Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Wn - Chương 28. Phòng làm việc của Hoàng đế (5)

Chương 28. Phòng làm việc của Hoàng đế (5)

Sau khi kết thúc chuyến tản bộ ngắn cùng Hoàng đế và trở lại phòng làm việc.

Sột soạt, sột soạt.

Thụy Linh lại ngồi phía sau Hoàng đế như hồi sáng, ngẩn ngơ nhìn ngài làm việc như thể đang chịu phạt.

“…….”

Không có lấy một lời đối thoại. Bởi lẽ lúc này không phải giờ nghe các quan thần báo cáo, mà là thời gian để ngài hoàn toàn tập trung xử lý đống tấu chương đang tồn đọng.

Rắc.

Thỉnh thoảng, trong căn phòng chỉ vang lên tiếng Hoàng đế vừa đưa tay day trán với vẻ mặt khó chịu, vừa nhấm nháp vài loại trái cây đặt trên bàn... Nhìn những xấp tài liệu được sắp xếp và xử lý với tốc độ chóng mặt, Thụy Linh không khỏi thầm cảm thán.

‘Dẫu lúc nãy đã thấy rồi, nhưng đây có thật sự là con người không vậy?’

Trong khoảng thời gian mà nàng còn chưa kịp nhìn rõ lấy một chữ, Hoàng đế đã lướt qua hai ba tờ sớ... Dường như vẫn chưa đủ, ngài còn vạch ra những chỗ có vấn đề, thỉnh thoảng lại đưa cho Bạch Sa mang đi.

“Hừm.”

Giữa lúc đó, xấp tài liệu bỗng dừng lại đột ngột. Hoàng đế cầm một tờ giấy bằng cả hai tay, trầm ngâm một lát rồi cất tiếng:

“Thụy Linh.”

“Dạ, thưa Bệ hạ.”

Hoàng đế nhấc tay trái lên, khẽ ngoắc ngón tay gọi Thụy Linh đang ở phía sau lưng mình.

“Ngươi nói mình sinh ra và lớn lên ở Thanh Thần đúng không?”

“Thưa, đúng là như vậy ạ.”

Sau đó, ngài khẽ kéo tờ giấy đang cầm trên tay sang bên cạnh để Thụy Linh có thể nhìn thấy.

“Vậy, ngươi đã từng nghe hay nhìn thấy thứ này bao giờ chưa?”

Hoàng đế dùng ngón tay chỉ vào bức họa bằng mực tàu trên giấy.

“Thứ này là...”

“Có vẻ như ngươi biết nó.”

Thấy Thụy Linh lộ vẻ kinh ngạc, vội đưa bàn tay vừa rút ra từ trong ống tay áo lên che miệng, Hoàng đế im lặng chờ đợi lời tiếp theo của nàng.

“...Chẳng lẽ, thứ này đã xuất hiện ở đâu đó sao ạ?”

“Đúng vậy. Nghe nói nó thường xuyên xuất hiện ở gần biên giới giáp với Thanh Thần.”

Nghe Hoàng đế nói rằng vì đây là thứ chưa từng thấy ở Lan nên ngài mới nhận được báo cáo bất thường này, Thụy Linh đáp:

“Thứ này được gọi là Độc Cước Quỷ (獨脚鬼). Ở Thanh Thần quê hương tiểu nhân, đây là một trong những loài quái dị thường thấy ở lối vào làng. Trái ngược với ngoại hình, chúng rất thích con người nên thông thường không gây hại gì lớn.”

Nàng chậm rãi giải thích khi nhìn vào bức vẽ một sinh vật đứng trên một chiếc chân như khúc gỗ, đội nón lá lớn, khoác áo tơi, và có những nét vẽ như ngọn lửa quanh mặt.

“Vậy nghĩa là, lần xuất hiện này không phải là bình thường.”

“...Độc Cước Quỷ thường không bao giờ rời bỏ nơi cư ngụ của mình.”

Đó là loài quái dị mang đến bất hạnh và tai ách cho người nhìn thấy. Thụy Linh nhớ lại những người lớn trong làng từng dạy bảo nàng phải cẩn thận khi nhìn thấy Độc Cước Quỷ xuất hiện ở làng mình thuở nhỏ.

“Nghe nói có hai trường hợp khiến Độc Cước Quỷ rời bỏ nơi ở để đi đến nơi khác.”

“Đó là gì?”

“Một là khi dân làng đã rời đi hết, chỉ còn lại mình nó. Và trường hợp còn lại là...”

Nàng tạm dừng lại để ổn định nhịp thở, rồi cẩn thận đặt tay lên ngực như muốn xua đi linh cảm bất tường.

“...Là khi nơi nó trú ngụ đã tràn ngập khí tức của tai ách.”

Độc Cước Quỷ nhạy cảm với khí tức của bất hạnh và tai ách hơn bất cứ thứ gì, nên nếu sự tình vượt quá khả năng chịu đựng, chúng sẽ bỏ chạy để lẩn tránh.

“Nếu chỉ phát hiện một hoặc hai con thì không cần quá lo lắng, nhưng nếu chuyện này đã trình báo lên tận Bệ hạ, thì có lẽ số lượng được nhìn thấy là rất lớn.”

“Ngươi đoán đúng rồi đấy.”

“Nếu vậy, dù biết là mạo muội, nhưng tiểu nhân xin mạn phép đưa ra ý kiến rằng cần phải xua đuổi Độc Cước Quỷ ra khỏi biên giới càng sớm càng tốt ạ.”

“Lý do?”

“Nếu là loại bất hạnh và tai ách khiến Độc Cước Quỷ cũng phải bỏ chạy, thì chắc chắn nó sẽ bám theo chúng và lây lan rộng ra như dịch bệnh.”

Lần này, Thụy Linh nhớ lại những gì đã được dạy tại thần điện khi trở thành Vu nữ trừ tà.

“...Tiểu nhân nghe nói nếu Vu nữ trừ tà rời bỏ vị trí quá lâu, tình trạng này có thể xảy ra.”

Phải chăng vì nàng đã thong dong tự tại trong hậu cung của Lan nên mọi chuyện mới thành ra thế này? Dù đó là tình huống nàng không thể tự mình quyết định, nhưng nàng vẫn cảm thấy như đó là tội lỗi của chính mình.

“Bệ hạ.”

Nàng khẽ gọi Hoàng đế, định bụng sẽ đề đạt một ý nguyện.

“Không cho phép.”

Thế nhưng, thứ đáp lại nàng là lời khước từ đanh thép. Và... là ánh mắt lạnh lùng của Hoàng đế đang nhìn xoáy vào nàng.

“Ngươi đã là người của trẫm. Trẫm đã nói rõ như vậy rồi.”

“…….”

“Bất hạnh? Tai ách? Những thứ đó chẳng qua chỉ là ảo ảnh do kẻ nào đó tạo ra để điều khiển những kẻ ngu muội theo ý mình mà thôi. Thế nên, việc này chẳng liên quan gì đến ngươi cả.”

Hoàng đế nói tiếp. Ngài cho rằng những bất hạnh và tai ách mà Thụy Linh nói đến, nếu đào sâu vào thì đều có nguyên nhân rõ ràng... suy cho cùng, tất cả đều do sự lựa chọn của con người mà ra.

“Theo ý ngươi, trẫm sẽ cho binh lính xử lý lũ Độc Cước Quỷ đó. Tuy nhiên, tuyệt đối sẽ không có chuyện đưa ngươi trở lại Thanh Thần.”

Ngài dời tầm mắt khỏi Thụy Linh đang nhìn mình với vẻ mặt phức tạp.

“Hãy nhớ kỹ. Ngươi không còn là loại Vu nữ trừ tà gì đó nữa. Hãy biết trân trọng bản thân mình hơn một chút đi.”

Thụy Linh không thể hiểu nổi. Rốt cuộc vì lý do gì mà một vị Hoàng đế của đại quốc lại quan tâm đến một kẻ vốn chỉ là vu nữ hèn mọn của một tiểu quốc như nàng đến mức này.

Ngược lại, nàng bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Thà rằng ngài cứ coi nàng như một con thú cưng đơn thuần như lời ngài nói ban đầu, có lẽ nàng đã không sợ hãi đến thế.

“…….”

Nàng muốn nói điều gì đó. Nhưng không thể. Đôi môi nàng cứ mấp máy, nhưng nàng không biết phải thốt ra lời gì qua kẽ môi đang mở ấy. Gương mặt nàng chỉ biết méo xệch đi.

Rõ ràng có chuyện chẳng lành đang xảy ra tại cố quốc, vậy mà nàng lại chẳng thể làm được gì. Nàng cảm thấy bản thân thật ngu ngốc khi bấy lâu nay cứ thong thả sống vì nghĩ rằng Vu nữ trừ tà tiếp theo sẽ sớm được tuyển chọn.

‘Mình... phải làm gì đây?’

Nàng rơi vào hỗn loạn. Bởi lẽ con người mang tên Seo Seo-ryeong này, một khi còn ở lại trong hoàng cung này, sẽ chẳng thể tự mình làm được bất cứ điều gì.

‘...Phải trở về. Về Thanh Thần.’

Vì vậy, nàng đã nghĩ. Nàng phải trở về Thanh Thần càng sớm càng tốt để hoàn thành bổn phận của một Vu nữ trừ tà.

— Nếu ngươi sa sút, tai ách sẽ đổ ập xuống đất nước.

Nàng nhớ lại giọng nói của Tế ty, giọng nói ấy như đang dần xâm chiếm tâm trí nàng.

— Nếu ngươi rời bỏ nơi này, tai ách sẽ giáng xuống khắp nơi, khiến muôn dân lầm than chết chóc.

Thụy Linh... với đôi đồng tử dần mờ đục, lặng lẽ nhìn Hoàng đế, người đã dời tầm mắt khỏi nàng để tiếp tục công việc.

— Đừng quên. Lời của ta chính là ý nguyện của Rồng.

Phải trở về Thanh Thần. Đó là...

— Cách duy nhất để bảo vệ quê hương ngươi.

* * *

Tối hôm đó.

“Vu nữ nương nương?”

Anh Sa, người giờ đây đã trở thành thị nữ riêng của Thụy Linh, khẽ nghiêng đầu gọi vị chủ nhân mới với đôi mắt đen mang sắc cam nhạt.

“Dạ?”

Nhìn vào ánh mắt của chủ nhân — Thụy Linh, người đang nhìn mình và trả lời với vẻ thản nhiên như hồi sáng, Anh Sa cảm thấy có gì đó kỳ lạ một cách mơ hồ.

‘Lạ thật, cảm giác như màu sắc hơi bị phai đi thì phải.’

Anh Sa nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử màu vàng kim có con ngươi xẻ dọc vốn luôn khiến người mới gặp lần đầu phải rùng mình, rồi nói:

“Tôi chọc thử vào mắt cô một cái được không?”

“...Được thế nào mà được ạ!?”

Thấy Thụy Linh vội vã dùng bàn tay mọc đầy vảy xanh che mắt lại, Anh Sa bật cười khúc khích.

‘Chắc là mình nhìn nhầm thôi.’

Dù cơ thể Thụy Linh có kỳ lạ đến đâu, thì làm gì có chuyện mắt người lại thực sự phát sáng hay gì chứ... Anh Sa gạt bỏ khỏi đầu ý nghĩ về đôi mắt của Thụy Linh dường như đã tối đi so với lần đầu gặp mặt.

“…….”

Sau khi Anh Sa ra ngoài để lấy quần áo thay trong lúc Hoàng đế tạm vắng mặt.

Sột.

Thụy Linh lặng lẽ nhìn vào cái bóng đang ngọ nguậy ở góc giường trong phòng làm việc như thể đã chờ đợi từ lâu.

“…….”

Ngay sau đó, nàng cầm lấy vật phẩm mà cái bóng đã để lại trước khi tan biến trong chớp mắt như chưa từng tồn tại.

Cạch!

“Vu nữ nương nương!”

“Dạ?”

“Có chuyện gì bất thường xảy ra không?”

Trước câu hỏi của Bạch Sa, người vừa xông cửa bước vào phòng ngay khi cái bóng biến mất và nhìn quanh quất hỏi.

“Ơ... không có gì ạ?”

Với vẻ mặt thản nhiên, nàng giấu vật đang cầm trong tay vào trong ngực áo.

“...Vậy sao.”

“Có vấn đề gì sao, Bạch Sa?”

“Xin lỗi nương nương. Thần vừa cảm nhận được khí tức của chú thuật... có lẽ thần đã lầm.”

Sau khi cúi đầu chào Bạch Sa — người vừa dặn nàng nếu thấy có dấu hiệu gì lạ thì đừng ngần ngại mà hãy gọi tên mình ngay lập tức — Thụy Linh nhìn theo bóng lưng Bạch Sa khi anh ta cẩn thận đóng cửa để tiếp tục canh gác bên ngoài... rồi nàng lặng lẽ nhìn trân trân vào vật nhỏ trong tay.

Đó là một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ tỏa ra hương thảo mộc thoang thoảng. Ở đầu trâm có đính một túi thơm nhỏ đơn sơ, bên trong chắc hẳn là những bông hoa dại khô đã nát vụn, đến cả mùi hương cũng chẳng còn.

Làm sao nàng có thể quên được. Đây chính là vật mà nàng đã tự tay làm để tặng cho đứa em gái mà mình hết mực yêu thương, thay cho người mẹ đau ốm và người cha bận rộn.

“Thụy Uyên à...”

Nhớ lại hình ảnh đứa em gái tươi cười rạng rỡ, nói rằng dù có tìm được trâm mới thì chiếc trâm do chính tay anh trai làm vẫn là đẹp nhất, Thụy Linh khẽ gọi tên em.

《Sinh (生)》

Còn sống. Nàng vo viên mảnh giấy nhỏ chỉ viết duy nhất một chữ ấy rồi nuốt xuống, lặng lẽ tự nhủ.

‘Không sao đâu. Anh trai nhất định sẽ tìm cách trở về.’

Nàng hạ quyết tâm sẽ trở về quê hương, về cố quốc của mình.

‘Bởi vì, mình là Vu nữ trừ tà.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!