Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 173.3: Tôi Muốn Làm Việc Ở Khu Nghỉ Dưỡng Này

Sau khi tiễn hết mọi người, tôi ngồi lại một mình trong sảnh thêm một lát rồi mới quay về phòng quản lý.

‘Haiz.’

Tôi định cởi bộ đồ linh vật ra… nhưng lại thôi, sợ rằng nếu lỡ cởi ra thì mất luôn cái thân phận linh vật này.

Mà lạ thật, mặc bộ đồ này càng lâu, tôi càng thấy quen.

‘Cứ như được quấn trong chăn bông vậy.’

Nó có hơi nặng và bí bách, nhưng vẫn chịu được. Cuối cùng, tôi ngồi vào bàn làm việc và cầm bút lên.

Đã đến lúc phải tổng kết hoạt động hôm nay.

〔Báo cáo Ngày 1〕

〔Khách tham quan: 78〕

〔Khách lưu trú: 45〕

〔 Số phòng sử dụng: 27〕

〔Khách hài lòng: (Đang thống kê)〕

〔Doanh thu:『Xu Vui Vẻ』 ×51〕

Đồng Xu Vui Vẻ?

‘Chẳng phải đó là mấy cái đồng xu nhựa tôi nhận được lúc nãy sao?’

Tôi nhờ một linh vật tiêu chuẩn mang chỗ xu đến văn phòng.

Quả nhiên, có đúng 51 đồng xu.

‘Vừa khớp luôn.’

Nếu theo logic boardgame thì… mấy đồng xu này chắc chắn còn có tác dụng ở đâu đó.

〔Tôi có nên dùng chúng để mua vật tư cho khu nghỉ dưỡng?〕

Hoặc.

〔Nâng cấp hay cải tạo cơ sở vật chất của khu nghỉ dưỡng cũng được.〕

〔Tôi quyết định sẽ chọn phương án giúp khu nghỉ dưỡng vận hành hiệu quả nhất.〕

Hừm.

Tôi khoanh tay suy nghĩ. Làm động tác này hơi gượng, nhưng vẫn ráng khoanh tay cho bằng được.

‘…Nếu muốn giữ cho khu nghỉ dưỡng an toàn, nhất định phải chặn mấy loại khách phiền phức ngay từ đầu.’

Vậy biện pháp hiệu quả nhất là gì?

Nếu có thể thay đổi cấu trúc khu nghỉ dưỡng thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn.

‘Chỉ cần khiến họ không thể vào được.’

Tôi bắt đầu thêm một điều khoản mới vào nội quy khu nghỉ dưỡng.

〔2 - Vì sự nghỉ ngơi yên bình của tất cả khách, mọi hành vi gây rối đều bị cấm trong khu nghỉ dưỡng.〕

〔Mọi tiện ích, quà chào mừng và dịch vụ sẽ được cung cấp ngay khi nhận phòng. Sau đó, quý khách có thể tận hưởng thời gian nghỉ ngơi trang nhã, bình yên trong phòng riêng, không bị ai làm phiền.〕

Giãn cách xã hội nghiêm ngặt!

‘Kiểu như mấy cửa hàng thời trang lấy việc không chèo kéo khách làm điểm mạnh vậy.’

Nhờ đó, tôi có thể thuận tay bổ sung thêm một câu :

〔Nếu làm phiền sự nghỉ ngơi của khách khác, kỳ nghỉ của bạn sẽ bị hủy bỏ.〕

Tuy nhiên, đây vốn là khu nghỉ dưỡng gắn liền với công viên giải trí.

Nói kiểu “Ở công viên chơi đã đủ rồi, giờ về nghỉ cho thoải mái đi” thì nghe còn hợp lý… nhưng không khéo lại bị than phiền là thiếu dịch vụ hay chán chường.

Tôi cũng cần quan tâm đến sự hài lòng của khách, vì việc mở thêm cơ sở mới và tích tem để thoát thân đều phụ thuộc vào đó…

Được rồi.

〔Tôi quyết định dùng『Xu Vui Vẻ』để mua tiện ích và quà chào mừng cao cấp nhất.〕

〔Ngoài ra, tôi sẽ thay toàn bộ chăn ga gối nệm trong các phòng khách bằng loại tốt nhất.〕

Chọn theo chiến thuật ‘cho quà miễn phí’.

Đầu tư cơ sở vật chất ư? Chuyện đó để cho mấy linh vật nào tính ở đây lâu dài lo. Còn tôi thì chỉ muốn tận dụng mức hài lòng của khách lên cao nhất rồi chuồn thôi.

Cứ xài sạch hết tiền trong trò chơi chó má này đi!

Hahahaha!

…Ha...

Haa.

‘…Nhưng mình lấy đâu ra thêm nhân viên bây giờ, trời ạ.’

Trừ khi bị điên, mấy người hôm nay dùng phiếu khuyến mãi để ở cũng sẽ bỏ chạy hết vào ngày mai.

Bó tay. Haiz.

‘Thôi, giờ lo chọn vật tư trước đã…’

Và ca trực đêm của tôi cứ thế trôi qua.

***

Chưa đầy một tiếng trước khi Kim Soleum lao vào mua sắm vật tư một cách điên cuồng.

Lee Jaheon bước vào thang máy gỗ cổ trong Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng Kim, anh được sắp xếp một phòng ở tầng ba.

Linh vật tiêu chuẩn dẫn đường mở cửa phòng cho anh, rồi còn vẫy tay thân thiện mấy cái trước khi lễ phép biến mất.

Thế là anh ở lại một mình trong phòng.

“...”

Như bao khách sạn khác, phòng không lớn lắm, nhưng vì là khu giải trí nên được trang trí theo phong cách baroque, tạo không khí sang trọng.

Những món trang trí bằng đồng thau và đồ thủy tinh khẽ hắt ánh sáng lờ mờ.

Anh đi ngang qua chiếc đèn đứng bằng pha lê và tiến đến giường.

Trên bàn đầu giường là một tờ thông tin đẹp mắt, khắc hoa văn mạ vàng.

〔Hướng Dẫn Thông Tin Dành Cho Quý Khách __Thằn lằn__〕

〔Chúng tôi chân thành chào mừng quý khách đến với Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng Kim, một chốn nghỉ dưỡng tuyệt vời.〕

〔Để đảm bảo quý khách có trải nghiệm thoải mái và dễ chịu, chúng tôi đã chuẩn bị bản hướng dẫn đơn giản này.〕

〔Kính mong quý khách tận hưởng trọn vẹn mọi điều tuyệt vời mà khu nghỉ dưỡng mang lại.〕

Phía dưới là mục số 1, tóm lại là nhắc khách giữ phép lịch sự và tôn trọng. Rồi…

Ánh mắt Lee Jaheon hạ xuống.

…Trên tờ hướng dẫn, một mục số 2 đang được thêm vào ngay trước mắt anh.

〔2 - Vì sự nghỉ ngơi yên bình của tất cả khách, mọi hành vi gây rối đều bị cấm trong khu nghỉ dưỡng.〕

“...”

Và đúng lúc đó.

Cốc, cốc, cốc.

Có người gõ cửa phòng anh.

Không chút do dự, Lee Jaheon đặt tờ giấy xuống và bước ra.

Tiếng gõ không dừng lại, mà càng lúc càng gấp.

Cốc, cốc, cốc…

Cạch!

Anh mở cửa ngay mà không thèm nghĩ ngợi.

Nếu Kim Soleum có ở đó chắc đã nhổ hết tóc vì tức, anh tự hỏi có nên thêm điều luật ‘tuyệt đối không mở cửa theo yêu cầu’ vào nội quy không, nhưng Lee Jaheon thì chẳng mảy may bận tâm.

Và người đứng ngoài cửa là…

“À, ừm, chào buổi tối ạ.”

Một nhân viên đeo mặt nạ Bò Rừng.

Jang Heoun.

Dù ca kết thúc và anh ta đã thay đồng phục, mặc lại vest, nhưng chiếc nơ vàng vẫn còn gài trong túi áo trước ngực anh.

Bò rừng lo lắng liếc nhanh dọc hành lang, rồi vội vàng lên tiếng.

“Xin lỗi vì đến đột ngột, Đội trưởng. Lý do em đến là…”

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên quyết.

“Anh có cân nhắc làm việc ở khu nghỉ dưỡng này không? …Bên em đang thiếu nhân viên.”

Lee Jaheon lặng lẽ nhìn cậu bằng đôi mắt có con ngươi kéo dọc.

***

Sáng hôm sau.

“Tôi muốn làm việc ở khu nghỉ dưỡng này.”

“…?!”

Utb6pakb o

Linh vật màu vàng, người đang bưng quà chào mừng, liền đánh rơi toàn bộ quà xuống sàn một cái ầm!

Phong cách kiến trúc hoành tráng với mặt tiền nhấp nhô, cột xoắn, họa tiết thiên thần, mây,... hay gặp ở Ý, Pháp, Áo vào tk 17 - 18 Link artist: