Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 173.2: Kết Thúc Ngày Đầu

Theo phản xạ, tôi với lấy tập tài liệu công tác giấu dưới quầy lễ tân.

Cây bút tự động chạy loạn trên giấy.

〔Dường như Linh vật Vùng Nước Thơ Mộng đã tự ý tổ chức một sự kiện trải nghiệm không được cấp phép, chắc là để chào mừng khách.〕

〔Tuy có hơi vượt quyền, nhưng vì nó cũng là linh vật của công viên giải trí, nên coi như bỏ qua lần này.〕

Ban đầu đâu có vụ này.

〔Nghĩ theo hướng tích cực thì việc này có khi còn giúp quảng bá cho ngày khai trương khu nghỉ dưỡng.〕

…Có thật sự cần làm thế không chứ?

〔À, hình như con linh vật đó còn cam kết sẽ tự trả tiền toàn bộ số thẻ cư trú miễn phí đã phát.〕

Tạm được.

Nén tiếng thở dài, tôi ra sức ghìm lại cây bút đang tự di chuyển và điền vào đơn.

〔Cuối cùng, tôi quyết định chỉ tính giá ưu đãi dành cho nội bộ các linh vật, vắt kiệt đến từng đồng cuối cùng.〕

‘Dù sao thì cũng nên giữ quan hệ thân thiện một chút.’

Nhìn kiểu gì thì cũng thấy người ta có thiện chí với mình.

Nhưng làm sao tôi nhận tiền đây? Tôi đâu thể mò sang bên đó.

〔Trong giờ công viên hoạt động, linh vật Vùng Nước Thơ Mộng Của Rồng Xanh sẽ đứng gần cổng dẫn sang khu của chúng.〕

Ờ… cũng coi như mách nước cho tôi biết.

Tôi kìm một tiếng thở dài khác, rồi khép tập tài liệu lại.

Tiếp đó, tôi cầm tấm phiếu ưu đãi lên, tầm mắt tôi một lần nữa gặp ánh mắt trống rỗng, không cảm xúc của Thằn lằn.

Không, chẳng phải anh ấy nên rời khỏi Bóng tối à?

 ⦃ A n h C ò n Ở Đ â y L à m G ì ? ⦄

“Công viên nước Thơ Mộng hiện đang bảo trì toàn bộ các cổng khác. Chỉ còn mỗi cổng dẫn sang đây là mở.”

Ôi cái đ—

‘Thảo nào ngày khai trương bên tôi lại đông khách thế!’

Rõ ràng là bọn chúng cố tình đẩy khách sang đây!

“Và những vị khách đã nhận ưu đãi từ sự kiện sẽ không thể rời đi.”

“…!”

“Hình như vé vào cổng của họ chưa được sử dụng hết.”

À.

Tức là họ chưa ‘vui chơi’ đủ ở công viên.

Có lẽ vì thế mà Đội trưởng Lee Jaheon và gã nhân viên đeo mặt nạ chồn mới không thoát ra ngoài được.

‘Chậc chậc.’

 ⦃ C h à o M ừ n g ⦄

Dù là gì, tôi không thể để họ biến mất trong cái công viên đóng kín này.

Nhận lấy tấm thẻ ưu đãi từ bàn tay run rẩy của gã mặt nạ chồn xong, tôi bố trí cho cả hai một phòng hạng sang.

Thậm chí còn cử một linh vật cơ bản để dẫn họ về tận nơi.

‘Cho họ lên tầng yên tĩnh, toàn khách dễ bảo.’

Bao gồm cả nhân viên của chúng tôi.

Xin trời phật, mong cho ngày mai đừng thấy xác chết nào là được.

“N-ngài linh vật.”

Sau khi tình hình tạm ổn, Jang Heoun khẽ thì thầm.

“Cảm ơn. Vì đã giúp tôi…”

Không có gì.

Tính ra, tôi đã ép anh ta ký hợp đồng lao động, thế mà anh ta vẫn cảm ơn vì chút hỗ trợ này. Kỳ lạ thật.

‘Rốt cuộc anh sống sót qua Tập đoàn Daydream kiểu gì vậy?’

Và ngay lúc đó—

【♩♪~♬♬♩♬~♬♩♪♪】

Nhạc nền công viên đổi tông.

‘…!’

Một khúc nhạc… tiễn khách vui tươi vang lên.

【Hẹn gặp lại lần sau nhé~】

Ánh đèn lung linh của công viên, thứ trông rực rỡ và lóa mắt khi được ngắm nhìn từ cửa sổ lần lượt dừng hoạt động.

Đèn treo khắp công viên tắt đi từng cái một.

‘…Giờ đóng cửa tới rồi!’

Công viên lập tức ngưng hoạt động.

Những linh vật vàng cơ bản cũng khóa chặt cửa kính của sảnh chính.

Và ngay khoảnh khắc đó.

⧛CHO CHÚNG TÔI VÀO!!!⧚

Hơn chục bóng người đập ầm ầm vào cửa kính, gào thét như lũ điên.

…Chắc là những vị khách rời đi không kịp.

Tuy nhiên, cánh cửa không mở.

Đám linh vật chỉ vẫy tay chào như nhân vật hoạt hình thân thiện.

Máu bắt đầu văng tóe trên mặt kính, trên bàn tay bị đập nát của những kẻ đang cào cấu, vỗ hoặc đập đầu vào cửa.

Dẫu vậy, cửa vẫn không mở.

Ngay sau đó, dãy đèn đường quanh khu nghỉ cũng dần tắt.

Tách.

Tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch-tạch.

Nhìn màn đêm đang lan rộng từ xa, đám khách bên ngoài như vì bị bóng tối dọa sợ mà hoảng loạn và bỏ chạy tán loạn.

Chúng chạy đi đâu thì chính tôi cũng chẳng biết…

‘...’

Tim tôi đập thình thịch.

Trên trần nhà, chiếc đèn chùm lớn trong sảnh tối dần.

Chỉ còn lại ánh sáng vàng yếu ớt của mấy ngọn đèn gas, phủ lên khu nghỉ dưỡng một vẻ ấm áp mà rờn rợn.

〔Hoạt động hôm nay đã kết thúc.〕

“Hoo.”

Một tiếng thở dài lạnh lẽo vì sự sợ hãi xen lẫn nhẹ nhõm thoát ra khỏi miệng tôi.

“Ngày đầu tiên hoàn tất.”

Dù sao thì tôi cũng đã chịu đựng được.

 ⦃ L à m T ố t L ắ m ⦄

Nghe tôi nói, nhân viên xung quanh ngồi phịch xuống ghế, cúi gằm đầu kiệt sức.

 ⦃ G i ờ ⦄

 ⦃ N g h ỉ N g ơ i ⦄

Tất cả trừ những người ca trực đêm đều có thể đi nghỉ.

À mà người trực ca đêm là tôi… Hình như linh vật đâu có quyền ngủ. Hu hu.

“Nếu có chuyện gì, tôi vẫn là người ứng phó tốt nhất.”

Đáng sợ thật, nhưng tôi phải chịu. Nếu giao trách nhiệm cho ai khác, sáng mai có khi cả khu nghỉ dưỡng tanh bành mất.

Tôi lần lượt phân phòng cho từng nhân viên mang vẻ mặt kiệt quệ.

‘Xin hãy nghỉ ngơi cho tốt…’

Vì tất cả, làm ơn đi ngủ đi. Đừng có nổi hứng mà lò dò đi thám hiểm.