Lôi theo bọn trẻ, các đặc vụ lao về phía khoang thoát hiểm.
Và.
“Thiệt tình, phiền chết đi được.”
Không ngờ, thành viên tinh anh của Daydream cũng hành động, cô nhanh chóng túm lấy bọn trẻ và chạy thẳng vào khoang thoát hiểm.
“…!”
Cô ta thậm chí còn quát lệnh cho đồng nghiệp:
“Đỡ lấy.”
“V-Vâng?”
“Rõ, thưa chị!”
Chứng kiến cảnh điên rồ vừa rồi, bọn họ phải tính toán lại rủi ro của việc bỏ mặc bọn trẻ, và lập tức quyết định làm theo.
“Nếu phóng khoang thoát hiểm mà tôi chưa trở lại- coi như mấy người chết chắc.”
Nghe tiếng hét của nhân viên tinh anh, đám nhân viên trong khoang thoát hiểm nghiến răng, dốc sức nhét càng nhiều trẻ vào càng tốt.
Những đứa bị chảy máu nặng thì được áp tai vô chiếc tù và.
Họ đã kiểm soát được hỗn loạn, nhưng thời gian của họ sắp cạn rồi.
“Vẫn còn đứa ở ngoài!”
“Giờ thì…”
【Đã hoàn tất xác minh.】
“Tất cả lên tàu rồi!”
“Được!”
Sau khi phá bỏ Trò Đùa của Yêu Tinh và lấy lại hình dáng trưởng thành, Đặc vụ Choi lao vào cuối cùng và đóng cửa khoang thoát hiểm thật mạnh.
【Xác nhận lên khoang】
Ngay sau đó—
【Bắt đầu đi tới điểm đến】
Chiiiiik—
Khi cỗ máy bắt đầu xì ra hơi nước, khoang tàu thoát hiểm khổng lồ bắt đầu phóng ra từ đường hầm.
“A…!”
Qua cửa sổ khoang, họ thấy khối thịt khổng lồ lại cựa mình chắn ngay cửa phóng.
ẦM!
Hàng trăm- không, hàng ngàn sinh vật nhiễm bệnh tràn vào trạm thoát hiểm.
Nhưng đã quá muộn.
Tàu thoát hiểm kịp vụt qua chúng và phóng ra ngoài thành phố.
【Đang di chuyển】
“Ha…”
Họ còn sống.
Mọi người thở phào và thả người xuống ghế.
“Ở kia!!”
Do tàu đã chạy ra xa, tầm nhìn của họ bao quát cả thành phố.
“Nó đang… chuyển động!”
Khối thịt khổng lồ từng bám lấy lâu đài mang tên Thủy Cung Lấp Lánh…
…Đang lặc lè lao tới.
BÙM.
Dư ấm của nó truyền tới khoang thoát hiểm và gây chấn động.
Tổ thể thảm họa sinh học không hề dừng ở phần họ nhìn thấy trên mặt nước.
“C-Cái gì vậy?”
Nó đã đào xuống dưới đất và lan ra khắp thành phố.
Giờ đây, vô số khối thịt trồi lên mặt nước, nuốt gọn trung tâm thành phố và phình to ra tứ phía.
Tất cả toàn là thịt.
“Oẹ…!”
Bây giờ, những khối thịt khổng lồ và gớm ghiếc trồi lên mặt nước, nghiền nát lâu đài mà nói đã chiếm đóng, và trong cơn giận đến hóa cuồng, nó quăng mình về phía khoang thoát hiểm.
Bằng cách đập khối dịnh nhầy gớm ghiếc, Nàng Tiên Cá nặng nề xuống đất và quằn quại lao tới.
Sinh vật thảm họa khổng lồ, dị dạng và man rợ trồi dậy, lộ ra cái miệng từng nằm sát mặt đất. Miệng của nó là một hố sâu với từng hàng răng cưa khổng lồ xếp thành tầng.
Sinh vật rít gào về phía họ.
Những mảnh thịt khổng lồ trên người nó thì bị ném đi như tên lửa.
Nó bám chặt–
Dính lấy–
Bụp—
Cạch.
“…!!”
Khoang thoát hiểm rung bần bật khi bị mảnh thịt bắn trúng.
“Aaaa!”
“Im!”
Nhưng nó không chìm.
“Khgh.”
Đặc vụ Choi bịt miệng một nhân viên không quen, rồi nhìn qua cửa sổ.
“Nó không gần như mấy người tưởng đâu. Bình tĩnh lại!”
Và khi mọi người định hình được quy mô thật sự của thảm họa sinh học, họ mới nhận ra.
…Khối thịt to vượt ngoài sức tưởng tượng của con người. Số lượng khối u quá khủng bố, khiến cả cảm giác về khoảng cách cũng bị bóp méo.
“…Ha.”
“Khụ… khụ, khụ…”
Cuối cùng.
Tổ thể khổng lồ ấy không vượt qua nổi lối vào thành phố vì...
Kyararararara—
…Nền móng ngầm của thành phố bắt đầu sụp đổ, lôi kéo con quái vật ấy xuống.
Để lại rung động lạ lùng như tiếng cười trẻ nhỏ dưới đáy biển sâu.
“Ha…”
“...”
Khoang thoát hiểm nhanh chóng rời xa hiện trường và an toàn lao vút qua mặt nước.
Mọi người thở hắt, mồ hôi lạnh đầm đìa.
Và chẳng bao lâu sau.
【Xin hãy lên khoang con nhộng.】
“Đến nơi rồi…!”
Nhân viên Daydream lập tức chui vào những khoang con nhộng gắn trong khoang thoát hiểm.
Một khi vào trong, cơ thể họ sẽ được bao bọc bởi quả cầu khí lạ, rồi bắn thẳng lên mặt nước và rơi vào hôn mê.
Khi tỉnh lại, họ sẽ quay về hiện thực.
Đó chính là ‘cách thoát hiểm’.
Các đặc vụ, vốn đã nghe lỏm quy trình này khi vừa dỗ vừa dọa nhân viên công ty, cũng làm theo.
Đầu tiên họ đưa bọn trẻ vào, rồi tới lượt mình.
Tất nhiên, đặc vụ nhỏ tuổi nhất được ưu tiên.
“Nho à.”
Do mức độ nhiễm quá nặng, họ đã dùng chiếc tù và để cầm máu cho cậu.
Nho đã thoát chết và hồi phục được đôi chút, nhưng sức lực của cậu vẫn kiệt quệ.
Và bởi cậu vẫn giữ hình dáng trẻ nhỏ với dấu vết của dạng người cá bị nhiễm, cậu trông càng thê thảm.
“Ừm… Mọi việc ổn cả chứ?”
“Tất nhiên rồi!”
Đặc vụ Choi siết chặt tay cậu.
“Cậu làm tốt lắm. Chắc là cậu sợ lắm nhỉ? Giờ có thể ngủ được rồi. Chúng ta sắp trở về.”
“Vâng… Cảm ơn.”
Kim Soleum chớp mắt chậm rãi, chui vào khoang con nhộng.
Chẳng mấy chốc, cậu khép mắt, hít một hơi thật sâu.
***
Xong rồi.
Khi khoang đóng kín, tôi suýt chút nữa là thở phào một hơi.
‘Xém tí là mình mất trí thật rồi.’
Di chứng từ việc đọc『Luật Người Chết』gần như nghiền nát thần trí tôi.
Nếu không dùng『Tiếng Than Thở Của Thiên Sứ』, thì tôi chẳng biết bản thân ra sao nữa… nhưng đó là ván cược mà tôi buộc phải chọn.
‘Chẳng còn cách nào khác để cắt hết đuôi bọn trẻ cùng lúc, kích động nhân viên Daydream và đẩy lùi thảm họa sinh học đâu!’
Tôi đã ăn may khi kết nối được với bọn trẻ qua khi bị nhiễm bệnh.
Nếu một đứa trẻ rơi vào trạng thái hoản loạn và sợ hãi vì ảo ảnh Thủy Cung Lấp Lánh yếu đi… rồi lệnh ‘Cắt đuôi!’ vang lên trong đầu thì sao?
Đám trẻ tất nhiên sẽ nghe theo…
‘Xin lỗi vì đã dọa chúng, nhưng…’
Đây là cách duy nhất để cứu tất cả.
Tôi chỉ mong cú sốc không quá nặng và hy vọng rằng, sau khi xóa ký ức kèm trị liệu phù hợp, bọn trẻ sẽ bình phục.
Tôi cắn môi.
Dù sao… cũng nhẹ nhõm hơn chút.
Bởi tôi đã mang về đủ từng đứa trẻ.
‘Với lại, giờ cả thành phố đã bị chôn vùi, sẽ khó mà ai còn dám đi bắt trẻ con nữa.’
Có lẽ, đây thật sự là hồi kết của Mộ Của Nàng Tiên Cá hoặc Thủy Cung.
Và lỡ Bộ phận cứu của Daydream nổi khùng vì chuyện này thì sao?
Thú thật thì đó chẳng phải chuyện của tôi.
‘Lũ điên đó thì tự xử lấy.’
Tôi nuốt thêm tiếng thở dài, để cơn buồn ngủ kéo đến.
Thành công vẫn là thành công.
‘Khi trở về hiện thực…’
...
Khoan.
Bọn họ có nói là ‘trở về hiện thực’, nhưng chính xác là về đâu?
Bờ biển à?
À mà, cũng chẳng quan trọng.
‘Các tiền bối lo liệu hết mà…’
Tôi tin vào các các tiền bối.
Dù nhận ra cánh tay phải vẫn còn mất, tôi vẫn đón nhận cơn mê man với tâm trí lạ thường thanh thản.
Thoát hiểm.
...
“Ồ hố? Cái gì đây!”
Hả?
Tôi mở mắt.
Xung quanh là người lớn và trẻ em còn chưa tỉnh hẳn.
Và gần tôi có một người đàn ông hoàn toàn tỉnh táo.
Một người mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng bạc.
Hắn đứng trước mặt Đặc vụ Đồng vừa choàng tỉnh, miệng hắn tươi cười rạng rỡ, hai ánh mắt ánh lên đầy hứng thú.
“À, các anh là đặc vụ chính phủ hả?”
Một gương mặt quen thuộc.
‘…Kwak Jaekang!’
Đội trưởng Đội Nghiên cứu 1 của Daydream.
Gai ốc nổi dọc lưng tôi.
‘Khoan đã.’
Không lẽ… chỗ này…
Tôi đảo mắt.
Một nơi trắng toát giống phòng thí nghiệm. Nội thất công ty hiện đại, sạch sẽ và quen thuộc.
Đúng vậy, tôi quá quen với nó. Bởi vì…
‘Đây từng là nơi tôi làm việc vào vài tháng trước!’
Bọn tôi đã trốn thoát… vào tận Daydream.…!
