Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 161.1: Không Bay Được

Một tân binh đã bị ô nhiễm.

“Đặc vụ?”

Ryu Jaekwan vốn đã chứng kiến cảnh này không ít lần.

Một đặc vụ đếm nhầm bước cuối cùng và đặt chân sai bậc thang.

Một đặc vụ gắng chịu hai ngày không uống nổi một ngụm nước, rồi bị một giọt mưa rơi đúng vào màng mắt và bị ô nhiễm…

Và rồi họ biến mất.

Chỉ thế thôi.

Không có lời giải thích, không có dấu hiệu báo trước.

Thứ cảm giác rợn rợn mà nhiều người coi như ‘chuyện ma’…

Nhưng với người trong cuộc, nó chẳng khác nào một bi kịch hiển nhiên.

Giống như bây giờ.

“Đồng à.”

Ngay lúc đó, cấp trên của anh nhanh chóng huých vai, khoác tay qua người anh.

“…!”

Ngón tay anh vẽ hai chữ trên lưng Đồng.

Để tân binh đã nhiễm không phát hiện.

Bình tĩnh.

“Nho à! Thôi nào, mau đi thôi. Bàn tay cậu sắp biến mất nữa rồi đúng không?”

“À…”

Tân binh Kim Soleum cúi nhìn cánh tay phải đã cụt mất và hơn hở đáp.

“Không sao! Công chúa Người Cá nói sẽ tặng em cái mới. Em sẽ ổn thôi!”

“…Thật vậy à?”

“Vâng! Nhìn này, em còn được mấy món này nữa…”

Kim Soleum giơ ra vài thứ đồ lặt vặt mà bọn trẻ đưa, khoe một cách tự hào.

Tuy nhieen, trên thực tế, tất cả chỉ là mấy món đồ chơi rách nát, cũ kỹ, chúng chỉ lung linh trong mắt cư dân của Thủy Cung Lấp Lánh.

Thứ này chỉ có trẻ con mới thích, chứ đây đâu phải đồ dành cho người lớn.

“…Ra vậy. Chờ anh một chút.”

Họ để Kim Soleum tiếp tục chơi với đám nhỏ, rồi vội lùi ra, trao đổi bằng giọng điệu khẩn trương.

“Không biết chuyện gì xảy ra với Nho, nhưng cậu ấy đã bị ô nhiễm đã quá sâu rồi.”

Nửa mặt cậu ta nổi đầy u thịt, còn phần bụng bị biến thành cái ‘đuôi’ thì đã phát triển quá lớn.

Bình thường, nạn nhân chẳng đời nào biến thành thế này chỉ sau ba ngày.

Chẳng lẽ cậu ta thực sự đã bước vào ‘Thủy Cung Lấp Lánh’ rồi trở về? Hay lúc tiếp xúc với lũ nhỏ đã xảy ra sự cố? Hoặc Kim Soleum vốn sở hữu cơ thể đặc biệt dễ nhiễm thảm họa sinh học?

Dù lý do gì, tuy trường hợp của Nho rất hiếm, nhưng không phải là chưa từng có. Tuy nhiên, dựa trên tình trạng tinh thần của cậu ta lúc này, thì họ khó mà xác định chính xác được.

Hay là…

“Anh không nghĩ con mèo đó…”

“...”

…Có thực thể nguy hiểm nào khác chen ngang sao.

Có lẽ để thúc ép bọn họ…

Mặt Ryu Jaekwan tái mét, rồi anh ép mình tập trung lại.

“Vỏ sò.”

Đó là thuốc chữa.

“Chúng ta phải kiếm nó. Ngay bây giờ!”

“Đợi chút.”

Đặc vụ Choi nắm chặt tay đồng đội của mình.

“Con mèo đó có vẻ chỉ định vỏ sò để cứu lũ trẻ.”

“Nhưng Nho nhìn ngoài vẫn như trẻ con mà…”

“Nghe này. Nếu con mèo đó là hiện tượng nguy cơ cao, vượt cả trò lừa của Yêu tinh mà Lão đại bày ra… thì nó có thể chẳng coi cậu ta là ‘trẻ con’ nữa.”

“…!”

Ryu Jaekwan suýt hét lên “Vậy chúng ta phải bỏ mặc cậu ấy sao?!”

Nhưng cấp trên lại nhìn ‘Đặc vụ Nho’ bằng ánh mắt khó đoán.

“...”

Sau khi Đặc vụ Choi trấn an đàn em của mình, anh quay lại chỗ Kim Soleum đang chơi giữa bọn trẻ.

“Nho à.”

“Dạ?”

“Vậy… em ở hẳn lại đây có được không?”

“Được ạ!”

Ryu Jaekwan không chịu nổi, túm mạnh cổ áo đàn anh mình.

“Tiền bối!!”

“Này, này, anh chỉ muốn kiểm tra mức nhiễm thôi. …Nặng lắm rồi. Không chỉ cơ thể, cả suy nghĩ cũng bị dính…”

“...”

“Nên chúng ta phải đưa cậu ta ra ngoài ngay.”

“Thế thì…”

“Không, ý anh là theo cách chúng ta thường làm ấy.”

Đặc vụ Choi thở dài, vỗ lưng đàn em mình.

“Đồng à, Đồng à. Bình tĩnh lại đi. Phương pháp thoát của ta không dựa vào mức nhiễm. Nó dựa vào thời điểm biến mất.”

“…!!”

Đúng vậy.

Theo quy trình thoát thân của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, một đứa trẻ sẽ không biến mất nếu thời gian mất tích chưa quá 1000 ngày.

Mà Đặc vụ Nho mới chỉ ba ngày. Cậu ta vẫn đủ điều kiện!

“Chúng ta chỉ cần thuyết phục cậu ta đi theo. Anh sẽ đưa cậu ấy ra. Còn cậu thì giữ đám nhỏ, đừng để chúng chạy loạn, hiểu chứ?”

Rồi Đặc vụ Choi quay sang Kim Soleum, anh gọi cậu bằng một giọng nói vui tươi.

“Lần sau ta lại đến Thủy Cung nhé, Nho! Nhưng giờ sao ta không chơi trò đi khinh khí cầu đi nào? Giống như lúc đến đây ấy, cứ bay lên, nhẹ nhàng thôi!”

Đó là một trong các lối thoát mà Cục Quản Lý đã xác nhận.

Bạn nhớ không?

Trong phòng dành cho con nít của nhà hàng, người ta hay tìm thấy những quyển sách thiếu nhi có phụ lục bất ngờ mang tên “Đường đi đến Cung Điện Đại Dương Lấp Lánh” sao?

Thực ra, mấy quyển sách đó có thêm một đoạn nữa.

Ở tận cuối của mấy quyển sách đó, đôi khi sẽ có cả phương thức quay về từ nơi đó.

Trang này dùng toàn từ ngữ cao cấp, từng bước rối rắm chẳng khác nào sổ tay nghiệp vụ, vượt xa khả năng đọc của trẻ mẫu giáo.

Mọi nỗ lực phân tích vật liệu cần cho nghi thức ‘trở về từ Thủy Cung Lấp Lánh’ đều thất bại.

Vậy nên, để thực hiện cách thoát này, các đặc vụ luôn phải mang theo sẵn vật dụng cần thiết.

May thay, vì quá trình chuẩn bị đã phi lý đến mức cực đoan, nên bản thân phương pháp thoát nghe lại hợp lý.

Ít nhất là cho đến lúc này.

“Nó… không bay lên…”

“…!!”

Lần này thì khác.

Đặc vụ Choi, mặt mày như muốn cắn lưỡi, nhìn chằm chằm Kim Soleum đang bám quả bóng bay, nhưng anh vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản.

Bình thường, khi một đứa trẻ được cột vào『Quả Bóng Bay Về Nhà』, đứa nhỏ sẽ nhắm mắt và lơ lửng lên trời, rồi khi bóng vỡ…

Chúng sẽ trượt xuống từ cầu tuột.

Đó lẽ ra là cách nó hoạt động…

Nhưng bóng bay chẳng hề nhấc lên chút nào.

Họ chưa từng có tiền lệ này.

Bởi chưa từng có đặc vụ nào bị nhiễm nặng đến mức này…!

Hơn nữa, mức độ nhiễm thường trùng khớp một cách đáng ngờ với ‘thời gian biến mất’.

Thế nên, bất kỳ đứa trẻ nào vẫn còn trong khoảng cho phép đều sẽ bay lên cùng quả bóng.

Nhưng giờ, một bất thường mới xuất hiện.

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Truyện Kinh Dị

『Quả Bóng Bay Về Nhà』

Nếu đối tượng nhiễm quá nặng, bóng bay sẽ không thể bay lên, khiến phương pháp thoát vô hiệu.

========================

Giống như ký sinh trùng bám chặt vào vật chủ, không chịu buông ra, cái đuôi u nhọt mọc từ lưng Kim Soleum cắm chặt xuống đất và ngọ nguậy.

‘…Cậu ta sắp hợp thể hẳn với khối u rồi sao?’

Nghĩ đến cái thực thể tập thể kỳ quái đại diện cho Thủy Cung, lông mày Đặc vụ Choi giật nhẹ.

Tuy nhiên, anh vẫn nói chuỵện tỉnh như rụi.

“Ối~ Chắc anh bơm thiếu hơi rồi! Hay ta thử cách khác nhé?”

“Dạ…”

Ngay khi Ryu Jaekwan, người đang trông bọn nhỏ, thấy họ quay lại tay trắng, anh lập tức chạy đến.

“Đồng à.”

“Phải lấy thuốc chữa ngay thôi. Chuẩn b-”

“Đồng à.”

Đặc vụ Choi ngừng một nhịp, rồi chậm rãi nói…

“Cậu đã bao giờ nghĩ rằng… nếu Nho còn tỉnh táo, cậu ấy sẽ nhường chỗ cho một đứa trẻ không?”

Tay Ryu Jaekwan khựng lại.

“Có.”

“…!”

“Và chính vì thế, cậu ấy mới cần được ưu tiên. Phần lớn đặc vụ đều nghĩ vậy. Nếu cậu không ưu tiên họ… họ sẽ dễ dàng hi sinh bản thân.”

“...”

“Cứu đặc vụ… cũng chính là cứu thêm nhiều mạng người.”