Chương 175.3: Thật Xui Xẻo
Vào đêm hôm đó.
Cốc, cốc, cốc.
Có vị khách gõ cửa phòng của Jang Heoun.
“Uả, ai đấy…?”
“Ồ, là tôi. Bọ Rùa đây.”
“À!”
Nhớ lại vài điều lệ làm việc, sự căng thẳng trong người Jang Heoun dịu xuống một chút trong khi anh lùi lại.
May mắn thay, vị khách có thể giả giọng người khác đã trả phòng hôm qua rồi. Chính anh là người xử lý thủ tục trả phòng ấy.
‘T-Tốt quá.’
Jang Heoun mở cửa cho Bọ Rùa bước vào, hắn ta trông có hơi ngượng ngùng.
“Ờ, chào, anh Bò Rừng. Xin lỗi, nhưng tôi chỉ muốn mượn…”
“Ừm, khoan đã.”
“Hả?”
Jang Heoun chắn đường.
“Xin đừng vào trong.”
“...!”
“Trong quy định làm việc có ghi.”
〔16- Xin hạn chế việc mời khách khác vào phòng của mình.〕
〔Tốt nhất là đừng ngoại lệ, kể cả đồng nghiệp. Đến khi anh nhận ra đối phương không phải thật sự là họ, thì đã quá muộn rồi.〕
“...”
“Ờ, tôi không có ý bất lịch sự. Chỉ là… tôi nghĩ tốt nhất nên tuân thủ quy định càng nhiều càng an toàn.”
“Ừ, tất nhiên rồi.”
Bọ Rùa cười gượng và lùi lại.
“Tôi chỉ hết nước đóng chai trong phòng thôi. Nếu anh cho tôi mượn một chai, tôi sẽ đi ngay…”
“À…! Được chứ. Hình như tôi còn dư. Chờ chút nhé…”
Dưới chiếc mặt nạ, khuôn mặt Jang Heoun khôi phục lại sắc thái. Anh vội đi đến chiếc tủ lạnh mini trong phòng.
“...”
Trong lúc đó, Bọ Rùa làm một cử động nhỏ, chỉ chút xíu thôi.
Chỉ là một cử động nhỏ.
Phạch.*
“...”
“À, đây.”
“Cảm ơn anh!”
Bọ Rùa nhận chai nước từ tay Jang Heoun rồi rời đi với một nụ cười.
Jang Heoun cúi đầu tiễn khách và khép cửa lại.
“May quá.”
Giờ anh chỉ còn lại một mình.
Không hiểu sao, anh cảm thấy ngủ lại đây vào buổi tối lại rùng rợn hơn. Nhớ đến máu me và nội tạng vào ban ngày, anh lại cảm thấy buồn nôn.
‘Dù sao thì cũng đáng giá.’
Khu nghỉ dưỡng này thật sự tuyệt vời, mà Linh vật vàng thì đúng là vĩ đại, tuyệt diệu và xuất sắc.
Anh ta có cảm giác như đời sống hằng ngày của mình cuối cùng cũng sống động trở lại sau bao lâu.
Nghĩ vậy, Jang Heoun đi kiểm tra cửa phòng lần cuối trước khi ngủ…
Tuy nhiên.
‘Ơ?’
Có cái gì rơi trên sàn phòng anh từ hướng cửa ra vào.
Một miếng giấy vuông vàng dẹt.
‘Một tờ giấy note à?’
Nó trông như một tờ giấy note bình thường để dán lên tài liệu.
Có vẻ do linh vật dọn phòng hay Bọ Rùa làm rơi khi dọn dẹp.
Với lại nó màu vàng, khiến Jang Heoun vô thức mỉm cười.
‘Quá hợp với nơi này.’
Dù thực ra ngả vàng hơn là vàng kim, nhưng anh ta vẫn cúi xuống nhặt.
Lật mặt trước của tờ giấy note đang úp xuống sàn…
〔phải làm sao〕
〔quá trẻ〕
〔đáng thương〕
〔huhuhuhuhu〕


“...”
Jang Heoun chết lặng.
Bàn tay anh run rẩy gỡ tờ giấy ra.
‘V… vật phẩm?’
Thân là một người đã chuyên nghiệp đã bước vào Bóng tối suốt cả năm, bản năng của anh lập tức gào rú.
Một cảm giác ớn lạnh bén nhọn xuất hiện.
Anh nhận ra thứ này.
“...!”
Anh lập tức bỏ rơi tờ giấy xuống sàn, lao đến điện thoại khẩn cấp và giật ống nghe.
“X-Xin cứu, Ngài Linh Vật! Chuyệ–!”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Jang Heoun trượt chân.
Trong khi nắm lấy điện thoại, chân anh vướng ngay vào sợi dây xoắn vắt ngang sàn.
‘A.’
Rồi–
Cốp.
Xui xẻo thay, đầu anh va vào tủ đầu giường.
Xui xẻo thay, dạo gần đây Linh vật Vàng vừa thay toàn bộ giường và tủ đầu giường bằng gỗ sồi chắc chắn, phù hợp với giường cao cấp.
Xui xẻo thay, cú va khiến anh chấn động mạnh và đập đầu vào tủ.
Xui xẻo thay, bàn tay anh quơ trúng, làm ngã chiếc đèn pha lê và khiến nó vỡ tan.
Xui xẻo thay, một mảnh sắc văng ngược và đâm thẳng vào cột sống anh.
“…!”
Anh cố vươn tay ra sau, nhưng đã muộn rồi.
Bịch.
Anh ngã xuống sàn.
Và không bao giờ có thể đứng dậy nữa.
Đó là cách Jang Heoun chết.
Không kêu lên nổi một tiếng.
Thật xui xẻo làm sao.

***
Phòng 303 tràn ngập máu.
‘...’
Tôi trân trối nhìn Jang Heoun nằm sõng soài dưới sàn.
Khuôn mặt anh ấy tái nhợt, phần da thịt từ cổ trở xuống thì nát bét vì mảnh pha lê.
…Chết rồi.
“Có vẻ anh ta đã vi phạm quy định làm việc.”
“Chậc.”
Vài nhân viên bị gọi dậy lúc sáng sớm thì đứng xì xào ở phía sau.
Họ quá quen thuộc với cái chết rồi.
Sau lần đầu tiên nghe tiếng hét, họ chai lì dần đi. Giờ thì cái chết chẳng còn gì đặc biệt nữa.
Giống như vô số cựu nhân viên khác của Đội Bổ Sung, cái chết của anh ấy bị gạt đi bằng câu “Chắc chỉ lỡ tay thôi nhỉ.”
‘...’
Tuy nhiên, tôi đã nhặt được một thứ ở cửa.
Trong tay tôi là một món đồ nhàu nhĩ và mất hết hiệu lực.
Một tờ giấy note.
…Tôi biết vật phẩm này.
Một loại vật phẩm nguyền rủa kinh điển trong danh mục của Buổi Mua Sắm Hoang Tưởng Tại Gia.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Truyện Kinh Dị
『Giấy Ghi Chú Xui Xẻo』
Mô tả:
Có kẻ mà bạn ghét cay ghét đắng sao? Đây là bùa chú nguyền rủa, được hồi sinh từ những thứ mê tín dị đoan từ xưa! Giờ, chỉ với một cái bẫy đơn giản, bạn đã có thể tự mình ‘thương tiếc’ cho tai nạn bi thảm của họ!
Nhắc nhở: Mục tiêu càng mê tín, hiệu quả càng nhanh và mạnh!
※ Lưu ý: Đối tượng phải là người quen biết trực tiếp. Đối tượng phải tự phát hiện và đọc bùa chú. Đối tượng phải hoảng hốt. Hiệu ứng tràn máu phổi chỉ bảo đảm nếu TUÂN THỦ TẤT CẢ điều kiện.
========================
Nếu gặp một ai đó không biết thì có thể người đó sẽ bỏ lỡ. Nhưng tôi biết.
Và kẻ gõ cửa phòng Jang Heoun vài giờ trước...
Linh vật vàng cũng biết.
⦃ N g ư ơ i ⦄
“...!”
Bọ Rùa chết lặng.
Ánh mắt của tôi xoáy thẳng vào hắn.
Hắn nghĩ mình sẽ không bị phát hiện à?
“Ư-Ưưưư…”
Tôi không hiểu. Tại sao?
Đây đâu phải dị biến kiểu giết đồng đội là sống sót. Sao hắn ta lại hạ thủ với đồng đội?
⦃ T ạ i S a o ? ⦄
Tôi nhìn thẳng vào hắn.
“Không, tôi chỉ… Tôi tưởng chỉ những người làm việc giỏi mới được sống! Hic!”
⦃ K h ô n g ⦄
“Lạ nhỉ… À, đúng rồi! Làm tốt thì có khi còn bị bắt ở lại khu nghỉ dưỡng mãi, không được về nữa. Tôi chẳng hiểu sao lại tin là cứ phải như thế. Á!”
Bọ Rùa bỗng nhiên cười toét, hai tay vỗ bôm bốp.
“Có lẽ tại tôi đã yêu nơi này! Ngài Linh Vật! Tôi sẽ là nhân viên xuất sắc nhất ở đây! Nhân viên số một–”
Bịch.
“...”
Giám sát viên Lee Seonghae rút lại bàn tay vừa chém thẳng vào cổ Bọ Rùa.
“Tên này đúng là gã điên. Đúng không?”
Tôi không trả lời nổi.
Tôi chỉ biết dán mắt vào thi thể Jang Heoun.
Không phải lần đầu tôi chứng kiến cái chết, nhưng vẫn quá kỳ quặc…
Ruột gan tôi quặn lên.
‘...’
Ngay lúc đó.
“Ờm, ngài không thể hồi sinh anh ta sao?”
Cái quái gì vậy?
‘Tôi đâu có『Tấm Vé Ước Nguyện』…’
Nhưng Lee Seonghae giơ tay và chân cô ấy ra.
Những vết thương giờ đã biến thành các phụ kiện nhân viên, đồ lưu niệm thay vì máu me.
“Anh cũng đã chữa cho tôi mà?”
...!
“Linh vật có thể làm bất cứ gì trong khu vực của mình, đúng không? Mà nhân viên cũng là một phần của khu vực đó…”
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi như phản xạ.
Chính ý nghĩ đã từng thoáng qua khi nhìn những xác chết mà Lee Seonghae mang về mấy hôm trước.
—- ‘Trông như ngay cả xác chết cũng tự nhiên thành một phần của mình.’
“Anh có thể sửa nhân viên được không? Giống như cơ sở vật chất ấy.”
Có thể nào…
‘...’
Linh vật Vàng mở miệng.
⦃ Đ ứ n g D ậ y ⦄
Cơ thể Jang Heoun bắt đầu ngẩng dậy từ phần đầu.
“…!”
Khuôn mặt tái nhợt với máu me còn nhỏ giọt và phần lưng bị toét ra vẫn như cũ.
“Hiiiek!”
Phớt lờ tiếng hét, tôi nhìn thẳng vào cái xác của Jang Heoun.
⦃ L à m V i ệ c T h ô i ⦄
Để khiến anh ta đủ chỉnh tề đi làm.
“...!”
Mảnh pha lê đâm trong cột sống được kéo ra, máu trên sàn tụ lại và hút ngược về vết thương. Vết hở trên lưng anh ta khép miệng, biến thành áo gile đồng phục gọn gàng.
Mảnh pha lê biến thành khăn tay in hình linh vật nhét vào túi.
Thi thể Jang Heoun run lên, co giật giữa không trung…
Rầm.
…và đứng vững trên mặt đất.
Rồi anh ta mở mắt.
“...”
Căn phòng chỉ còn tiếng thở nặng nề.
Cuối cùng.
Chiếc mặt nạ bò rừng biến đổi một cách vặn vẹo.
Jang Heoun giờ đeo một chiếc mặt nạ vàng với hình mèo có sừng.
Mặt nạ linh vật vàng.
Anh ta nở nụ cười và cất tiếng.
“Ngài Linh Vật! Vậy tôi quay lại làm việc nhé?”
“AAAAARGH!!”
Kể từ ngày hôm đó—
Câu chuyện ma thực sự mới bắt đầu.
