Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 162.2: Ngài Mèo

Cùng lúc đó…

“Bọn mày ngu hết cả lũ à?”

Jin Nasol giật giật thái dương, nhìn đám nhân viên Daydream đang bám lấy khoang thoát hiểm như lũ thiêu thân.

Cho dù có chui được vào, thì tụi bây tính thoát ra kiểu gì?

Lối phóng của khoang thoát hiểm đã bị cái khối thịt thảm họa sinh học ghê tởm kia chặn kín.

Chúng nó hành xử chẳng khác gì một lũ dốt nát mờ mắt vì phần thưởng mà không biết nhìn tình hình.

“Oa! Trên khoang thoát hiểm có chỗ nào bắn tia laser được không nhỉ??”

Bỏ ngoài tai mấy câu nhảm nhí của con tân binh cuồng tiền, Jin Nasol nhanh chóng đánh giá tình hình.

‘…Sao tự dưng mình lại phải chịu hết chuyện này?’

Nghĩ đến việc mình gánh việc còng lưng, còn đội ngũ nhân viên chính thức thì chỉ biết ăn bám, tâm trạng Jin Nasol chua chát đi. Tuy nhiên, cô không còn lựa chọn khác nếu muốn thoát ra.

‘Cái cục thịt kia bắt đầu nổi điên ngay khi bọn người cá nhí bị đưa tới gần khoang thoát hiểm.’

Hửm.

Để thử nghiệm, cô túm một người cá nhí, nhấc nó lên và chuẩn bị quăng về phía Công Chúa Nàng Tiên Cá–

Bốp.

“Cô điên rồi à.”

Một đặc vụ chặn cô lại.

“Cái đệch?”

Trước khi Jin Nasol kịp trút giận, ánh mắt sắc bén, giận dữ của một đặc vụ chính phủ đã chặn cô lại.

Đặc vụ Đồng.

Sau khi hoàn tất nghi thức khẩn cấp dưới sự bảo hộ của Đặc vụ Choi, anh ta đã bỏ đi hình hài trẻ con nhờ Trò Đùa Của Yêu Tinh và trở về hình dáng trưởng thành.

Vì vấn đề đang leo thang chóng mặt, các đặc vụ phải làm vậy.

Nghiến răng, anh gằn giọng với nhân viên đeo mặt nạ bướm như phát điên.

“Cô cũng thấy nó là con nít cơ mà!”

“Nếu nó không dùng được tù và, thì nó chỉ là một con quái bị ô nhiễm thôi, đúng không?”

“Kể cả thế! Chỉ cần nó cắt cái đuôi là nó có thể lên khoang. Nên dừng-”

“Này.”

Jin Nasol cắt ngang, kìm nén cơn bực.

“Lên được rồi thì sao? Anh định cạy con quái đó ra khỏi cửa phóng hả?”

“...”

“Thế trong túi anh có giấu bom à? Không hả? Tôi biết ngay mà.”

Tất nhiên là không.

Và thậm chí anh có mang theo bom, chưa chắc hỏa lực của con người có tác dụng với cái thứ kia, ừm , dù nó có là thảm họa sinh học hay ma quỷ cũng vậy.

“Cứ quẳng vài đứa ra ngoài làm mồi nhử là chúng ta sẽ thoát được. Khi đó, anh muốn mang theo ai thì mang.”

“Nhưng Đội phó à! Con mèo bảo phải đưa hết bọn chúng về! Nếu bỏ lại đứa nào, chúng ta sẽ bị nguyền rủa hoặc mất phần thưởng… Hơn nữa còn có câu ‘mèo luôn trả ơn’-Á!”

“Sắp chết tới nơi rồi mà còn lo bị nguyền rủa à? Ra ngoài rồi hãy hẵng khóc, cô sao nào?”

Từ nãy đến giờ, con mèo đó không hề xuất hiện lại.

Khả năng cao, con mèo chỉ là hiện tượng bất thường xuất hiện một lần.

“Nên thôi, quên mèo với chả–”

“Xin hãy hợp tác trong việc cứu hộ dân sự.”

Dây trói bắt giữ bật ra từ tay Đặc vụ Đồng.

Jin Nasol khịt mũi và rút ra thiết bị chuyên dụng của mình.

‘Mình không còn thời gian nữa.’

Đặc vụ Đồng buộc phải khống chế cô thật nhanh.

Anh nghiến răng, liếc về phía ngọn lửa của Đặc vụ Choi. Tiếng gọi từ tổ thể nhiễm bệnh đã bắt đầu xuyên qua không gian méo mó và len vào ảo ảnh ngọn lửa.

⋊ Đến đây ⋉

Ánh sáng màu vàng đầy mê hoặc một lần nữa chiếm lấy bọn trẻ.

Làm ơn, nhanh lên nào. Không, kể cả có cắt hết đuôi của từng đứa trẻ, giờ gần như chẳng thấy cách nào tất cả có thể thoát ra cả…

Họ… phải lựa chọn sao?

Với ánh mắt nặng nề, Đặc vụ Đồng vươn tay–

〖 T Ì M T H Ấ Y R Ồ I 〗 

Một ánh mắt đầy ác ý nện thẳng xuống không gian.

Một sự miêu tả khủng khiếp, áp đảo tràn vào căn phòng như sự giáng lâm thần thánh.

Đúng vậy. Nó đang giáng lâm.

Đang giáng lâm!

“Ngài Mèo!”

Một giọng nói ngập tràn điên cuồng sùng bái vang lên sau chiếc mặt nạ ngựa.

Toàn bộ con người đông cứng.

Tiếng chuông, giọng nói, tiếng cười, lừa dối. Lời khắc mời. Đến vùng đất. Đức diễm vĩnh cửu. Thối rục. Nô lệ. Vô Minh!

〖 H Ã Y N GƯ Ớ C N H Ì N 〗 

Bọn trẻ từng bị thảm họa sinh học mê hoặc trở nên lảo đảo và cúi đầu xuống.

Sự hỗn loạn tâm linh tập thể rung chuyển cả tổ thể nhiễm bệnh, ngay cả hình bóng khổng lồ của Nàng Tiên Cá cũng bắt đầu run rẩy.

Rồi giọng nói ấy truyền vào tâm trí của tất cả mọi vật xung quanh.

〖 C Ắ T N Ó 〗 

Một mệnh lệnh ép buộc.

〖 C Ắ T N Ó 〗 

Lũ trẻ bắt đầu tự xé đuôi của mình.

Với khuôn mặt vặn vẹo trong điên loạn và sợ hãi, bọn trẻ ngửa mặt hét lên trời. Chúng vừa khóc đến mức nấc lên, vừa giật phăng đuôi của mình.

Máu và dịch nhầy văng tung tóe. 

Cảnh tượng như chỉ có ở địa ngục diễn ra.

“…!”

Một Thảm họa đang xử lí một Thảm họa khác…!

Ryu Jaekwan lảo đảo đứng dậy và bắt đầu cầm máu cho vài đứa trẻ. Tuy nhiên, trong đầu anh đã bắt đầu nghe hiểu được thứ ngôn ngữ thuộc một chiều không gian khác: 

>Ngươi có muốn biết sự thật kinh hoàng của thế giới này không? Sự điên loạn sẽ giải thoát ngươi.< 

Nó khiến tư tưởng anh chao đảo không ngừng.

...

Gì cơ?

Vậy ra thế giới này thật ra là…

“Đồng à!”

Nghe ai đó gọi mình, Ryu Jaekwan giật phắt đầu lên.

Âm thanh của đoạn kinh thánh độc ác ấy đã biến mất lúc nào không hay.

Chỉ còn lại những đứa trẻ, những người cá nhí cứng đờ vì cú sốc tinh thần, với máu chảy ròng từ chỗ đuôi bị xé—

Kyarararara—!

—và khối u khổng lồ đang quằn quại dữ dội.

Sinh vật, giờ đã bị cắt lìa hết mọi vật chủ, gào thét trong cơn thịnh nộ. Hay có lẽ là bản năng hoảng loạn trước mối đe dọa tới sự sống còn của nó.

『Ngôi Nhà Yêu Tinh』của Đặc vụ Choi bắt đầu sụp đổ…

‘Không được.’

Anh phải ưu tiên cho người quan trọng.

Đặc vụ Đồng nhanh chóng lia mắt qua nhóm người. Đúng vậy. Trước hết, phải cứu các đặc vụ…

Nhưng Nho đã biến mất.

“…!”

Cậu ta biến đi đâu rồi?

Lục lọi giữa đám trẻ, anh không tìm thấy bóng dáng của đặc vụ kia.

‘Không thể nào…’

Vào lúc này.

Anh nghe thấy tiếng bước của một ai đó đang chạy vang lên từ phía xa.

Từ phía đối diện khoang thoát hiểm, ngay chỗ hành lang dẫn ra ngoài, một nhân viên Daydream lao tới.

Mặt nạ dê màu đen.

“…!”

Và trên lưng hắn là một cậu bé toàn thân đẫm máu, chiếc đuôi thì đã bị xé đi… đó là Kim Soleum, cả người cậu mềm oặt vì bất tỉnh.

Máu chảy ròng ròng từ người đeo mặt nạ dê, hắn ta gào lên:

“Tránh ra!”

Gì cơ?

“Tránh ra, lũ ngu!”

Vút—

Một vật lấp lánh được quẳng khỏi tay nhân viên đeo mặt nạ dê.

Ryu Jaekwan quay đầu.

Chiếc chai thủy tinh nện thẳng vào khối u của thảm họa sinh học. Từ miệng chai, một chất lỏng màu tím - hồng, dày đặt và sền sệt tuôn ra.

『Si-rô Bất Ngờ Cho Trẻ Em』

(Vị bưởi chùm) 

★★★★

Đó chính là dược thể mà Kim Soleum đã chọn theo lời gợi ý của Trung sĩ.

Nếu chuyển sang thuật ngữ của Daydream, hiệu ứng của nó là…

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Truyện Kinh Dị

『Thuốc Lộ Diện』

Mô tả: 

Khiến mục tiêu tạm thời mất lý trí. Trong trạng thái bất động, mục tiêu sẽ phơi bày những bí mật cảm xúc chân thật nhất.

========================

Trạng thái bất động.

Kyarararara—!

Bị dội si-rô, dình ảnh Nàng Tiên Cá lung linh bắt đầu sụp đổ.

Nó vặn vẹo dữ dội và ngã xuống sàn.

Hàng chục xúc tu khối u quằn quại trong vết loét để vẫy gọi lũ trẻ, nhưng tất cả liên kết đều đã bị cắt đứt.

Tuy nhiên, thứ dược này vốn chế tạo cho con người.

Nghĩa là…

“Hiệu lực không kéo dài đâu!”

Họ chỉ có một cơ hội nhỏ.

“CHẠY!”