Khi họ tiến lại gần, thiết bị gắn trên cửa vang lên.
【Xin hã■ loại bỏ khối ■ ■ó ■■■ đã nhiễm ■■■■.】
Hmm.
〔Vậy là chỉ cần đưa cho nó cái đuôi bị chặt à?〕
Mấy nhân viên của Công ty Daydream chỉ gật đầu nhẹ, chẳng nói gì thêm, khiến Đặc vụ Choi vội chen vào một câu khác.
〔Ai trả lời nhanh thì tặng ngay 50,000 won, haha.〕
〔Tôi tưởng là phải chứng minh mình đã săn một thực thể bị nhiễm, giúp ngăn chặn lây lan! Như thế mới được phép vào khoang, haha.〕
Vừa nghe xong, Đặc vụ Choi lập tức gật đầu và chìa tiền ra.
“Yahoo!”
Bỏ mặc nhân viên đeo mặt nạ ngựa đang cười khúc khích, Đặc vụ Choi quay người lại và gọi to:
“Được rồi… Nho à. Muốn lại đây không? Với cả mang luôn người bạn mà nãy giờ em nói chuyện cùng qua đây nữa nhé!”
“Vâng ạ!”
Người đang đứng giữa bọn trẻ, Kim Soleum, liền dắt tay một đứa rồi cùng đi về phía tàu thoát hiểm.
May mắn là mấy nhân viên Daydream vẫn chưa nhận ra cậu ta là đặc vụ.
Ryu Jaekwan thì cẩn thận thò tay vào túi Baek Saheon, anh lôi ra mấy chiếc tù và như thể đang ăn trộm, rồi nhét cho Đặc vụ Choi.
“Đồ–”
Câu chửi rủa khe khẽ của Baek Saheon nghẹn lại trong sự tức tối, chẳng kịp bật thành lời.
Đặc vụ Choi mỉm cười, cầm một chiếc vỏ ốc lên và tiến lại gần Nho.
“Nếu em nhắm mắt lại một chút thôi là xong liền…”
Nhưng đúng lúc đó.
“Cái gì kia?”
“Ui! Là phi thuyền trắng thật kìa!”
Đứa trẻ đứng cạnh Nho bất ngờ lao về phía tàu ngầm thoát hiểm.
“…!”
“Cùng đi nào!”
Nho cũng chạy theo, cả hai đứa nhỏ liền phóng thẳng tới cửa tàu ngầm.
“Khoan đã…!”
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma:
[Thủy Cung Lấp Lánh]:
Nếu ép một đứa trẻ bị nhiễm bước lên tàu thoát hiểm, hiện tượng bong tróc sẽ diễn ra cấp tốc, toàn thân nứt người cá sẽ lở loét và mất dấu hiệu sự sống.
Không được thử dưới bất cứ điều kiện nào.
========================
Tuyệt đối không được phép—!
Tệ hơn, mấy nhân viên Daydream ngay lập tức chuyển sang thế tấn công. Đặc vụ Đồng lập tức chắn ngang trước mặt chúng.
“Nho à!”
“Hả?”
Đúng lúc đó, Nho quay đầu lại theo tiếng gọi.
Và tất nhiên, cái đuôi của cậu vô tình quét qua thiết bị cửa khoang.
“…!”
Thông điệp lại hiện lên lần nữa.
【Xin hã■ loại bỏ khối ■ ■ó ■■■ đã nhiễm ■■■■.】
“Quao! Cô nói đúng rồi! Nó vừa sáng kìa!”
“Thấy chưa?”
Ngay khoảnh khắc đó, Đặc vụ Choi lao tới kéo giật cả hai đứa về phía sau.
Nhìn cảnh tượng ấy qua Bộ Bắt Nắng, Đặc vụ Đồng khẽ thở phào, bỏ thế phòng thủ đối với đám nhân viên Daydream.
Một bầu không khí căng thẳng bao trùm họ.
“Ha. Ít ra khoang thoát hiểm không tấn công mình. Cũng may.”
Khi Đặc vụ Choi chưa kịp lau mồ hôi lạnh trên trán, Đặc vụ Đồng đã vội giơ chiếc tù và lên.
Nhưng…
“...”
Đặc vụ Đồng cảm thấy có gì đó bất thường.
Thiết bị đã phản ứng ngay khi một cái đuôi sống chạm vào.
Và lời cấp trên vừa thốt ra…
— “Ít ra khoang thoát hiểm không tấn công mình. Cũng may.”
“…!”
Chẳng lẽ.
“Nếu chúng ta chữa bọn trẻ, chặt đuôi chúng đi rồi cho lên tàu thì…”
“Không.”
“…Đồng à?”
“Chuyện này… không phải như chúng ta nghĩ đâu.”
Đặc vụ Đồng đọc kỹ lại dòng chữ hiện trên thiết bị.
【Xin hã■ loại bỏ khối ■ ■ó ■■■ đã nhiễm ■■■■.】
Lúc đầu, thông báo nghe như thể yêu cầu phải loại bỏ bộ phận ô nhiễm, kiểu như giết một người cá nhí, rồi chứng thực.
Tuy nhiên…
“Đây vốn đã là một thành phố tàn lụi. Nhìn cách khu vực khoang thoát hiểm này được dựng vội, chắc chắn nó được xây gấp gáp trong giai đoạn sụp đổ, như biện pháp chạy trốn cuối cùng.”
“Rồi sao?”
“Vậy thì hầu hết những người dự định dùng khoang này chắc chắn đều đã bị nhiễm cả rồi.”
“…!”
Đặc vụ Đồng quay sang nhìn chiếc tàu ngầm duy nhất còn sót lại.
“Nếu đây thật sự là phương tiện trốn thoát cuối cùng, thì chẳng lạ gì khi nó được thiết kế với giả định rằng ai cũng đã bị nhiễm.”
“…Cũng có lý.”
Mắt Đặc vụ Choi lóe sáng.
“Trong trường hợp đó, để giảm nguy cơ lây nhiễm sang nơi khác…”
“Đúng vậy.”
Cả hai cùng nhìn vào những chiếc đuôi.
Những khối thịt gớm ghiếc rỉ dịch nhầy.
“Nghĩa là chỉ thị ở đây là chặt bỏ phần phụ gây nhiễm, tức là cái đuôi, rồi mới được lên tàu.”
Ngay lập tức, thông điệp của thiết bị mang một ý nghĩa khác hẳn:
【Xin hãy loại bỏ khối u có thể đã nhiễm trùng.】
Nó không hề bảo phải săn giết một cá thể nhiễm khác.
Mà là yêu cầu cắt bỏ nguồn lây chính của bản thân: cái đuôi.
Chỉ những ai còn tỉnh táo, đã tự chặt bỏ đuôi và ‘chứng thực’ mới được phép lên khoang an toàn.
“Khoan. Thế tức là…”
“Đúng vậy.”
Lần đầu tiên trong ngày, một nụ cười phấn khích thoáng hiện trên gương mặt Đặc vụ Đồng.
“Chúng ta không cần phải chữa hết nhiễm. Chỉ cần bọn trẻ tự chặt đuôi rồi chứng thực, là có thể lên khoang mà không cần tù và.”
“…!”
“Đối với những đứa có nguy cơ chết vì mất máu khi chặt đuôi, chúng ta sẽ dùng tù và…”
Miễn là phân bổ hợp lý.
“Tất cả chúng ta có thể thoát. Cùng nhau.”
Không bỏ lại một đứa nào.
Họ có thể cứu tất cả bọn trẻ khỏi thảm họa siêu nhiên này.
***
Chính xác!
Tôi kín đáo siết chặt nắm tay.
Tôi vẫn đang ở giữa đám trẻ nên không thể lộ diện, thành thử, tôi phải nén tiếng thở phào nhẹ nhõm và vui sướng đang muốn bật khỏi môi.
‘Mình làm được rồi.’
Bằng cách tự nhiên gộp thông tin của Daydream và của Cục, họ đã đi đến kết luận gần như y hệt tôi tính ra.
Để dẫn mọi người đến kết quả này mà không gây nghi ngờ… tôi đã tốn cả tá công sức đấy…!
Hôm nay quả là một ngày hành xác.
Tôi nuốt nước bọt.
‘…Đến cả việc bị ô nhiễm cũng hóa ra là lựa chọn khôn ngoan.’
Sẽ là nói dối nếu tôi nói mình không sợ hãi hay ghê tởm.
Nhưng cái lợi từ việc bị lây nhiễm… quá lớn để bỏ qua.
Từ chuyện giấu trọn thân phận với nhân viên Daydream nhờ nửa khuôn mặt che kín bởi khối u, cho đến việc gợi ý trực tiếp đến kết luận: ‘có thể vào khoang nếu chặt bỏ đuôi’…
Đó là đáp án đúng duy nhất, là con đường duy nhất phá hết chướng ngại một cách tự nhiên, không gây nghi ngờ gì.
Và…
‘…Mình còn có thể tự loại bản thân khỏi danh sách tình nghi nữa.’
Con mèo đó.
Đặc vụ Choi biết tôi có thể biến thành ‘động vật lang thang’. Chính anh ta là người gợi ý vật phẩm ấy cơ mà.
Tất nhiên, anh ta sẽ không nghĩ con mèo đó là tôi do hiệu ứng của cuốn『Luật Người Chết』, nhưng ai biết được. Sau khi thoát, anh ta vẫn có thể nảy sinh nghi ngờ.
‘Tốt nhất là chôn vùi nó bằng một thứ mạnh hơn.’
Đó là lý do tôi chọn khiến bản thân ô nhiễm đến ‘ngưỡng lý trí còn chịu được’.
Tôi cố tình nuốt dịch nhầy vào trong người và tăng dần.
‘Đây là giới hạn.’
Bây giờ, tôi đã rơi vào trạng thái nửa mặt bị bao phủ bởi khối u.
Tôi có thể hiểu được ý chí của tổ ong, chia sẻ cảm giác thần giao cách cảm chung với bọn trẻ, nhưng vẫn giữ nguyên bản ngã.
…Kỳ lạ thay, trò lừa biến tôi thành trẻ con của Yêu tinh lại hóa ra có ích. Có lẽ vì nó buộc tôi cố định trong hình dạng ‘Kim Soleum thời thơ ấu’.
Dù sao thì, tôi cũng đã giữ sẵn một viên『Kẹo Hoài Niệm』để phòng ngừa tình huống xấu…
Nhưng có vẻ tôi chẳng cần dùng tới nó vào bây giờ.
‘Hoàn hảo.’
Tôi tin tưởng các anh lắm, đặc vụ ơi…!
Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên thực sự khác hẳn cái công ty thuốc tâm thần khốn kiếp đó!
Thật sự… cảm động.
‘Đây mới là cái kiểu kết cục ‘cứu càng nhiều càng tốt’ chuẩn phong cách Cục Quản Lý mà mình chưa thấy lại kể từ trước khi Hồ sơ Về Những Bí Ẩn TBT mới nổi…!’
Cố gắng cứu tất cả và thành công.
Có lẽ vì đang trong cơ thể trẻ con, ngực tôi bỗng dâng trào sự xúc động.
Sụt sịt.*
Tất nhiên, vì đây là truyền thuyết ma quái, nên mấy nỗ lực thế này thường kết thúc bằng thảm sát tập thể, nhưng lần này, mọi thứ đang trơn tru.
Giờ chỉ cần canh thời điểm mà thoát chung thôi…
Ting ting—
‘…Hả?’
Khi đó, một cảm giác lạ lùng bắt đầu bò lên từ ‘cái đuôi’ của tôi.
Ting ting—
‘Trên đầu?’
Tôi ngẩng phắt lên.
…Ngay bên cạnh tôi, một cô bé mặc váy xanh khẽ lẩm bẩm.
“Lạ thật.”
Cô bé nói đúng.
“Lạ thật.”
Không, chẳng phải chỉ một đứa.
Cả hai mươi bảy đứa trẻ xung quanh đều ngẩng đầu và nhìn lên không trung.
Tất cả bọn người cá nhí vẫn còn đuôi đều làm vậy.
“Công chúa Người Cá… tức giận rồi.”
Quả thật là thế.
Tất cả vật chủ đều đồng loạt cảm nhận được một thứ gì đó, từ nơi chẳng ai xác định được.
Một mối đe dọa tới sự tồn tại họ.
Cô ta đang tìm, đang lục soát nơi vừa phát tín hiệu…
Và giờ, cô ta đã tìm thấy chúng tôi.
Công chúa Người Cá.
Ting ting—
“Nho à?”
“Ngay bây giờ.”
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.
Miệng tôi tự động bật lời, gấp gáp.
“Công chúa Người Cá đang tới.”
ẦM.
Trần nhà sập xuống.
Và hàng trăm khối u bắt đầu tuôn ào ạt từ trên cao.
