Chương 145.2: Chỉ Là Đồ Chơi
Lúc rời khỏi Phòng Tư Vấn Cáo, tôi nén một tiếng thở dài.
‘Làm gián điệp đúng là không dành cho mấy kẻ yếu tim.’
Đặc biệt là khi cấp trên lại là cái kiểu đó.
Nếu muốn sống sót an toàn hơn, tôi phải chuẩn bị chu toàn.
Tôi đã quyết tâm phải sẵn sàng mọi thứ, chỉ để tránh gặp lại một thảm hoạ kiểu Looky Mart nữa thôi.
‘Được rồi.’
Còn một tuần nữa là xuất viện.
‘Giờ thì mình phải chuẩn bị tất cả những gì có thể.’
Và bước đầu tiên chính là đây.
Tôi kiểm tra tin nhắn mình gửi ngay trước khi bước vào phòng tư vấn.
[Trưởng nhóm, tối nay anh có rảnh gọi điện không?]
Một hồi đáp nhanh gọn đã tới.
[Ừ.]
Đó là đội trưởng của đội D, Lee Jaheon.
Một tin nhắn từ cấp trên cũ của tôi.
Mục tiêu thì đơn giản thôi.
‘Con thú nhồi bông mà tôi mang về từ Looky Mart, Lee Jaheon cũng có một con giống hệt đặt trên bàn làm việc.’
Chắc chắn chúng là cùng một loại vật phẩm. Và tôi tin nó là vật phẩm có thể sử dụng.
An toàn và hữu hiệu.
Nếu nó nguy hiểm, anh ta đã chẳng để yên nó nằm trên bàn trong văn phòng.
Với việc biết rõ con thằn lằn kia thực chất là gì, khả năng cao đây không phải món đồ bình thường, mà là một vật phẩm cực mạnh.
Không cần nghĩ ngợi nhiều, chỉ cần xét chuyện một trưởng phòng thuộc Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa để nó chễm chệ ngay bàn làm việc thì… hiển nhiên nó phải có ích trong mấy vụ ma quái rồi chứ!
‘Được rồi.’
Chỉ còn một việc nữa.
‘Mình chỉ cần tìm ra cách dùng nó thôi.’
Đội trưởng Thằn Lằn sẽ cho tôi câu trả lời!
Một lúc sau, chúng tôi đã ở trên điện thoại.
Tim tôi đập thình thịch, vừa nhấc máy là hỏi ngay…!
“Trưởng nhóm. Con thú nhồi thằn lằn trên bàn anh, anh đã từng dùng nó trong tình huống nào chưa?”
– ? Chưa. –
“...”
Khoan đã.
Câu phủ nhận hờ hững đó… đừng nói là.
“Anh… anh chưa bao giờ dùng con thú nhồi thằn lằn đó?”
– Đúng. –
“…Vậy anh cũng không mua nó?”
– Ừ. –
“...”
Toi rồi…
‘K-Không.’
Tôi phải khoanh vùng thêm. Thế này.
“Vậy anh có biết cách sử dụng con thú nhồi thằn lằn đó không?”
Xin ông trời.
Xin…!
– Có. –
Phù.
Tạ ơn trời.
“Em cũng có được một con giống vậy, nhưng chẳng biết dùng kiểu gì. Anh có thể chỉ cho em công dụng cụ thể được không?”
Và cuối cùng, tôi bổ sung thêm, “…Nó không phải mua từ Cửa Hàng Không Gian đâu.”
Tôi lỡ buột miệng vì thấy có chút áy náy.
‘Mình không nổi bước vào đó nữa, vì nghèo quá…’
Dù sao thì, Lee Jaheon vẫn bình thản đáp:
– Ừ. –
Anh ta giải thích ngay, không chút ngập ngừng.
– Nó là thú nhồi bông bò sát dành cho học tập, được dùng trong tiết sinh học. –
“...”
Hả?
“Đồ dùng… học tập?”
– Đúng. Khi cho ăn đúng loại thức ăn, nó sẽ thể hiện quá trình lột da sau khi ăn.
“...”
– … –
“...”
Tôi gắng gượng hỏi,
“Cái da được lột ra đó… có phải là vật phẩm phòng thủ không?”
– Không. –
“...Ví dụ, nếu cho nó ăn vật phẩm hay máu thì nó có thể bộc lộ năng lực đặc biệt nào không…”
– Không. –
Tôi muốn hoàn tiền.
‘Đờ mờ…’
Vậy tại sao anh lại để nó trên bàn làm việc hả?!
‘Thì ra nó chỉ là cái máy xử lý thức ăn vứt đi!’
Tất nhiên, tôi không thể gào lên với một con thằn lằn ngoài hành tinh biết bắn tia laser, nên chỉ có thể miễn cưỡng nói:
“Ra là vậy. Cảm ơn anh đã cho em biết.”
– Ừ. –
Đúng là lỗi của tôi khi trông chờ vào khả năng ngớ ngẩn nào đó từ cái siêu thị điên khùng kia. Haa…
‘Hoá ra nó chỉ là đồ chơi thật.’
Cuối cùng, tôi đành bỏ qua và đổi chủ đề.
“Cũng lâu rồi chúng ta mới nói chuyện, xin lỗi vì tôi liên lạc bằng điện thoại thay vì đến trực tiếp.”
– Không sao. Cách này an toàn hơn. –
Anh ta lo lắng, sợ Cục Quản Lý Thảm Họa phát hiện ra tôi là gián điệp sao?
“Cảm ơn a–”
Chưa kịp nói nốt câu cảm ơn,
Giọng nói vô cảm ấy lại ném cho tôi một quả bom hoàn toàn khác.
– Giám đốc Cheong đã phát hiện ra tung tích của cậu. –
“...!”
Xin lỗi, cái gì cơ?
– Giám đốc Cheong nghi ngờ vụ mất tích của cậu chỉ là giả, và thật ra, cậu đã theo phe Giám đốc Ho từ một tháng trước. –
Da gà nổi khắp người tôi.
Khoan.
Nếu bà ta tin vụ mất tích của tôi là giả…
‘Thì chắc bà ta cũng nghĩ tôi phản bội và bắt tay với Giám đốc Ho từ đầu rồi.’
Mồ hôi lạnh tuôn xuống mặt tôi.
“…Bà ấy có định trả thù tôi vì hiểu lầm đó không?”
– Có. –
Tôi nuốt nước bọt.
– Nên hãy cẩn thận. –
“Đã rõ.”
Tôi lập tức hạ quyết tâm.
‘Ngay khi nhiệm vụ gián điệp này kết thúc, mình té ngay.’
Không lãng phí một giây nào nữa.
Ngay khi có『Tấm Vé Ước Nguyện』, tôi sẽ té gấp khỏi cái công ty khốn kiếp này.
Tôi sẽ quay về nhà!
“Cảm ơn anh.”
Tôi cảm ơn và kết thúc cuộc gọi với Đội trưởng Lee Jaheon.
Ngay sau đó, thông báo mới lại bật lên trên điện thoại tôi.
Baek Saheon: [Xin lỗi.]
Baek Saheon: [Anh không mua tin à?]
Thằng bạn cùng phòng ký túc xá cũ, giờ thành kẻ chuyên moi móc tin tức từ cái công ty chết tiệt đó.
Baek Saheon: [Anh không cần tin tức à?]
Hmm.
Tôi gửi tin nhắn.
[Làm màu lắm nhỉ?]
Nhưng không có hồi đáp.
Có vẻ lần này, hắn chưa moi được gì.
‘Thế thì cứ kệ đi, để hắn cuống lên rồi gom được gì đáng giá mới tính.’
Cứ để hắn tự xoay sở.
‘Thật ra… giờ mình cũng chẳng có món nào để trao đổi cả…’
Không phải là tôi định sống nghèo rớt mồng tơi mãi.
Chẳng phải tôi vừa tự nhủ sẽ chuẩn bị đầy đủ sao.
‘…Và mình vừa nghe thêm một tin chẳng lành nữa.’
— “Nó đã mòn sạch rồi.”
Câu nói u ám của Giám đốc Ho.
‘Nếu chiếc nhẫn bạc của mình đã hết công dụng bảo hộ tinh thần, thì rất nguy hiểm.’
May mà dạo gần đây, tôi chưa từng muốn chui vào chuyện ma hay trói mình với nó lần nào.
‘Trừ khi mình phải quay lại…’
Nhưng tốt nhất là tôi vẫn nên chuẩn bị sẵn.
Tôi thoáng nghĩ đến việc ghé lại [Văn Phòng Tư Vấn Của Cáo], nhưng lại dẹp luôn vì có linh cảm xấu.
Khác với lần trước, giờ tôi đã có lý do rõ ràng.
‘…Chắc chắn nó có liên quan đến Giám đốc Ho.’
Tốt nhất tránh xa thì hơn.
Ngoài ra thì…
‘Cũng đâu cần chỉ nơi đó. Giờ mình có thêm vài lựa chọn khác rồi.’
Đúng vậy. Tôi giờ cũng là một ‘đặc vụ của Cục Quản Lý Thảm Hoạ Siêu Nhiên’.
Với thân phận này, tôi có thể ghé thêm nhiều nơi, nhiều tổ chức mà chẳng gây nghi ngờ.
“Để xem nào…”
Tôi chống cằm, nghĩ ngợi.
Với 10,000 điểm phúc lợi, tôi đủ sức mua『Tinh Chất Giấc Mơ』hạng A trở lên.
Và giờ tôi có thân phận đặc vụ của Cục, có một nơi có thể thử nghiệm.
“Hm.”
Tôi đứng dậy khỏi quán cà phê đang ngồi, kéo mũ trùm lên và bắt đầu bước đi.
Hướng về một chốn tụ họp trong truyện ma, nơi thật sự trao đổi những món đồ huyền bí.
Chỗ tôi đang tìm chính là…
‘Miệng cống, nơi những cánh tay người vươn ra.’
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
