Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 174.3: Linh Vật Tốt Bụng

Chương 174.3: Linh Vật Tốt Bụng

‘Mấy hôm nay, mình bận tối tăm mặt mũi nên quên mất…’

Dù gì thì chỉ trong nửa ngày, chúng tôi đã dựng lại khu nghỉ dưỡng từ đống đổ nát và bắt đầu vận hành như bình thường mà.

⦃ C h ờ M ộ t C h ú t ⦄

Tôi vội viết thêm vào mặt sau hợp đồng tuyển dụng:

〔Nhân viên được đảm bảo chỗ ở trong suốt thời gian làm việc tại khu nghỉ dưỡng này.〕

Hmm.

Và thêm nữa…

〔Nếu nhân viên làm việc đến khi cả ba khu tiện ích của khu nghỉ dưỡng đều hoạt động thành công, sẽ được quyền chọn một món đồ bất kỳ từ cửa hàng lưu niệm (sẽ mở trong tương lai).〕

Ít nhất thì nhân viên sẽ có quà mang về.

‘Đáng để thử đấy chứ.’

Tôi không chắc cửa hàng lưu niệm thật có mở không, nhưng nhìn vào những gì đã xảy ra ở các khu công viên khác thì đoán vậy cũng hợp lý.

“Ồ, hay quá.”

Giám sát viên Lee Seonghae đọc kỹ từng dòng, rồi vui vẻ ký tên ngay sau khi nhận bút.

〔Nhân viên: Cá Heo〕

Khoảnh khắc đó, một cảnh tượng kỳ diệu xảy ra.

“À.”

Vết máu trên người Lee Seonghae biến mất, đồng phục sạch sẽ phủ lên người cô và mái tóc rối tung phía sau lưng cô được buộc gọn lại.

Trên những chỗ thương tổn nghiêm trọng nhất của Cá Heo, mấy cái khóa cài hay miếng dán mang phong cách linh vật đắp lại, giống như vật trang trí đặc trưng cho nhân viên công viên giải trí vậy.

…Cơ thể cô ấy lành lại như được hóa phép.

“Chàaa.”

Lee Seonghae nhún nhảy tại chỗ và giơ cả hai tay lên.

“Cả người nhẹ hẳn luôn!”

Vậy thì tốt.

‘Có vẻ nhân viên không chỉ là mặc đồng phục, mà còn được ban cho hình dạng nhân viên đúng chuẩn để làm việc nữa.’

⦃ T ố t ⦄

Tôi định dẫn cô ấy về phòng vì vẫn còn phải tiếp khách khác… nhưng ấy!

Cô ấy lại đang cố nhặt mấy cái xác lên. Khônggg!

⦃ K h ô n g Đ ư ợ c ⦄

Bẩn hết đồng phục mất!

‘Kinh quá.’

Tôi nén rùng mình nhìn hai cái xác bị Seonghae vứt chỏng chơ trên sàn.

Tôi đưa tay chỉ.

⦃ B ỏ L ạ i C h ú n g ⦄

“Nếu bỏ lại, tôi sẽ chết…”

⦃ T r o n g K h u N g h ỉ D ư ỡ n g ⦄

⦃ A n T o à n ⦄

Suy cho cùng thì tất cả nhân viên đều là một phần của tôi, tất cả đều là linh vật.

Vậy nên khi làm việc ở khu nghỉ dưỡng, tôi và linh vật vàng tiêu chuẩn sẽ được công nhận như một nhóm thống nhất.

‘Đó là lý do các nhân viên Daydream có thể nhận vị trí theo ý muốn.’

Còn những xác chết từng là đồng đội cùng nhóm… hmm. Xem ra họ tự động trở thành một phần trong lãnh địa của tôi.

Giờ thì họ thuộc về tôi rồi.

Tôi dõi theo mấy linh vật cơ bản đang khiêng hai cái xác và lết chúng đâu đó.

…Thôi, đừng nghĩ tiếp, hại tinh thần lắm, mà tôi chẳng còn sức mà lo nổi về việc đó.

Tập trung vào người sống thôi.

⦃ H ô m N a y ⦄

⦃ N g h ỉ ⦄

Tôi đưa cho Lee Seonghae món quà chào mừng mà tôi chưa bỏ vào máy.

Đó là một cây nến vàng hình hoa có tác dụng chữa mất ngủ.

“Hay ta.”

Cá Heo nhìn ngọn lửa mang hình bông hoa vàng đang cháy và dịu dàng mỉm cười.

“Ngài đúng là một linh vật tốt bụng.”

⦃ C ả m Ơ n ⦄

Lúc này, Lee Seonghae giơ hai nắm đấm lên trời.

Nhìn chẳng khác nào Cá Heo đang làm một động tác cổ vũ.

“Vậy mai em làm ở đâu?”

À, về cái đó… hmm.

‘Chắc cô ấy hợp làm người lọc khách rắc rối lắm.’

Tuy nhiên, kiểu người này chắc cũng sẽ chẳng ngại động tay động chân, thậm chí giết luôn mấy kẻ đòi hỏi vô lý…

‘Ummm.’

Tôi quyết định hoãn việc phân công lại.

⦃ T ạ m T h ờ i Đ ợ i ⦄

“Da, dạ.”

Bởi vì sắp đến lúc sẽ có vị trí mới cho cô ấy.

‘Mở rộng khu nghỉ dưỡng.’

Sau giờ đóng cửa hôm đó.

〔Báo cáo ngày thứ hai〕

〔Khách ghé thăm: 102〕

〔Khách ở lại: 67〕

〔Phòng sử dụng: 41〕

〔Khách hài lòng: 33 / 45〕

〔Doanh thu: 『Đồng Xu Vui Vẻ』 x62〕

‘Tốt rồi.’

Tôi đã tạo được một bảng thành tích ổn áp.

‘Tỷ lệ hài lòng đã cao ngay từ ngày đầu tiên rồi.’

Có lẽ vào ngày mai, tôi sẽ kiểm chứng được hiệu quả của ‘chủ đề giãn cách xã hội’ vừa được khởi động vào hôm nay.

Quan trọng là.

‘Giờ mình có thể mở rộng cơ sở vật chất rồi.’

Tôi mở tài liệu ra.

〔Điều kiện mở rộng khu nghỉ dưỡng〕

〔Nhân viên: 3 – Hoàn tất.〕

〔Khách hài lòng: 30 – Hoàn tất.〕

〔Việc khai trương tiến triển suôn sẻ! Khách nhìn chung hài lòng, lý do chính là vì nơi này mang cảm giác ‘nghỉ dưỡng kiểu công viên giải trí’.〕

〔Tôi đang mong chờ kết quả mà mấy món đầu tư như chăn ga mới và quà tặng chào mừng kiểm chứng.〕

〔Và… có vẻ khu nghỉ dưỡng đã sẵn sàng để mở tiện ích mới.〕

〔Nên mở tiện ích nào đây?〕

〔Tôi đang phân vân giữa những lựa chọn sau…〕

Tôi nhìn cây bút tự động bay múa trên tay.

Trang giấy hiện lên những cái tên đã đoán trước.

〔Spa〕

〔Nhà hàng〕

〔Phòng tập Gym〕

〔Bể bơi〕

‘…Hừmm.’

Cũng dễ chọn vì tôi đã nghĩ sẵn rồi.

Xem nào.

Xét tính cách của nhân viên hiện có, cộng thêm mấy mô-típ kinh dị thường gặp…

‘Chọn cái này.’

Tôi khoanh tròn một lựa chọn.

〔Spa ○〕

〔Nhà hàng〕

〔Phòng tập〕

〔Bể bơi〕

Nhà hàng là sàn diễn cho mấy câu chuyện kinh dị kinh điển, phòng tập thì dễ bị thương, bể bơi lại trùng khu xanh dương nên chẳng biết sẽ nảy sinh thứ gì.

‘Vậy thì spa là chắc ăn nhất.’

Mọi người cứ đi xông hơi, mát-xa cho khỏe!

Nghĩ vậy, tôi mỉm cười mãn nguyện.

Thế nhưng, chính lựa chọn này lại kéo theo một biến cố không ai ngờ tới.

Hai ngày sau.

Số lượng khách ở khu nghỉ dưỡng tăng gấp bảy lần…

‘...?!’

Và.

…Cũng ngày hôm đó.

Ca tử vong đầu tiên xảy ra.