Chương 174.2: Lao Động!
Tôi nhìn người đang đứng trước mặt mình… Không, chính xác thì là một vị khách hết sạch tiền nhưng vẫn muốn bám lại.
Kẻ ấy, đôi mắt trũng sâu nhưng vẫn còn dáng dấp con người, cuống cuồng lục lọi túi áo rồi bật khóc.
“T-Tôi… tôi không có… tôi chẳng còn đồng nào cả…!”
Ồ!
Tôi chìa tay ra để thể hiện sự thân thiện và nhẹ giọng nói:
⦃ V ậ y ⦄
⦃ L a o Đ ộ n g ⦄
Công lao động cũng được tính đấy!
“Hiiiieeeek!”
Nhưng thay vì nghe theo, vị khách đó cắm đầu chạy thẳng ra cửa trước. Trong khi tôi còn định cho người đó ngủ tạm tại sảnh nữa kia chứ…
Tôi chỉ còn biết hy vọng vị khách này nhanh chóng rời khỏi công viên trước khi hết giờ hoạt động. Tặc lưỡi một cái, tôi cúi xuống và nhìn bàn chân trước của mình.
‘Tuyển thêm nhân viên… khó ghê.’
Tôi đã thất bại, không chiêu mộ được nhân viên bán sức thay cho phí thuê phòng.
Dù vậy, tôi vẫn nghĩ nếu kiên trì thì ít nhất cũng sẽ có thêm một kẻ bị kéo vào.
‘…Sẽ mất bao lâu nữa đây?’
Tôi bắt đầu thấy hơi lo lắng vì mình đã tốn quá nhiều thời gian, nhưng kìm nén lại.
Giờ không phải lúc để hoảng hốt.
Bây giờ, tôi là linh vật.
Và rồi…
【Hẹn gặp lại lần sau nhé~】
‘Lại tới giờ đóng cửa rồi.’
Công viên kết thúc hoạt động.
Xong ngày thứ hai.
“Aaaaah!”
“Đến khu nghỉ dưỡng rồi!”
Những vị khách cuối cùng ùa vào trong, còn đám linh vật thường thì chuẩn bị khép lại ngày làm việc và xếp thành hai hàng.
Hình như Đội trưởng Lee Jaheon vẫn đang được huấn luyện, do phía sau anh ấy có một linh vật cầm gậy chỉ huy để ra lệnh.
‘Đội trưởng mà phải tập làm lính mới…’
Trong lúc tôi còn thấy tình cảnh ấy buồn cười, thì–
Rầm.
“…!”
Có kẻ thô bạo đẩy tung cửa kính và bước vào sảnh.
“Chào mừ– hiiek.”
Bên cạnh tôi, Jang Heoun hốt hoảng bịt miệng để không nôn ra.
…Ban đầu tôi cũng tưởng đó là quái vật.
Một khối thịt lù lù với đôi tay người mọc ra từ những chỗ không nên mọc.
Nhưng nhìn kỹ thì, đó là một người nhỏ bé đang kéo lê hai kẻ khác bằng hai bàn tay.
…Bạn gọi nó là một cảnh tượng tàn bạo cũng không sai.
Thứ người đó lôi theo là hai cái xác với tứ chi gãy nát, đầu vỡ toác và bị lôi đi như rác.
“Hự—”
Chuột Đồng, người đang dọn dẹp, lập tức lấy tay che miệng. Đây không còn là nỗi sợ siêu nhiên mà là bản năng sinh tồn đang gào thét.
Kéo theo hai vệt máu đỏ đặc sệt, cô ta xông thẳng qua đám khách và lao đến quầy lễ tân với tốc độ kinh hoàng…

“...”
Khoan.
Thay vì sợ hãi, một cảm giác kỳ lạ lại nẩy lên.
Khó chịu.
‘Cô ấy không được chen hàng.’
Chẳng phải vậy thật bất lịch sự sao?
Mà mắc mớ gì cô ta phải bày máu me khắp sảnh như vậy chứ?
Nếu bỏ mấy cái xác lại ở sảnh hoặc nhờ linh vật mẫu xử lý, thì họ sẽ được tiếp đãi tử tế hơn mà!
Thật vô văn hóa.
Không hợp với tiêu chuẩn khu nghỉ dưỡng này chút nào.
Cả tôi và đám linh vật mẫu cơ bản cùng nhìn cô ta trừng trừng.
‘...’
Nhưng cảm giác khó chịu đó biến mất ngay khi mắt tôi và kẻ đứng trước quầy chạm nhau.
Người phụ nữ với thân hình nhỏ bé và bê bết máu thở hổn hển, rồi ngẩng mặt nhìn tôi…
“Cho tôi một phòng.”
‘…!!’
Mặt nạ cá heo…
…Cô ấy chính là Giám sát viên Lee Seonghae của đội tinh anh!
‘Sao, sao cô ấy lại ở đây?’
Lẽ ra cô ấy nên rời đi vào hôm kia chứ? Sao còn ở lại, hơn nữa…
‘Làm cách nào mà cô ấy sống sót được qua đêm thế?’
Trong cái công viên đã đóng cửa.
Còn lôi theo hai cái xác đẫm máu.
‘...Khoan đã!’
Tôi gắng nhìn kỹ lại hai cái xác đáng sợ trên tay Lee Seonghae.
Mặt nạ và đồng phục.
Đó là đồng đội đã rút trúng vùng đỏ cùng với cô ấy.

Cảm giác lạnh lẽ chạy dọc sống lưng tôi.
‘Họ chết rồi, nên cô ấy phải tự kéo họ theo.’
Nếu để hai cái xác ở khoảng cách xa, cô ấy sẽ bị siết cổ đến chết.
‘...’
Dù thế, với tư cách linh vật, tôi vẫn đáp lại bằng cung cách phục vụ lịch sự.
⦃ P h í N h ậ n P h ò n g ⦄
“À.”
Thịch, thịch.
Giám sát viên Lee Seonghae quẳng hai cái xác xuống đất, rồi chìa cho tôi một mẩu vàng nhỏ dính máu.
“Ờm, cái này thì sao?”
Đó là vàng ròng.
Có lẽ nó từng là một mảnh của một món trang trí, rồi bị bẻ vụn ra vào hiện tại.
‘Vàng hửm.’
Nếu là tôi trước kia, chắc tôi đã vui vẻ nhận lấy và nghĩ rằng đan lúc cạn túi mà nhận được vàng thì đúng là cơ hội trời cho.
Nhưng với tư cách linh vật thì… không được… Huhu.
⦃ K h ô n g ⦄
⦃ T h ứ N à y ⦄
Tôi lấy một『Đồng Xu Vui Vẻ』bằng nhựa từ dưới quầy và đưa cho cô ấy xem.
Song Lee Seonghae chẳng có phản ứng. Dù có nhìn thế nào thì cô ấy cũng giống như có mang theo xu…
À.
Vậy thì.
⦃ V ậ y ⦄
⦃ L à m V i ệ c K h ô n g ? ⦄
Lần này chắc sẽ có hiệu quả.
Tôi nín thở, chăm chăm nhìn vào đôi môi của cô ấy.
Lee Seonghae hé miệng…
“Được chứ!”
Oa!
“Nhưng hai chân tôi đều gãy rồi, nên… làm việc với giấy tờ được không? Hehe.”
‘...’
Làm sao cô ấy có thể nói câu đó một cách tỉnh bơ như vậy chứ.
Nghĩ lại thì, chắc cô ấy chen ngang hàng chỉ vì cô ấy đã gần như không thể bước đi nổi, chứ chẳng thiếu ý tứ.
Bỏ qua vụ đó, trước mắt tôi phải cho cô ấy nghỉ ngơi.
‘Mình sẽ hỏi chi tiết vào ngày mai.’
Tôi vội đưa hợp đồng tuyển dụng cho Lee Seonghae, cô ấy tỉ mỉ đọc qua…
“Ơ, nhưng hợp đồng này không có điều khoản về lương bổng?”
À.
Đúng rồi. Với nhân viên, đó là mục quan trọng nhất.
