Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9629

Chương 1-100 - Chương 3: Thiên tài tốc biến (2)

Chương 3: Thiên tài tốc biến (2)

Chỉ cần một pha xử lý lỗi thôi là "đi bán muối" ngay. Cái suy nghĩ đó khiến tôi buộc phải tập trung tinh thần cao độ, cảm giác chóng mặt bắt đầu ập đến như tụt huyết áp.

“Nó ngay phía trước!”

“Thằng nhãi đó đuối sức rồi!”

Khoảng cách với đám truy đuổi chỉ còn tầm 100m.

‘Cơ mà, vẫn còn ải tiếp theo nữa chứ…’

Vù vù vù—!!

Vực thẳm.

Cố sống cố chết chạy hết con đường núi, thứ chờ đợi tôi ở cuối đường là một vách đá dựng đứng phủ đầy tuyết trắng, nhìn thôi đã thấy rén.

Giữa hai vách núi là những tảng đá bay lơ lửng, cách nhau chừng 5~6 mét. Muốn qua được bờ bên kia, bắt buộc phải căn chỉnh khoảng cách của [Tốc Biến] một cách hoàn hảo, lệch một pixel là "toang".

Theo kịch bản, chỉ cần vượt qua vách núi này, tôi sẽ gặp đoàn pháp sư đi ngang qua và được cứu, thế là hết cái hướng dẫn tân thủ (Tutorial).

Nhưng mà… để qua được cái vực này, tôi phải thực hiện kỹ thuật "Hủy Tốc Biến" (Cancel Blink) trong vòng 0.1 giây. Thất bại một lần là "đăng xuất" khỏi server Trái Đất luôn.

Nói thì dễ, chứ 0.1 giây đấy!

Mấy tay chơi lão làng (Goinmul) thành công cái trò này toàn là sau khi "chết đi sống lại" cả trăm, cả ngàn lần, may mắn lắm mới qua được. Đây đâu phải độ khó dành cho người thường?

Số lượng đá bay tối thiểu cũng phải hơn hai mươi tảng, sai một nhịp là đi đời nhà ma.

Cơ mà… nói thật lòng thì.

‘Chắc cũng chả khó lắm đâu.’

Lúc leo núi tôi đã lấy lại được cảm giác căn khoảng cách rồi. Mấy đoạn địa hình khó tôi cũng dùng Tốc Biến ngắn để lướt qua mượt mà như Sunsilk.

Vấn đề là đám "gank" kia bám đuôi sát hơn tôi tưởng.

Vách núi thì trống trải, chỗ đặt chân cũng chả có. Trong tình cảnh đó mà đòi dùng cái Tốc Biến hồi chiêu tận 3 giây để qua sông?

No hope. Khác gì đứng trên đá làm bia tập bắn cho bọn nó xả tên với phép thuật vào người.

Rầm rập rầm rập!!

Ngay lúc này khoảng cách đang thu hẹp dần. Không còn nhiều thời gian để "load" não nữa.

Cách hiệu quả nhất để tôi sống sót.

Xem ra.

Chỉ có một con đường duy nhất.

‘...Phải "thịt" bọn truy đuổi thôi.’

Ngạc nhiên là tôi chả thấy cấn cái gì khi nghĩ đến chuyện giết người cả. Do bọn chúng là kẻ thù giết cha mẹ theo cốt truyện à? Không phải.

Chỉ đơn giản là, tôi cảm thấy mình có thể thắng.

Làm thế có khi còn an toàn hơn.

Nếu thế giới này là game, thì theo hệ thống, việc tấn công đám NPC truy đuổi này là bất khả thi (Immortal Object).

Nhưng đây là thực tế, và chả có luật nào bắt tôi phải tuân theo hệ thống game một cách mù quáng cả.

‘Phù…’

Được rồi. Chính tôi cũng thấy mình điên vãi chưởng. Cả đời chưa từng đánh nhau tử tế bao giờ chứ đừng nói là giết người, sao lại nảy ra cái ý định táo bạo này nhỉ?

Tôi vốn là người lạnh lùng và dũng cảm trước cái chết thế này sao?

‘Chả biết nữa.’

Chỉ là, thay vì đứng đó xoắn quẩy, tay tôi chậm rãi sờ lên chuôi dao găm giắt ở thắt lưng.

“Hộc! Hộc! Vách núi kìa!”

“Chết tiệt, nó chạy đằng nào rồi!”

Đám truy đuổi đã đuổi tới vách núi.

Tôi gạt bỏ nghi vấn liệu mình có làm được hay không sang một bên. Dù chưa nắm bắt hết tình hình, nhưng có một sự thật chắc chắn.

‘Không làm thì mình chết.’

Kinh nghiệm cầm dao cả đời của tôi chỉ gói gọn trong việc thái hành nấu mì tôm…

Nhưng cách dùng thì đơn giản thôi.

Tiếp cận thật nhanh khiến địch không kịp phản ứng, rồi xiên vào chỗ hiểm.

Nấp sau tảng đá, tôi nhanh chóng lộn vòng ra, để lộ vị trí cho bọn chúng thấy.

“Nó kìa! Bắt lấy giết…!”

Khoảng cách mục tiêu: 8.7m.

Nhắm thẳng vào cổ tên cung thủ đang giương cung hét lớn.

[Tốc Biến]

“…Hả?”

Phập—!

Con dao găm, cắm ngập vào.

---

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!