“Vậy nên, các đặc vụ chính phủ đáng kính, chắc các anh còn nhiều việc khác phải lo chứ nhỉ? Hay là bấm thẻ tan làm rồi về nhà nghỉ đi nào~?”
Ngay lúc đó, dường như sự kiên nhẫn của Đặc vụ Đồng đã đạt ngưỡng.
“Dừng cái trò nhảm nhí đi.”
“Nhảm nhí á?”
Tổ sư mày.
“Ý tôi là, cũng chưa rõ mấy đứa này có thuộc phạm vi quản lý của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên hay không. Mà nếu mấy anh cứ ép hoài… Này, sao ta không hỏi nhân viên của mình luôn nhỉ. Ê, Đội phó Jin!”
Bên cạnh hắn, tụi tôi nghe tiếng Kwak Jaekang lay Jin Nasol tỉnh dậy.
Và rồi giọng cô ấy vang lên, một giọng nói phẳng lặng và khó chịu.
“…Cái gì.”
“Ồ, cô dậy rồi. Với tư cách thành viên đội tinh anh, cô thấy mấy đứa trẻ này có phải công dân vô tội không? Thật đó, tôi thấy mình bị đối xử bất công ghê gớm luôn ấy!”
“Ngày nào anh chả thấy mình bị bất công.”
Nhưng Jin Nasol có vẻ đã nắm bắt tình hình, cô liền đáp một cách lạnh lùng và đầy tính toán.
Cô ra một cột câu kết liễu.
“…Chúng là người cá nhí.”
“Ồ hố!”
Tiếng bước chân Kwak Jaekang bỗng trở nên hứng khởi.
“Người cá nhí! Một phát hiện thú vị- à không, phải gọi là tuyệt vời mới đúng. Vậy thì sự thật là bọn chúng không phải công dân vô tội. Chúng giống như những kẻ phản bội Bóng tối ấy chứ!”
“Khoan đã.”
Giọng Đặc vụ Choi trở nên sắc bén.
“Đó là việc để cục quyết định. Một công ty tư nhân không có quyền tự mình đưa ra phán quyết. Nhất là–”
Dù tôi không thấy, nhưng tôi có thể cảm nhận được…
“–Ngươi, cá nhân ngươi.”
…Áp lực.
“...”
“...”
“…Ha ha, có vẻ chúng ta khác quan điểm rồi!”
Chát chát—
Kwak Jaekang bắt đầu vỗ tay.
Rồi lùi lại một bước.
“Anh nói đúng. Có lẽ tôi hơi nóng vội. Vậy thì… sao ta không nghỉ ngơi một chút, đợi đầu óc hạ nhiệt rồi bàn tiếp?”
“...”
Hai đặc vụ như đang cân nhắc bước đi kế tiếp.
Trước tình thế mong manh.
Không.
‘Tuyệt đối không được để căng thẳng leo thang thêm nữa.’
Thoát ra êm đẹp mà không có xung đột là kết cục tốt nhất.
Nếu sự thù địch bùng nổ ngay đây, nhất là khi mọi người đều kiệt sức sau màn thoát khỏi chuyện ma, thì chẳng ai biết sẽ ra sao.
Và thế là…
“Ồ, bọn tôi lúc nào cũng sẵn sàng trò chuyện~”
Phù.
“Bọn tôi sẽ nghỉ ở đây cùng mấy đứa nhỏ. Người anh em, cứ quay lại khi nào suy nghĩ xong nhé.”
“Ha ha. Ừ. Rõ rồi.”
Các đặc vụ ngồi ngay tại chỗ, thể hiện rõ ràng rằng họ sẽ không rời mắt khỏi lũ trẻ. Và có lẽ cũng nhận ra lúc này mình chẳng còn đòn bẩy nào, Kwak Jaekang đành rút lui.
Tuy nhiên…
‘Chuyện này chắc chắn chưa xong đâu.’
Tôi mở mắt ra một cách tự nhiên.
Không biết từ lúc nào, các đặc vụ đã tiến lại gần và ngồi ngay bên cạnh tôi, giả bộ như tình cờ ngồi chung.
Họ nói chuyện, rõ ràng để cho tôi nghe thấy.
“Bao lâu thì xong?”
“Không biết~ nhiều nhất nửa ngày.”
Giọng Đặc vụ Choi pha lẫn một tiếng thở dài thong thả.
“Đâu phải lần đầu gặp kiểu người như vậy. Thôi cứ ngồi đây chờ tiếp viện tới là được.”
Tạ ơn trời.
Có vẻ bọn tôi đã tìm ra cách liên lạc với Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên và xin viện trợ.
Vấn đề là…
“Xin phép một chút, chúng tôi còn vài thủ tục cần tiến hành…”
…Bộ phận Nghiên cứu sẽ tìm đủ mọi mánh khóe cho tới lúc đó.
Tôi hé một bên mắt, liếc nhìn người tiến lại gần nhóm.
Một nghiên cứu viên phờ phạc với quầng thâm mắt sâu hoắm và cặp kính dày, cô ấy đang chăm sóc nhân viên Bộ Phận Thám Hiểm Thực Địa, vừa trị liệu vừa dẫn họ vào phòng phỏng vấn.
Lee Yeonhwa
Đội phó của Đội Nghiên Cứu 1.
Thẻ tên cô ấy khớp với một nghiên cứu viên mà tôi từng đọc trong Hồ sơ Về Những Bí Trong Bóng Tối. Điều đó chỉ có nghĩa một chuyện.
‘Cô ta đủ nổi bật để có hẳn một trang wiki riêng.’
Và ‘đặc điểm nổi bật’ của cô ta là…
Cô ta thuộc số ít hiếm hoi trong Daydream thực sự quan tâm tới đạo đức nghề nghiệp.
Một kiểu nghiên cứu viên mà thái độ đã nói lên tất cả.
Trong hoàn cảnh khác, tôi còn thấy mừng khi gặp cô ấy, nhưng không phải lúc này. Không phải khi… gần như là 100% Kwak Jaekang cử cô ta tới…
…Để làm dịu sự cảnh giác của các đặc vụ.
“Ừm, tôi nghĩ cả bọn trẻ lẫn các đặc vụ đều nên được sơ cứu cơ bản, nhất là mấy đứa nhỏ. Chúng mất máu nặng, vài đứa còn có dấu hiệu sốc.”
“…Hừm.”
Khó mà từ chối, đúng không?
Sau khi đặc vụ xác nhận nghiên cứu viên này không có ác ý, họ quét mấy bình『Dược Thể Phục Hồi』bằng thiết bị rồi miễn cưỡng gật đầu cho phép.
Dĩ nhiên, các Đặc viên không uống nước từ Daydream. Nhưng bọn trẻ vừa phải chịu cảnh như tự xé đuôi mình ra, tình huống của lũ nhỏ quá khẩn cấp nên Đặc vụ đành để chúng dùng.
“Uống đi.”
Tất nhiên, một bình cũng được đưa tới tôi.
Một trong mấy lọ đỏ chuẩn cấp cứu có sẵn trong phòng y tế.
‘Lâu lắm rồi mới thấy.’
Tôi đưa cả hai tay ra, rồi nhớ ra một tay đã mất, nên chỉ nhận bằng tay trái.
Nhưng thay vì uống… tôi chỉ giả vờ nhấp môi, rồi âm thầm rót hết vào hình xăm trên cổ tay.
‘Gã ta có khi đã nhận ra tôi và bỏ thứ gì đó lạ vào.’
Dù không, mấy nghiên cứu viên này cũng có thể đã chế thêm gì đó với mục đích ‘nghiên cứu’.
…Chắc chắn tôi đã thấy.
Trong lúc phát bình, vài người đã ra hiệu cho nhau, cố tình đưa mấy chai khác cho mấy đứa ‘bất thường’.
‘Đúng là dược thể hồi phục, nhưng kiểu gì cũng có thứ khác trong đó.’
Cứ gọi tôi là kẻ đa nghi đi, nhưng cẩn thận chẳng bao giờ thừa.
Rồi tôi chợt nhận ra thêm một thứ nữa.
Khi cử động, tôi cảm thấy một vật lạ giấu trong áo.
‘…Đèn lồng thủy tinh!’
Ngọn lửa Yêu tinh, giờ đã hóa thành chiếc đèn thủy tinh, đang được cất dưới áo choàng.
“…!”
Nếu bị đối phương nhận ra, tôi sẽ bị phát hiện ngay.
Nói cách khác, đây sẽ là cái cớ hoàn hảo để Kwak Jaekang khóa mục tiêu vào tôi.
‘Tuyệt đối không được.’
Giả vờ làm một đứa trẻ dân thường run rẩy, tôi nép sâu vào giữa mấy đứa nhỏ, khéo léo cất chiếc đèn vào hình xăm.
Nhưng ngọn lửa yêu tinh bên trong phản kháng dữ dội.
“…!”
Nó không chịu chui vào hình xăm ư…?
‘Khỉ thật!’
Hết cách, tôi lấy áo khoác rộng trùm kín nó lại.
Giữ bình tĩnh, tôi đưa cái chai giờ nhìn như trống rỗng cho nghiên cứu viên, mặt lộ vẻ sợ sệt.
Ngay lúc đó, tôi chạm mắt với Baek Saheon mới vừa tỉnh lại.
“...”
“...”
Kim Soleum: Tỏ ra quen biết tôi là cậu chết chắc.
Baek Saheon: Vâng, thưa sếp.
Cuộc đối thoại không lời đại khái là thế. Baek Saheon lập tức quay đi, mí mắt còn giật giật.
Thật ra, có lẽ hắn đã tưởng tượng cảnh tố cáo tôi để thăng chức, nhưng…
‘Hắn sẽ không liều lĩnh. Hắn vẫn còn thèm món đồ được hứa.’
Loại người tính toán hơn thua từng chút.
Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện ngay trước khi thoát ra, lúc tôi lợi dụng hắn để đọc『Luật Người Chết』.
— “Nếu cậu làm tốt, nó sẽ là của cậu.”
Và nhịp tim hắn đã dồn dập vì lòng tham.
‘Tốt.’
Tôi cứ giả câm giả điếc.
Tôi ngồi im và quan sát lũ trẻ ngơ ngác, những nạn nhân bị chấn thương tâm lý quanh mình, để thời gian trôi qua trong yên lặng.
Nhưng rồi.
“Đội D đã quay về!”
Một giọng mới vang lên khi ai đó bước vào phòng thí nghiệm.
Tôi ngẩng đầu theo phản xạ.
“À, các anh về rồi.”
“Vâng.”
Một giọng vô cảm.
Và… chiếc mặt nạ thằn lằn trắng.
‘Đội trưởng…!’
Chính là Đội trưởng Lee Jaheon.
