.

Tất nhiên, tôi không dám quay đầu lại để kiểm chứng.

‘Chắc chắn phải có lý do để nó yêu cầu như vậy.’

Tôi giữ cho mấy dòng chữ khói ‘Không bao giờ được quay lại’ lơ lửng phía trước làm kim chỉ nam. À, từ lúc nào tôi đã làm được thế rồi nhỉ? Có lẽ bộ đồ linh vật kia cũng để lại ảnh hưởng cho tôi.

Dù sao thì chúng tôi vẫn tiến lên.

Đích đến là trung tâm Khu vực Đỏ.

Lâu Đài Nhiệm Màu của Thỏ Màu Nhiệm.

“...”

“...”

Tôi chưa hề dặn, nhưng cả cô dân thường được Cục Quản Lý Thảm Họa cứu cũng im thin thít, rón rén từng bước.

‘Thật ra cũng chẳng cần đến mức đó đâu.’

Nhưng vì lo âu, bước chân chúng tôi dần biến thành chạy.

Tòa lâu đài rực rỡ màu sắc của công viên giải trí nhanh chóng hiện ra trong bóng tối.

Công trình lớn nhất và quan trọng nhất của cả khu này.

‘…Trong đó chắc chắn còn sót lại gì đó.’

Dù cơ thể chính của Thỏ Màu Nhiệm cùng lũ tay chân đã kéo sang Vùng Vàng, bị sét đánh và vùi dưới đống đổ nát, thì trong Vùng Đỏ vẫn sẽ còn mảnh vụn.

Và bất cứ mảnh vụn nào… cũng có thể trở thành Thỏ Màu Nhiệm.

Giờ tôi đã hiểu. Bản chất của linh vật là vậy.

Theo thời gian, mảnh vụn đó có thể khôi phục thành một thân chính mới.

Chúng tôi phải dọn sạch chúng trước khi điều đó xảy ra.

“…Đến nơi rồi.”

Tôi khựng lại, nghe thấy tiếng thì thầm của Giám sát viên Lee Seonghae.

Mặt sau Lâu Đài Nhiệm Màu đã hiện rõ.

Đúng vậy. Chúng tôi tiếp cận từ phía sau. Và đúng kiểu lâu đài cổ tích phóng đại, ở đây có một cánh cửa bí mật được giấu rất khéo, kết hợp với công nghệ hiện đại.

“...”

Thấy Đội trưởng Lee Jaheon cạy cửa, tôi không cản.

Rắc, kéééét.

Cánh cửa bật mở, để lộ bên trong lòe loẹt sắc màu mà im lìm đến rợn người.

Những thứ méo mó ghê rợn, được bày biện y như đạo cụ công viên, chốc chốc hiện ra trong bóng tối rồi biến mất khi ánh đèn lồng của tôi quét qua.

Ực.

Tôi nghe thấy tiếng ai đó nuốt nước bọt phía sau.

—-【Giờ thì, tìm kiếm cho thỏa thích đi, bạn của tôi…】—-

Tôi lần mò từng bức tường, tiến đến cái cổng nơi Linh Vật Thỏ Đỏ đáng lẽ sẽ đứng chào khách.

Và rồi, thứ tôi tìm kiếm đã hiện ra.

〔Chỉ Dành Cho Nội Bộ〕

“Đây là…”

“…Chắc là khu nhân viên?”

Đúng vậy.

Ngay cả ở Khu nghỉ dưỡng cũng có phòng riêng cho nhân viên, với tài liệu vận hành và con dấu ở trong.

Tôi tin rằng Vùng Đỏ cũng sẽ có không gian tương tự.

Nếu có chỗ nào công nhận việc tôi chinh phục Vùng Đỏ…

‘Chính là đây.’

“Đây có phải điểm đến không?”

Tôi gật đầu.

Đội trưởng Lee Jaheon chẳng chần chừ và cạy ổ khóa tiếp.

Phía dưới.

Một cầu thang kiểu hiện đại dẫn xuống lòng đất hiện ra.

Phong cách thiết kế của chiếc cầu thang khắc khổ, loang lổ những vết ăn mòn, như thể bị rỉ sét bằng máu.

“...”

Tôi tạo chữ khói cho mọi người thấy.

Chọn tự do

{▶ Ở lại đây}

{▶ Đi xuống dưới}

“Hả…?”

Và tôi lặng lẽ đứng nơi lối xuống khu vực ‘Dành Riêng Cho Thỏ Màu Nhiệm’.

‘Làm ơn, ít nhất cho vài kẻ mạnh chịu đi cùng.’

Nghĩ đến cảnh phải im lặng đi xuống, không được ngoái lại, trong khi thứ đã bỏ bộ đồ Linh Vật Xanh lù lù ngay phía sau, khiến tôi toát mồ hôi lạnh.

Nhưng bất ngờ thay, ai cũng đi cùng.

“T-Tôi mà ở lại, lỡ vô tình quay ‘lại’ thì chết chắc!”

“Trong tình huống này, kẻ tách đoàn luôn chết đầu tiên.”

“...”

Ừm. Nghe cũng có lý phết.

Thế là cuộc thám hiểm trong bóng tối lại bắt đầu.

Chúng tôi đi xuống, lướt qua những cánh cửa mang tên kỳ quái: ‘Phòng Tiếp Tế’, ‘Kho Đông Lạnh’, ‘Kho Ma Thuật’, nhưng tôi lờ hết và chỉ tiếp tục tiến lên phía trước.

Tôi cảm nhận được nó.

—-【Ồ, đó là bản năng của một cựu linh vật sao?】—-

Đại khái vậy.

Mọi người theo tôi, chẳng dám nhìn qua ô kính trên mấy cánh cửa kia.

Cho đến khi xuống đến tận cùng, tôi thấy tấm bảng sắt hoen gỉ.

〔Phòng Thí Nghiệm Phát Triển Linh Vật〕

Cánh cửa khép hờ.

Tìm được rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Imoogi (còn gọi là Imugi) là loài mãng xã lớn, sau khi tu luyện một thời gian sẽ hóa rồng.