Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 165.2: Kiểu Khôn Ngoan Riêng

Một ngọn lửa tỏa ra một sáng mờ ảo và dịu dàng khẽ vuốt ve mái tóc tôi.

Không, chính xác thì nó giống hơi ấm của lửa, nhưng lại mang theo cảm giác nhiệt độ cơ thể… một mảnh linh hồn của Lão đại.

Hơi ấm và hình ảnh.

Tôi chớp mắt.

“Chẳng lẽ… mình đang mơ?”

⟬Đúng vậy. Chuyến đi mệt mỏi đã khiến con thiếp đi một chút. Nào, lại đây, ngồi xuống một lát…⟭

Một bàn tay quen thuộc nắm lấy tay tôi.

Mi mắt tôi khép lại.

Tôi chẳng hay biết từ lúc nào mình đã tựa người xuống mép giường, để mặc Lão đại nhẹ nhàng vỗ về sau lưng…

“…Có phải…”

Lời nói tôi bật ra một cách bất ngờ.

“Có phải bà thật sự nghĩ con đã làm tốt không?”

⟬Dĩ nhiên rồi!⟭

⟬Con đã làm hết sức mình, và nhờ con mà lũ trẻ được trở về bình an với nụ cười trên môi. Tất cả đều là công lao và may mắn của con cả đấy.⟭

“...”

⟬Đừng quá khắt khe với bản thân. Không ai khác có thể làm tốt hơn con đâu. Kể cả nếu được quay lại, con cũng chẳng thể làm tốt hơn những gì đã làm.⟭

Vì lý do nào đó, cổ họng tôi nghẹn lại.

Được một ai đó nâng đỡ tinh thần thật sự có sức mạnh lay động trái tim mệt mỏi.

‘Nhưng mà…’

Một nỗi nghi ngờ thoáng dấy lên.

‘Cứ như thể bà ấy biết rõ thân phận thật sự của mình vậy.’

Ngay trong cuộc trò chuyện lần trước, tôi cũng cảm thấy thế. Bà ấy dường như biết hết về những vật phẩm tôi có.

‘Có lẽ vì đây là mơ.’

Hẳn là bà ấy đã biết về tôi từ trước rồi.

Vậy thì, đây cũng chỉ là cách để khiến một gián điệp lơi lỏng cảnh giác ư?

Không hẳn là tôi nghi ngờ Lão đại, cảm giác của tôi lạ lẫm hơn, gần với thất vọng.

Như khi phát hiện ra có mục đích ẩn giấu dưới sự ân cần của người thân…

Và cả lo lắng nữa.

Nhưng…

⟬Với lại, trên đời này ai mà không có bí mật? Ai mà không có lỗi lầm?⟭

Một lần nữa, bàn tay lại vỗ nhẹ lên lưng tôi.

⟬Điều quan trọng là luôn giữ một chút ánh sáng trong tim. Nếu một lúc nào đó con nhận ra, ‘À, mình đã đi lạc mất rồi,’ thì đôi khi con cũng cần dừng lại, nhìn xuống dấu chân đã đi tới đâu để kịp quay về.⟭

“…Con cảm ơn.”

Tôi điều hòa lại hơi thở.

⟬Ừ. Ta đã thành một bà lão, ngay cả việc biết rõ hết những người mình chăm sóc cũng khó khăn rồi… Cuộc đời thì lắm chuyện rắc rối, cãi vã, ta vốn chẳng hiểu rõ bao nhiêu.⟭

Một cách nhẹ nhàng để nói rằng bà ấy sẽ không tiết lộ thân phận tôi với Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên.

…Cũng như chuyện tôi khả nghi thế nào.

“...”

Bàn tay vỗ về sau lưng tôi khẽ nhấc lên.

Trong động tác bà ấy còn vương một tia hứng khởi.

⟬Nhưng mà, người già cũng có kiểu khôn ngoan riêng chứ. Và…⟭

⟬Họ cũng có quà để trao nữa.⟭

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã ngồi thẳng dậy ngay trên mép giường.

Như thường thấy trong mơ, bối cảnh cứ thay đổi nhưng tôi chẳng hề thấy lạ. Vì đây là mơ mà.

Và cả lời nhờ vả dịu dàng này nữa.

⟬Vậy con lấy món đồ nhỏ trong túi ra đi?⟭

“...”

Không biết từ lúc nào, tôi đã lấy vật đó ra.

Một món phụ kiện hình tròn, có dấu X.

『Giá Đỡ Kỷ Niệm』

Vật phẩm cho phép tôi đọc được Hồ sơ Về Những Bí Ẩn TBT, thứ hiển thị ký ức quá khứ dưới dạng chữ viết ngắn gọn.

Nhưng nó đã bị nứt, nên tôi chẳng dùng được nữa.

⟬À, ta nhớ cái này.⟭

⟬Giờ bọn nhỏ dán đầy thứ này lên đồ đạc, hẳn mấy quản trị viên tức muốn điên. Mấy con yêu tinh còn nhịn tiệc suốt tám ngày chỉ để làm một cái như thế cơ mà.⟭

Một tràng cười hiền hậu, sảng khoái vang lên.

⟬Nhưng cái này thì… hơi khác thì phải. Để xem nào…⟭

Bà cụ đeo chiếc kính lão, cúi xuống và ngó vào『Giá Đỡ Kỷ Niệm』.

Trong vết nứt của nó, keo dán mà tên đặc vụ chính phủ giả dạng Yêu tinh trong Xưởng Yêu Tinh để lại vẫn còn đó.

“Ờm. Anh ta bảo loại keo đó sẽ cứng lại trong vòng một tháng… nhưng đến giờ đã lâu rồi mà vẫn chẳng thay đổi gì cả.”

⟬Ồ? À… ra vậy. Vì cậu ta vốn chẳng phải Yêu tinh thật, chỉ là con người cải trang thôi, nên chẳng lạ khi cậu ấy không biết.⟭

⟬Người đó đúng là một sinh vật kỳ quái. Nhưng xem ra cậu ta đang bắt chước thứ gì đó trong xưởng của bọn ta.⟭

⟬Thế nhưng nếu coi thứ do kẻ vặt vãnh ngoài phố làm ra như hàng nhái, thì làm sao mà chạy trơn tru được.⟭

Lão đại truyền lửa vào『Giá Đỡ Kỷ Niệm』.

“…!”

Chiếc giá đỡ bùng sáng, rồi đột ngột lấp lánh như vừa được gột sạch mọi bụi bẩn và vết nứt biến mất.

⟬Đấy, giờ thì đã được gắn lại đúng cách rồi.⟭

“…! Con… cảm ơn…”

⟬Nhưng bước quan trọng thì vẫn chưa xong đâu.⟭

⟬Con phải ước nó sẽ trở thành thứ mình mong muốn.⟭

“…!”

Nhắc mới nhớ, tôi đã từng nghe điều đó ở xưởng yêu tinh.

— “Cậu ước xem muốn nó hóa thành hình dạng nào. Khi đó, nó sẽ hóa thành công cụ cho cậu!”

Nhưng khi ấy, mọi chuyện dồn dập quá nên tôi gần như chẳng để tâm đến lời của yêu tinh.

‘Lần này, mình sẽ chú ý làm thật cẩn thận.’

Tôi lễ phép cất『Giá Đỡ Kỷ Niệm』vào lại túi.

“Cảm ơn bà.”

⟬Nho ngoan thật đấy.⟭

Ánh mắt đầy yêu thương của Lão đại chiếu xuống tôi.

Bàn tay của bà ấy lại xoa lên đầu tôi.

Cảm giác như ngọn lửa ấm áp thấm vào toàn thân, thiêu rụi mọi đau đớn và ô uế…

⟬Bà già này muốn tặng con miếng hồng khô lắm, nhưng… hình như thời gian của ta sắp hết rồi.⟭

Hả?

⟬Cơn buồn ngủ của con đang tan dần!⟭

“...”

Tôi mở mắt.

Không biết từ bao giờ, đầu tôi đã gần gục xuống giường trong phòng bệnh, theo phản xạ, tôi liền ngẩng dậy.

Như một người vừa bừng tỉnh từ giấc ngủ–

“…!”

–Tôi vội ngẩng đầu lên.

Hai đặc vụ đang mỉm cười nhìn lại tôi.

Còn Lão đại thì vẫn say ngủ trên giường bệnh.

“Cậu chào bà đàng hoàng rồi chứ?”

“…Rồi.”

Chiếc đồng hồ trong phòng bệnh chỉ đúng giờ tôi bước vào.

Tôi quả thực chỉ vừa ‘chợp mắt’ một lát thôi.

Ấy thế mà trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một giấc mơ đã ghé thăm tôi.

“...”

Tôi cúi xuống nhìn cơ thể mình.

Những khối u, vết loét từng mọc khắp người… đã biến mất cả.

“…Con cảm ơn.”

Tôi cúi mình thật sâu trước bà lão đang ngủ say. Hai đặc vụ mỉm cười, vỗ nhẹ lưng tôi.

“Vậy thì lần sau tụi con lại đến thăm nhé, Lão đại!”

Tôi theo bước hai người rời khỏi phòng bệnh.

Lão đại vẫn yên bình nhắm mắt ngủ, như đang tiễn chúng tôi đi vậy…