Tôi trở thành ma trong game kinh dị!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Alice ở xứ sở trong gương - 101-Cô bé quàng khăn đỏ

101-Cô bé quàng khăn đỏ

Cô bé quàng khăn đỏ

"...Thôi miên? Sao tự nhiên cậu lại nhắc đến chuyện đó thế?"

Eunjeong lại bắt đầu nói mấy chuyện trên trời dưới đất rồi. Cứ đà này thì có lẽ cậu ta là người hay thốt ra mấy lời kỳ quặc nhất nhóm mất.

Hay là cậu đi đóng vai Alice luôn cho rồi?

"Đang cực kỳ hot trên YouTube luôn đấy!"

Eunjeong đưa cho tôi xem một đoạn YouTube Shorts với lượt xem gần 5 triệu.

Nội dung video giới thiệu về một phương pháp thôi miên thực thụ. Nó hiển thị những hoa văn lặp đi lặp lại trên màn hình, sau đó người xem sẽ cảm thấy đầu óc mông lung và tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

"Cái này nổi tiếng trên YouTube lắm này. Bảo là cứ nhìn vào cái hình này là tinh thần sẽ thấy lơ mơ đi ấy."

Có vẻ Kyungmin cũng biết đến đoạn video ngắn này.

Tôi cảm thấy có chút gì đó quen thuộc nên đưa tay vuốt cằm. Thế rồi, một ký ức vụn vặt nằm sâu trong góc kẹt tâm trí bỗng chốc hiện về.

Lần trước thấy Carol có vẻ bận rộn, tôi đã hỏi thăm xem có chuyện gì. Cô ấy bảo có gã điên nào đó đã lấy những hoa văn khai quật được từ di tích cổ rồi đưa nguyên xi vào video. Kết quả là hàng vạn người đã suýt chút nữa bị thôi miên hàng loạt.

Vì tính biến dị đã bị vô hiệu hóa nên chắc cũng không gây hại gì, nhưng có vẻ tàn dư của nó vẫn còn sót lại trong các video thế này. Nhìn kỹ thì đây cũng chẳng phải bản gốc nữa.

"Cũng hay đấy, nhưng sao cậu lại chìa cái đó ra trước mặt ta làm gì?"

"Vì mình muốn nuôi Alice như thú cưng của mình mà."

Eunjeong lại cố tình nói mấy câu đáng ăn đòn để chọc ngoáy phản ứng của tôi rồi. Lần này ta sẽ không để ngươi toại nguyện đâu!

Tôi lờ đi lời của Eunjeong và thản nhiên đáp:

"Hà... Thôi miên á? Đời nào ta lại dính phải mấy cái trò đó chứ. Mà thôi, gạt chuyện đó sang một bên, có vẻ cái này cũng khiến người ta cảm thấy như bị thôi miên thật, tùy vào từng người đấy."

"Đây là hiện tượng huyền bí à?"

Bảo đúng thì cũng đúng, mà bảo sai thì cũng chẳng sai.

Cách mà Cơ quan vô hiệu hóa chuỗi hoa văn này là phá hủy bản thể mang sức mạnh huyền bí trong di tích.

Nói cách khác, cảm giác mông lung đó là sức mạnh của chính hoa văn đó, chứ không hẳn là do có ma lực tà ác nào ẩn chứa bên trong. Nhưng vì hoa văn này bắt nguồn từ di tích cổ nên ranh giới cũng khá mong manh.

Tạm thời tôi cứ trả lời như vậy đã:

"Không. Chỉ là cảm giác giống như ảo giác thôi. Chẳng có hiệu lực chú thuật nào đâu."

"Ra là vậy... Nghe xong thấy mất vui hẳn. Ừm... Trong đám quái dị của Alice, không có đứa nào biết dùng thôi miên à?"

Eunjeong hỏi sau khi đã hiểu rằng đây không phải thôi miên thật sự.

Trong số vô vàn thực thể sống trong gương, những kẻ sử dụng thôi miên thì nhiều vô kể.

"Tất nhiên là có chứ. Việc bị tước đoạt quyền kiểm soát thân thể và tinh thần bằng thôi miên là một nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời mà. Làm sao mà không có cho được?"

"Lôi ra cho mình xem với!"

"...? Cái đứa này thật là. Cậu có sở thích kỳ quái quá đấy nhé?"

Dù cảm thấy mình giống như Doraemon chuyên đi lôi quái dị ra, nhưng tôi cũng đã dần quen với việc này.

Tôi lấy từ trong chiếc gương cầm tay nhỏ xíu ra một thực thể cũng nhỏ bé tương đương.

Đó là một thực thể hình người với đôi mắt to quá khổ và cơ thể gầy gò. Nó cứ lắc qua lắc lại một đồng xu buộc vào sợi chỉ cầm trên tay.

Có vẻ nó ghét những nơi sáng sủa nên cứ nấp trong bóng râm và nhìn chúng tôi với vẻ nham hiểm.

"Đây là loại quái dị chuyên đi bắt cóc trẻ em đấy. Mấy đứa dùng thôi miên thường có vẻ ngoài gian xảo như thế này. Sao, hài lòng chưa?"

"Này nhé..."

Eunjeong chẳng thèm đáp lời tôi mà tiến lại gần thực thể đang rụt rè lẩn trốn kia, rồi thì thầm điều gì đó.

Nhưng mà tôi nghe thấy hết đấy nhé.

"Này, tai ta thính lắm đấy nhé? Ta nghe hết chuyện ngươi bảo nó thôi miên để ta trở thành thú cưng của ngươi rồi-"

"Bắn đi!"

"Ogegegek?!"

Một tia sáng kỳ lạ phóng ra từ thực thể đó và đập thẳng vào mặt tôi.

Tôi ngã ngửa ra sau cùng với chiếc ghế.

Không phải chứ, cái đồng xu trên tay nó chỉ để làm cảnh thôi à? Sao lại bắn ra tia sáng được vậy?

Quả nhiên, dù là tôi đi chăng nữa thì cũng không thể biết hết mọi thứ về đám quái dị trong gương. Tôi lại một lần nữa nhận ra điều đó.

"Được rồi. Alice, giờ cậu là của mình nhé! Trước tiên hãy dùng đôi cánh sau lưng để giúp chúng ta thoát khỏi trường học nào!"

"Ngươi nghĩ có được không hả?!"

Eunjeong. Cái đứa này hành động ngày càng quá quắt rồi đấy.

Tôi bật dậy và quát lên đầy giận dữ. Thế nhưng Eunjeong vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

"Ơ kìa. Không có tác dụng à?"

"Ta mà lại bị trúng thôi miên của chính thuộc hạ mình sao?! Chỉ hơi đau đầu chút thôi nhé!"

"Tiếc quá đi mất..."

Thay vì hối lỗi, cái điệu bộ thèm thuồng đó lại càng làm tôi điên tiết hơn. Nhất định có ngày ta phải cho ngươi một bài học mới được.

"Tiếc cái gì mà tiếc... Ngươi nữa, sao Eunjeong nhờ cái là ngươi làm theo ngay thế hả? Mau quay lại gương đi!"

Dù bực mình vì đứa thuộc hạ này ưu tiên mệnh lệnh của bạn tôi hơn cả chủ nhân, nhưng lòng tôi lại không thấy quá khó chịu. Tôi mắng khéo rồi đưa nó trở lại gương với tông giọng có phần dịu đi.

Hóa ra không chỉ có mình tôi coi lũ trẻ này là bạn.

Trong lúc tôi đang phân vân không biết nên trừng trị Eunjeong thế nào vì cứ bày trò quá mức, thì...

Rầm.

Cửa phòng câu lạc bộ mở ra.

Suho và Harim bước vào.

Lần này hai người họ lại đi cho lũ đó ăn à?

Một ngày chỉ cần cho ăn một bữa là đủ rồi, vậy mà lúc nào họ cũng chăm bẵm đủ ba bữa cơ đấy.

Có vẻ họ coi mấy đứa trẻ đó như thú cưng thật rồi.

Nếu nhìn thấy hình dáng thật của chúng, chắc chắn họ sẽ không bao giờ dám đối xử như thú cưng đâu. Nhưng thôi, nếu họ thấy vui thì cũng được.

Dù sao thì chúng cũng là những sinh vật có vẻ ngoài giống Sư tử và Kỳ lân, nên phản ứng như vậy cũng là điều dễ hiểu.

"Hai người vừa đi cho chúng ăn về đấy à? Đừng có để chúng ở gần nhau nhé. Hai đứa đó mà chạm mặt là nhất định sẽ lao vào cắn xé nhau cho đến chết đấy. Nếu chúng gặp nhau thì phải nuôi lại từ đầu đấy nhé."

"Tất nhiên rồi. Mà này... Eunjeong, cậu lại trêu chọc Alice đấy à?"

Tôi gật đầu lia lịa trước khi Eunjeong kịp trả lời.

Thấy tôi bĩu môi hờn dỗi, Harim liền lên tiếng:

"Cứ dùng quái dị mà trả đũa cậu ta đi."

"Thôi bỏ đi. Cốc đầu một cái là đủ rồi."

"Ái da."

"Chính vì cậu cứ trừng phạt nhẹ nhàng như thế nên cậu ta mới càng lấn tới đấy biết không?"

Tôi phớt lờ lời lầm bầm của Suho, khẽ xoa nhẹ vào chỗ vừa cốc đầu Eunjeong.

Tôi biết vì mình có phản ứng nên cậu ta mới thấy thú vị và bày trò trêu chọc. Nhưng điều đó lại khá giống với tâm lý của đám quái dị khi muốn làm con người sợ hãi, nên tôi chẳng thể nào không phản ứng cho được.

Biết tỏng người ta muốn gì mà vẫn phải làm ngơ thì khó lắm chứ bộ.

"Ừm..."

"Cậu đang nghĩ gì thế Harim?"

Harim nhìn chằm chằm vào tôi rồi bỗng nhiên hỏi một câu bâng quơ:

"Alice không bị thôi miên thật à?"

"Tất nhiên rồi. Cấu trúc tinh thần của ta khác biệt hoàn toàn. Nếu thôi miên là sự xâm thực, thì ta có một bức tường phòng thủ vô cùng kiên cố."

"Vậy có vẻ việc dẫn dụ thói quen hay hành động không phải là thôi miên theo cách Alice nghĩ rồi."

"Sao cậu lại nghĩ thế?"

"Vì dạo này Alice luôn tỉnh táo trong giờ học mà."

Sao tự nhiên lại nói chuyện không liên quan thế nhỉ?

Tôi thử nhớ lại xem mỗi khi định ngủ gật trong giờ học thì đã có chuyện gì xảy ra.

Trong giờ Ngữ văn, lúc tôi sắp chìm vào giấc ngủ thì Harim ngồi cạnh lại đưa cho tôi mấy món đồ ngọt.

Trong giờ Toán, khi mắt tôi bắt đầu lim dim thì cậu ấy lại đưa cho tôi mấy con hạc giấy, hình dán, hay mấy mẩu giấy ghi câu đố vui.

Còn giờ Khoa học, không biết có phải vì quá ham học hay không mà cứ mỗi khi tôi định nằm bò ra bàn là cậu ấy lại giơ tay thật cao để đặt câu hỏi hoặc phát biểu...

"...Ơ kìa."

Harim không lấy cuốn nhật ký tôi từng thấy trước đây, mà mở một cuốn sổ khác ra trước mặt tôi.

"Tèn ten!"

"Hửm...?"

Trong đó ghi chép đầy những thứ trông như nhật ký thí nghiệm.

[[ Đối với một Alice đang mệt mỏi: Liều lượng chocolate là 3~4 viên mỗi giờ.

(Cho ăn nhiều quá sẽ phản tác dụng, khiến cậu ấy lăn ra ngủ luôn).

Có vẻ cậu ấy thích mấy trò đố vui về đồ ăn hơn.

Khi sắp đến giờ ăn trưa, đây là lúc duy nhất cậu ấy tự giác tỉnh táo.

Nếu biết thực đơn yêu thích, hãy báo trước cho cậu ấy để cậu ấy thức suốt cả tiết 4.

Vì cậu ấy rất hay để ý sắc mặt giáo viên, nên hãy cố tình phát biểu để thỉnh thoảng đánh thức cậu ấy dậy.

Đi vệ sinh xong sẽ tỉnh táo hơn, nên hãy thử cho cậu ấy uống thật nhiều nước xem sao.

(Không hiểu sao Alice uống tận 5 lít nước mà vẫn không đi vệ sinh).

Thất bại!

Đến khoảng ngày thứ 7, hiệu quả bắt đầu xuất hiện.

Giờ đây chỉ cần nghe tiếng sột soạt chuẩn bị lấy đồ ăn vặt là Alice đã dễ dàng tỉnh giấc.

...(Lược bớt)...

Ngày thứ 20:

Alice không còn ngủ gật trong giờ học nữa! Thí nghiệm thành công! ]]

"Cậu muốn ăn đòn hả?! Sao lại dám lấy cơ thể người khác ra làm thí nghiệm thế hả!!!"

"Ơ? Cậu không biết à?"

Ta không hề biết nhé! Bởi vì bình thường các người cũng hay làm mấy trò kỳ quặc rồi mà.

Ta chỉ nghĩ chắc cũng chẳng có gì to tát nên mới bỏ qua thôi!

Nếu biết đây là trò huấn luyện thú cưng lộ liễu thế này thì ta đã giật phăng cuốn sổ đó từ lâu rồi.

Khi tôi vừa định đứng dậy để nhéo má Harim thì Kyungmin đã đặt tay lên vai tôi để ngăn lại.

"...Alice. Cậu thực sự nên biết cảnh giác hơn một chút đi. Chuyện lần này thì thôi không nói, nhưng thỉnh thoảng khi ra ngoài săn mấy con quái vật kỳ dị, cậu cứ để mặc cho chúng tấn công mình là sao. Nào là miễn nhiễm tấn công tinh thần này nọ... Bọn mình đứng bên cạnh nhìn mà tim cứ bắn ra ngoài đấy."

"Sao tự nhiên ở đây ta lại là người bị mắng thế hả?"

"Dù không phải là thứ to tát như thôi miên, nhưng cậu cũng cần phải cảnh giác với những lời ám thị hay dẫn dụ hành động thế này chứ."

Harim đóng sầm cuốn sổ lại và nói.

Sau đó cậu ấy nhanh chóng cất nó vào trong cặp.

Chắc là sợ tôi sẽ giật mất đây mà.

...Nhanh tay gớm nhỉ!

"Không, không, không. Tại sao không ai thèm đứng về phía một người bị điều khiển như ta thế hả?"

"Tại Alice cứ hay để người khác dắt mũi quá mà."

"Hả? Thật sự là lỗi của ta sao?"

Chẳng lẽ người bị hại lại là người có lỗi à?

Tôi đưa mắt nhìn lũ trẻ, cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm cho nạn nhân, nhưng đáp lại chỉ là những phản ứng lạnh lùng.

"Để cậu luôn có ý thức cảnh giác, bọn mình sẽ còn làm nhiều thí nghiệm khác nữa. Tất cả đều là vì Alice thôi."

"Ơ?... Ừm... Thế à?"

Cảm thấy có chút tủi thân ghê gớm.

"-Chuyện là như vậy đấy."

"Hai ngày trước cô còn thao thao bất tuyệt về kẻ thống trị tên Freeman, vậy mà giờ lại kể mấy chuyện đời thường thế này làm tôi thấy lạ lẫm quá.

Mà thôi, Alice yếu thế trước thôi miên. Tôi sẽ ghi chú lại chuyện này."

"Này!!!... Nếu ngươi dám thử bất cứ trò gì với ta, ta sẽ lật tung chỗ này lên đấy nhé!"

Hôm nay tôi lại ngồi tán dóc với Carol như thường lệ.

Dần dần tôi và Carol cũng đã trở nên thân thiết hơn nhiều rồi.

Tôi đưa ra mấy thực thể quái dị trông thật đáng sợ trước mặt Carol như một lời cảnh cáo pha chút đùa giỡn.

"Oái! Cô mau thu mấy thứ đó lại đi được không?! Đáng sợ lắm đấy!"

"Phù..."

Sau khi thu hồi đám quái dị, Carol dường như chợt nhớ ra điều gì đó bấy lâu nay vẫn thắc mắc nên đã hỏi tôi về chúng.

"Mấy đứa nhỏ này không giết người chứ? Tôi biết là Alice đang kiểm soát chúng, nhưng mà..."

"Ngươi muốn hỏi liệu ta có dám đảm bảo chúng sẽ không hại người ngay cả khi ta không để mắt tới không chứ gì?

Nếu là chuyện đó thì đừng lo quá. Dù là những thực thể đáng sợ, nhưng một khi đã là thuộc hạ của Giải Trí thì chúng sẽ không tìm cách giết người đâu."

"...Thuộc hạ của Giải Trí sao?"

Nhìn vẻ ngoài thì chẳng giống chút nào-

Carol tỏ vẻ hoàn toàn không hiểu.

Có lẽ Carol thuộc tuýp người không thích xem phim hay chơi game kinh dị rồi.

Tôi chợt nghĩ, không biết làm sao một người như cô ấy lại có thể làm việc tại một Cơ quan đầy rẫy những thứ kinh khủng thế này nhỉ.

"Carol. Ngươi nghĩ tại sao người ta lại xem phim kinh dị hay chơi game kinh dị?"

"Thì cũng giống như tàu lượn siêu tốc thôi... Để tạo ra cảm giác nguy hiểm giả tạo trong cuộc sống và tận hưởng sự phấn khích chăng. Dù tôi thì chẳng thể nào hiểu nổi."

"Đúng vậy. Những đứa trẻ này là thuộc hạ của Giải Trí.

Nếu một con quái vật thực sự bước ra khỏi màn hình game, thì đó không còn là trò chơi nữa rồi.

Khi đó, tiền đề bắt buộc để giải trí vẫn là giải trí-đó là không được tước đi mạng sống-sẽ bị phủ nhận hoàn toàn."

Carol im lặng lắng nghe lời tôi nói.

"Nếu thực sự giết người, thì không thể gọi đó là giải trí được nữa. Vậy nên, chừng nào những đứa trẻ này còn dưới quyền ta, ta hy vọng ngươi hãy tập trung vào bản chất thay vì vẻ ngoài hay tính cách của chúng mà tin tưởng một lần."

...Dù nói vậy thôi!

Thực tế là dù không có ý định giết người, nhưng tai nạn vẫn có thể xảy ra.

Nào là lên cơn đau tim, hay vô tình bị giẫm phải chẳng hạn...

Hơn nữa đám này cũng chẳng thông minh cho lắm nên tôi cũng lo sốt vó lên được.

Dù tôi thường xuyên giao việc giám sát cho những thực thể điềm tĩnh và có tầm nhìn rộng để không có chuyện gì xảy ra, nhưng vì lo lắng cho đám quái dị đang rải rác bên ngoài, đêm nào tôi cũng phải vào trong gương nhấn mạnh khẩu hiệu: 'An toàn là bạn! Sinh mệnh là vàng! Con người là nhất!' với chúng.

Dù là lũ trẻ rắc rối nhưng tôi không hề ghét chúng chút nào.

Bởi vì.

"Chúng là những đứa trẻ kỳ quái nhưng cũng đầy thú vị... Giống như những câu chuyện đùa vậy. Đừng ghét bỏ chúng quá nhé."

Vai của Carol khẽ run lên.

Ơ, là tôi nhìn nhầm sao?

[Ngươi vẫn chưa hiểu sao Carol? Thế giới này chính là một trò đùa tuyệt nhất đấy! Vậy nên ta hy vọng ngươi đừng quá ghét bỏ thế giới này.]

"Ra là vậy..."

Sau khi nghe hết lời tôi nói, Carol thẫn thờ một hồi lâu.

Trông cô ấy lúc này giống như một người lớn chợt khựng lại khi ngửi thấy một mùi hương hoài niệm trên con đường tản bộ quen thuộc.

Dáng vẻ đó của Carol trông thật khác lạ.

"Sao mặt mũi lại ngơ ngẩn ra thế kia. Ngươi vừa nhắc đến thôi miên, chẳng lẽ chính ngươi mới là người bị thôi miên à?"

"Ai đời lại thế chứ?"

Thấy cô ấy có vẻ không tập trung, tôi trêu chọc một câu và Carol cũng hùa theo một cách hóm hỉnh.

"Nghe bảo sau vụ Thần Máy Móc, vì đã triệu hồi Peter Pan nên ngươi bị mấy ông lớn gọi lên khiển trách hả? Chắc lúc đó bị tẩy não luôn rồi chứ gì? Để đừng có gây rắc rối nữa ấy mà!"

Ơ kìa? Nhắc mới nhớ, việc hình phạt kết thúc nhẹ nhàng như vậy cũng đáng nghi thật đấy chứ?

"..."

Thấy tôi lộ vẻ mặt nghiêm trọng suy nghĩ, Carol dường như cũng chẳng có chút niềm tin nào vào Cơ quan nên hốt hoảng nói:

"L-Làm gì có chuyện đó chứ. Cô đừng có dọa tôi như thế!"

...Cái người đi theo hộ tống Carol.

Vốn dĩ trông như thế kia sao.

Tôi khẽ liếc nhìn người hộ tống đó.

Vì chiếc mũ che khuất nên không nhìn rõ mặt, nhưng tôi cảm nhận được một luồng khí thế tinh tế tỏa ra khiến tôi không thể rời mắt.

Dường như trong số các đặc vụ kỳ cựu, tôi chưa từng thấy ai tỏa ra bầu không khí như vậy cả.

...Chắc là không phải đâu nhỉ!

"Đùa thôi, đùa thôi mà. Ngươi nhát gan quá đấy."

"Còn Alice thì gan to quá trời luôn rồi."

"Hửm?"

Lại chuyện gì nữa đây.

"Việc cô rải quái dị ra khắp cả nước, thật sự cô nghĩ là sẽ không bị phát hiện sao? Chỉ riêng Hàn Quốc thôi mà chỉ số biến dị đã cao một cách bất thường rồi đấy."

À, hỏng bét, bị lộ mất rồi.

"Ừm... Hóa ra các người cũng biết làm mấy trò đó cơ à. Không biết các người cảm ứng theo kiểu gì nhỉ... Chẳng trách cứ hay hỏi ta về đám quái dị."

"Cái đó là từ Căn cứ số 0 nằm trong lãnh địa giấc mơ-À không. Rốt cuộc cô đang tính toán chuyện gì vậy? Ngay cả việc lũ trẻ kia đang nuôi mấy thứ đó, tôi thấy cũng nằm trong kế hoạch của cô cả."

Nếu là thứ lũ trẻ đang nuôi, chắc cô ấy đang nói đến Sư tử và Kỳ lân rồi.

Mấy cái người này giám sát kỹ gớm nhỉ~

Lúc Freeman xuất hiện thì sao không thấy đến giúp hả~

"Xin lỗi vì đã không nói trước. Nhưng đây là việc nhất thiết phải làm. Về những kẻ thống trị ấy mà... Ta thấy chúng nguy hiểm hơn ta tưởng, nên ta chỉ đang chuẩn bị cho tình huống xấu nhất thôi."

Có hai lý do để tôi rải quái dị ra khắp cả nước.

Thứ nhất, một khi rải thuộc hạ ra thì một lãnh địa sẽ được hình thành.

Bằng cách dùng khí thế của mình để áp chế những kẻ khác trong lãnh địa, tôi có thể dễ dàng khống chế những con quái vật mang tính biến dị hơn.

Thậm chí tôi còn có thể gây cản trở cho những kẻ thống trị đang cố gắng tạo ra lãnh địa riêng như Freeman.

Thứ hai, tất nhiên là để hình thành nên những 'quái dị đặc biệt' rồi.

Để triệu hồi một quái dị đặc biệt, cần phải có những điều kiện đặc biệt.

Cách duy nhất để dẫn dụ điều kiện đó chính là thông qua quái dị. Nếu mở rộng quy mô, tôi có thể nhanh chóng xây dựng môi trường để triệu hồi quân bài tẩy bằng cách dùng những quái dị đã thả ra trước đó làm vật tế.

"Ừm... Nếu Alice đã nói vậy thì tôi tin là thế... Nhưng việc cấp trên không hề có bất cứ biện pháp nào khiến tôi thấy bất an quá."

Cấp trên là lũ vô năng hay là đang có kế hoạch gì thì tôi cũng chịu, nên thôi bỏ qua đi.

Nếu họ đã làm ngơ thì cứ coi như là chuyện tốt đi.

"Nhưng dù không biết chính xác cô định làm gì, tôi vẫn thấy hơi đáng tiếc đấy."

"Hử? Có gì mà đáng tiếc?"

"Vì trước mắt cô sẽ không có cơ hội để dùng đến chúng đâu. Đây, yêu cầu từ cấp trên đây."

Lâu lắm rồi mới thấy có 'yêu cầu' gửi đến.

Lại là một kẻ thống trị nào đó giống như Thần Máy Móc sao?

Tôi nín thở lắng nghe nội dung từ Carol, nhưng cái tên thốt ra lại là một nhân vật không ngờ tới.

"...Vô hiệu hóa [Cô Bé Quàng Khăn Đỏ] sao?"

Một trong những Ác ma Truyện kể.

Tôi. Peter Pan. Ariel. Jack. Pinocchio. Cô Bé Quàng Khăn Đỏ. (Chưa xác định).

Tổng cộng có bảy Ác ma Truyện kể.

Vậy là nếu gặp được Cô Bé Quàng Khăn Đỏ, tôi đã gặp gần hết, chỉ trừ một người duy nhất thôi sao.

Cái tên Cô Bé Quàng Khăn Đỏ tôi cũng đã từng nghe qua từ thời còn là Ella.

Nghe bảo đó là một kẻ nguy hiểm không kém gì Peter Pan-kẻ đã biến hàng vạn người thành sói và biến thành phố thành rừng rậm.

"Đó là nơi James được phái đến.

...Và cũng là nơi.

Ông ấy đã mất tích."

"...Hừm."

"Xin lỗi nhé. Tôi đã cam đoan là ông ấy có thể trở về, vậy mà kết quả lại thành ra thế này."

James không phải là người cần tôi bảo vệ.

Ông ấy là một người trưởng thành, sẵn sàng dấn thân vào nguy hiểm và gánh vác trách nhiệm.

Vậy nên chẳng có lý do gì để trách cứ Carol cả.

"Địa điểm là Troyes, Pháp. Nơi đó giờ đây cũng đã tràn ngập lũ sói và cây cối rồi. Xin cô hãy ngăn Cô Bé Quàng Khăn Đỏ lại."

"Được thôi. Lần này ta cũng sẽ đi."

Thế là ngày hôm sau, tôi lên đường đến Troyes.

Lũ trẻ còn phải đi học nên khi nào rảnh rỗi tôi sẽ lén triệu hồi chúng sau vậy.

Kỳ lân và Sư tử

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!