Ngày đầu tiên vận hành khu nghỉ dưỡng diễn ra khá trơn tru.
‘Sợ vãi.’
Dù ở trong bộ đồ linh vật, mồ hôi lạnh của tôi vẫn túa ra.
‘T-Toàn khách rắc rối không.’
Thật ra, gọi họ là ‘khách rắc rối’ thì nhẹ quá, bọn chúng là loại tồn tại kinh dị, u ám như bước ra từ phim ma. Cứ ba vị khách thì một người như thế.
⧛Xin hãy cho tôi Phòng 404. Nhất định phải là Phòng 404. Và đừng bao giờ, không bao giờ tìm đến tôi.⧚
⧛Hãytựthiêucùngnhauđi⧚
⧛Thang máy ở đây nhiều thật đấy… hihihihihihihihihihihihi.⧚
Mà nghĩ lại thì, gặp loại lộ liễu thế này còn dễ xử lý hơn…
…Vì dần dần, quầy dịch vụ phòng bắt đầu bị ngập trong những yêu cầu kỳ quái…
Gọi điện cầu cứu thảm thiết rồi bất ngờ cúp máy, hoặc phá lên cười man dại khi tôi chỉ ra điểm bất thường, rồi kể mấy chuyện tận thế tôn giáo khó hiểu, chẳng một con người nào nghe nổi.
‘Sợ muốn chết.’
Đây đúng là một khách sạn phiên bản câu chuyện ma Neapolitan.
Cứu với. Tôi sắp chịu không nổi rồi.
Dù sao, an ủi duy nhất là hôm nay gần kết thúc.
Có vẻ sắp hết lượt nhận phòng.
Sau khi hết giờ làm, tôi sẽ kiểm tra kết quả ngày khai trương đầu tiên.
‘Có vẻ công viên giải trí cũng sắp đóng cửa.’
Ngoại trừ ca đêm, khu nghỉ dưỡng dường như đóng cùng giờ với công viên.
""" Ahahahahaha!! """
Từ ngoài xa cửa sổ, pháo hoa nổ rực rỡ.
…Có lẽ ở vùng đỏ, khu của Thỏ Nhiệm Màu, đang diễn ra một cuộc diễu hành kinh dị vui nhộn, bởi tôi còn nghe khách xì xào tiếc nuối vì lỡ mất.
‘Khu đỏ điên rồ đó chắc vẫn hoạt động bình thường…’
May mắn thay, linh vật không thể rời khỏi khu vực của mình…
Và tôi nhận ra một điều: phần lớn những vị khách rắc rối đến khu nghỉ dưỡng đều vừa chơi bời ở Khu Thỏ Nhiệm Màu.
Ngay lúc này có một ví dụ.
⧛Xin lỗi. Tôi không có mắt, mà không có mắt thì không thể nhắm mắt, không nhắm mắt thì không ngủ được, vậy thuê phòng làm gì. Cho tôi mắt. Mắt.⧚
“À, xin chờ chút, để tôi kiểm tra kho hàng…”
⧛Các người có mà! Có, đúng không?! Các người giữ lại rồi!!⧚
“Hức.”
⦃ C Ú T ⦄
Tôi vất vả cứu Jang Heoun, người suýt nữa bị móc nhãn cầu, rồi đuổi cái thứ kinh dị đó ra ngoài cửa.
⧛Mắt!!! MẮT!!⧚
Thứ sinh vật với những hốc mắt trống rỗng chớp nháy khắp cơ thể gào thét khi bị linh vật tiêu chuẩn dọa nạt, ép ra ngoài.
Nhân viên đeo mặt nạ chuột đồng, làm việc như lao công, thì co rúm người trong góc, quét sàn lấy lệ như chỉ mong biến mất khỏi nơi này.
Cũng đúng thôi. Nếu không mặc bộ đồ linh vật, có lẽ tôi cũng xỉu mất rồi…
‘…Không lẽ mình chặn ngay từ đầu, không cho tụi này vô luôn thì hơn?’
Tôi muốn đá hết bọn gây rối ra trước khi chúng bước vào.
Đã có thêm ba điều khoản mới bổ sung vào nội quy nhân viên vì vụ này…
‘Haiz.’
Đang nghĩ xem nên xử lý thế nào trong lúc quầy tiếp tân vắng khách–
Một ‘vị khách; lao thẳng qua cửa kính.
“Cứu với!”
Không, có lẽ không phải khách.
Phát hiện nhân viên đeo mặt nạ bọ rùa ngồi ở quầy dịch vụ phòng, một nhân viên Bộ Phận Thám Hiểm Thực Địa liền cắm đầu chạy tới và ôm chặt lấy.
“Đ-đội phó! Đội phó, xin cứu tôi. Tôi đã thử ra ngoài qua cổng rồi, nhưng không thoát được…”
“X-Xin lỗi? Tôi không hiểu ý anh…”
“Dù làm gì tôi cũng không thoát nổi! Tôi cũng không quay lại vùng xanh được! Người ta nói vé tàu lượn của tôi đã dùng rồi! Xin cứu tôi. Làm ơn, làm ơn…”
“…Tôi thành thật xin lỗi, quý khách!”
Nhân viên đeo mặt nạ bọ rùa lịch sự gỡ tay, rồi chỉ về phía quầy lễ tân.
“Vì tôi không phải nhân viên lễ tân, nên nếu quý khách muốn hỏi về lối ra, xin vui lòng đến quầy lễ tân bên kia.”
“...”
Nhân viên đeo mặt nạ chồn cứng người, từ từ quay đầu, mắt chạm vào tôi.
Chào mừng đến khu nghỉ dưỡng nhé, người anh em.
⦃ Đ ế n Đ â y ⦄
Đừng lo. Tôi là đồng minh.
Nhưng nhân viên đeo mặt nạ chồn lại cố quay đầu bỏ chạy ra cửa kính.
Ôi không, nếu anh ta làm thế thì ngủ ở đâu…?
Mà sao anh ta đến được tận đây? Anh ta vừa qua cổng mà không đóng dấu vé à?
Ngay lúc đó.
“…!”
Một vị khách vừa bước vào sảnh đã túm lấy nhân viên mặt nạ chồn đang chạy trốn.
…Đó là Đội trưởng Lee Jaheon!
Uầy, không được, sao Đội trưởng vẫn ở đây mà chưa đi chứ!
Trong khi kéo xệch Chồn đang khóc rưng rức, Đội trưởng Lee Jaheon tiến thẳng tới quầy lễ tân, nhìn tôi và chào một câu.
“Xin chào.”
⦃ C h à o ⦄
“Tôi có thể dùng cái này chứ?”
Anh ta đưa ra một tấm giấy hình chữ nhật.
Một phiếu lưu trú.
‘…??’
⦃ A n h L ấ y N ó Ở Đ â u? ⦄
“Linh vật ở Công Viên Nước Thơ Mộng Màu Xanh đang phát chúng như giải thưởng sự kiện.”
‘...’
Ố ồ.
‘Tại sao nó lại làm thế?’
Không… Quan trọng hơn, việc đó có được phép không vậy?
