Chương 175.2: Nệm Giường Mềm
Ngày thứ tư sau khi Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Hoàng Kim đi vào hoạt động—
Kim Soleum bất giác trao đổi ánh mắt hoang mang với Jang Heoun.
“...”
“Ừm, tôi thấy khách hôm nay hơi… khác thì phải…”
Đúng vậy.
Kể từ khi spa mở cửa, chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Cho tới hôm qua, đa phần khách tới khu nghỉ dưỡng đều có vẻ như đến để chơi công viên giải trí, hoặc đã chơi xong.
Điều đó vốn dĩ là lẽ tự nhiên. Dù gì đây cũng là khu nghỉ dưỡng nằm liền kề công viên.
Thế nhưng… hôm nay, số lượng khách có ‘vẻ ngoài bất thường’ lại tăng vọt.
⧛Tôinghecókhuvựcnàyưutiênnghỉngơiyêntĩnh,cảmơnvìmónquà,dừngđểýdếntôi,miễnlàcónướctắmlàtôihàilòngrồi,cảmởrấtnhiều⧚
Mới vừa nãy thôi, một vật thể kỳ dị giống như cục nhầy với mỗi tay chân đã lướt ngang qua.
Trông nó y như mấy sinh vật bước ra từ truyện kinh dị rừng sâu.
Trên cổ tay của nó cũng chẳng có vé vào cổng, cũng không mang băng đô hay quà lưu niệm nào. Nhìn thế nào, nó cũng chẳng giống khách đến để vui chơi ở công viên.
Vào hôm nay, đủ loại vị khách quái dị như vậy ùn ùn chen vào quầy lễ tân để đặt phòng, chẳng khác nào giờ cao điểm.
Đám đông này dày đặc tới mức san bằng cả nơi này cũng không lạ!
‘…??’
Thật sự là do khu nghỉ dưỡng thành công vang dội nên mới thành ra vầy à?
Cảm giác bất an dâng lên. Doanh thu thì tốt, nhưng…
⦃ T i ế p ⦄
Dù sao, Kim Soleum vẫn tiếp đón vị khách kế tiếp.
Nhưng mà vị khách kia…
Anh nhận ra gương mặt đó.
“Một phòng, kèm spa nữa. Huu…”
Một gã đàn ông xanh xao mặc đồng phục tài xế, đầu đội mũ lưỡi trai.
‘Đây là tài xế của taxi Địa Ngục…!’
Nhớ tới ân tình đã nợ khi trốn thoát khỏi Con Hẻm Tử Thần, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Kim Soleum.
Một kẻ như vậy sao lại tới công viên giải trí? Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền có sở thích đi công viên từ lúc nào vậy?
‘Không ổn chút nào.’
Anh phải điều tra cho rõ.
Cuối cùng, Linh vật vàng mở miệng.
⦃ T h ứ L ỗ i T ô i ⦄
“Hmm?”
⦃ N ế u A n h T r ả L ờ i C á i N à y ⦄
⦃ T h ê m Q u à ⦄
Kim Soleum vội vã soạn một bảng khảo sát ghi ‘Anh biết đến nơi này bằng cách nào?’ và đưa ra.
Người tài xế lướt mắt qua giấy một cách uể oải và chỉ trả lời qua giao tiếp.
“Dạo này, nhiều bài review quảng bá lắm… Nghề của tôi cần nghỉ ngơi mà, chưa xong việc thì đâu được dừng. Hahaha…”
...??
Nhìn người tài xế vừa nhận chìa khóa phòng hạng sang và đang thong thả bước lên tầng bốn, Linh vật vàng chớp mắt liên hồi.
‘Quảng bá bằng… bài đánh giá hả?’
Và rồi anh nhớ ra.
Những phiếu ưu đãi mà linh vật xanh đã phát.
--------------------------------------------------------
〔Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Hoàng Kim〕
〔Ưu đãi phòng hạng sang – Một (01) đêm miễn phí〕
〔(Yêu cầu viết đánh giá trải nghiệm)〕
--------------------------------------------------------
‘…!!’
Không thể nào.
Linh vật vàng lập tức gọi Lee Jaheon.
⦃ A n h C ó V i ế t Đ á n h G i á K h ô n g ? ⦄
“Có.”
Trời đất quỷ thần ơi!
⦃ Đ â u ? ⦄
“Một trong mấy linh vật cơ bản đã đưa tôi tấm bưu thiếp này.”
Kim Soleum gọi đám linh vật cơ bản (chính xác hơn là người phụ trách công việc đánh giá) để xác nhận nguồn gốc bưu thiếp.
‘Chết tiệt.’
…Đã có hàng chục tấm bưu thiếp review của khách xài phiếu ưu đãi chất thành đống.
Trong đó còn có cả tấm một dòng cụt lủn của Đội trưởng Lee Jaheon.
〔Nệm giường mềm.〕
‘...’
Thôi thì, cũng là nhận xét tích cực…
‘Có vẻ như mấy bưu thiếp đánh giá này đang được lan truyền khắp nơi thông qua một mạng lưới creepypasta quái dị nào đó.’
…Và khi cộng hưởng với ‘chủ đề giãn cách xã hội’ vừa được mở, hiệu quả tăng kinh khủng và lôi kéo thêm những câu chuyện ma mới đến công viên giải trí…
Một bước thăng tiến trong kinh doanh ngoài sức tưởng tượng!
‘Khổ thân tôi quá.’
Chẳng lạ gì nếu Kim Soleum tức điên và gào lên “Ai cho phép làm ăn phát đạt thế này hả!”, rồi đột ngột đá hết khách ra.
Nhưng với tư cách một linh vật, anh không thể làm thế.
Linh vật vàng không thể tự tay xua đuổi khách.
Cuối cùng, Linh vật vàng rũ đôi sừng xuống, miễn cưỡng chấp nhận.
‘…Thôi thì coi như nhờ vậy mà gom đủ số khách hài lòng nhanh hơn.’
Anh nhớ tới yêu cầu mở cơ sở thứ ba đã viết hôm qua.
〔Điều kiện mở rộng cơ sở khu nghỉ〕
〔Nhân viên: 3〕
〔Khách hài lòng: 300〕
〔Nghi thức Lễ Nhậm Chức Linh Vật〕
Số khách cần tăng đúng gấp mười lần.
Và giờ còn kèm thêm cái nghi thức khả nghi.
‘…Được cái số nhân viên bổ sung vẫn chỉ cần 3.’
Dù sao, khách tràn vào thế này thì không phải lo thiếu chỉ tiêu nữa.
“Có vấn đề gì à?”
Đội trưởng Lee Jaheon hỏi khi thấy Linh Vật Vàng cụp sừng xuống.
Dĩ nhiên, linh vật chẳng có lý do hay gan nào để trút giận lên thằn lằn ngoài hành tinh vốn chỉ viết đánh giá theo yêu cầu…
⦃ K h ô n g ⦄
Linh vật vàng vỗ vai Thằn lằn.
⦃ T ố t L ắ m ⦄
“? Vâng.”
Cảnh tượng y hệt mấy bộ phim hài kịch truyền hình.
Tuy nhiên, có một người quan sát cảnh này mà mặt chẳng hề hé nụ cười, sự bất an viết đầy trên mặt hắn.
Bọ Rùa, người ngồi ở bàn nhận cuộc gọi dịch vụ phòng.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn lia qua khung cảnh.
‘Tên đó… đang được công nhận ư?’
Nếu Đội trưởng Thằn Lằn được thăng tiến…
Hắn sẽ bị bỏ lại phía sau.
Cơ hội sống sót của hắn sẽ giảm mạnh…!
‘Không.’
Hắn phải làm gì đó.
Bọ Rùa nhớ tới ‘át chủ bài’ của mình, nhưng lập tức nghiến răng.
Đội trưởng Thằn Lằn quá khó chơi.
Cách phá giải câu chuyện ma độc quyền của gã ta nổi tiếng khắp công ty. Chỉ cần Bọ Rùa giở chỉ một trò ngu xuẩn nào, hắn có thể bị nổ tung sọ ngay lập tức.
Vì lý do tương tự, Giám sát viên Cá Heo cũng khỏi nghĩ tới. Cô ta thuộc về đội tinh anh.
Cuối cùng…
Chỉ còn một nhân viên được xếp hạng cao hơn hắn, nhưng vẫn còn trong tầm kiểm soát.
“...”
Hắn liếc qua quầy lễ tân.
Người mang mặt nạ Bò Rừng, Jang Heoun, nay đã được thăng làm quản lý.
