Web Novel - Chương 93: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (1)

Chương 93: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (1)

[Ngươi có kế hoạch không?]

Trước câu hỏi của Craucel, Olivia trả lời mà không ngoảnh lại. Giọng điệu của cô cho thấy cô còn chẳng cần phải suy nghĩ về chuyện đó.

"Ta sẽ thuyết phục họ. Từng người một."

[Chỉ vậy thôi sao? Ta tưởng ngươi có âm mưu khôn ngoan nào đó chứ.]

Cô ước gì mình có một âm mưu khôn ngoan như vậy, nhưng không may thay, phương pháp duy nhất nảy ra trong đầu cô là cách tiếp cận trực diện.

Giúp các vong linh tìm được bình yên và đổi lại là các phần trong lời nguyền trói buộc Esthie.

'...Ngắn quá.'

Cô đã cảm thấy thời gian đang cạn dần, mặc dù cô còn chưa thực sự bắt đầu.

'80, không. Giờ là 79 giờ 40 phút rồi?'

Olivia hỏi.

"Craucel, ngươi nắm giữ bao nhiêu phần?"

Thay vì trả lời, Craucel đưa tay ra. Một mảnh vỡ nhỏ hơn của nhà vua một chút xuất hiện.

[Phần của ‘Kỵ Sĩ Tử Thần Craucel' là 0.3%.]

Nhiều.

Tuy ít hơn của nhà vua, nhưng chuyện Kỵ Sĩ Chỉ Huy, người về cơ bản là người ngoài, nắm giữ chừng này ngụ ý khá nhiều điều. Hẳn là hắn đã dành không ít tình cảm cho Esthie thời còn sống.

"Lời nói và hành động của ngươi không khớp nhau chút nào nhỉ?"

[...Muốn nghĩ sao tùy ngươi.]

Olivia chuyển ánh nhìn sang Rebekah. Xét từ mặt u ám của cô, xem ra lời nói ban nãy của Craucel vẫn đang làm cô phiền lòng.

Olivia cười thầm.

'Cứ lo lắng đi.'

Olivia định dùng toàn bộ manh mối này để thu phục Rebekah. Chỉ là không giống như với Kiel, cô không định làm chuyện đó một cách nửa vời.

Giống như với Melina, cô muốn biến Rebekah thành người sẽ đứng về phía mình bất kể tình huống nào xảy ra.

'Giờ các Hồi Quy Giả khác cũng sẽ bắt đầu hành động.'

Để tránh bị giết, cô cần phải thành công.

Chỉ cần đưa được Rebekah về phe mình, mọi chuyện dễ dàng hơn gấp nhiều lần.

Suy cho cùng, bảy phần mười công dân trên lục địa đều tin vào Minh Thần.

Bằng cách đó, cô có thể dùng con bài tôn giáo.

Vậy cũng tức là, bớt đi một quân bài trong tay Aria.

"Chúng ta bắt đầu chứ?"

[Ta đảm bảo với ngươi, nếu ngươi cố gắng thuyết phục từng người một, bốn ngày sẽ không đủ—thậm chí một trăm năm cũng không đủ.]

Craucel nói hoàn toàn chính xác.

Xét từ các vong linh đang bay điên cuồng trong không trung, có một cuộc trò chuyện với họ còn khó, chứ huống hồ gì là giúp họ tìm được bình yên. Trong số họ, có bao nhiêu kẻ giữ được tỉnh táo chứ?

Thực ra, chuyện mất trí sau khi trở thành vong linh là chuyện bình thường.

Craucel và hoàng gia là những ngoại lệ.

"Không, có thể đấy."

Thay vì giải thích thêm, Olivia nắm lấy vai Rebekah. Rebekah, người đang nhìn Olivia với vẻ mặt khó đoán, quay lại trong ngạc nhiên.

"...Chị?"

"Em có thể tỏa thánh lực ra xung quanh chúng ta không?"

"...Bao nhiêu ạ?"

Rebekah không hỏi tại sao.

Cô dường như sẵn sàng làm mọi thứ Olivia yêu cầu.

"Rộng nhất có thể."

"Họ sẽ bị giật mình nếu em làm thế đấy."

Tuy từng là con người, nhưng vong linh rõ ràng là các thực thể không phải con người.

Và đối với các thực thể không phải con người, thánh lực là thứ tối kỵ.

Nếu cô đột ngột lan tỏa năng lượng đối nghịch như vậy, bất cứ ai cũng sẽ tỏ ra thù địch.

Đó là điều Rebekah đang lo lắng.

"Tin chị đi.”

Mắt Rebekah dao động. Cô nhìn Olivia với vẻ mặt phức tạp, rồi gật đầu như thể đã quyết định.

"...Em sẽ thử."

Thánh lực tỏa ra từ Rebekah dần lan rộng xung quanh họ.

Vù vù!

Làn sương đen cháy rụi trong ngọn lửa thiêng. Giây phút lời cầu nguyện của Rebekah đạt đến đỉnh điểm, ánh hào quang của thánh lực càng lớn hơn.

[Hừm...]

Craucel rên rỉ. Hẳn hắn đang cảm thấy kỳ lạ về ác cảm của chính mình đối với thánh lực.

Hắn chắc hẳn đã nhận ra một lần nữa rằng mình không còn là con người.

Craucel không phải là người duy nhất rên rỉ.

Các vong linh chạm phải thánh lực lùi lại trong kinh hãi. Linh thể của chúng dường như đang cháy nhẹ.

Thế nhưng dù quằn quại trong đau đớn, chúng không thể lao vào Rebekah.

Bởi vì cựu Kiếm Thánh đang bảo vệ cô.

"Craucel."

[Ta biết, không cần ngươi nhắc.]

Ánh mắt sắc bén của Craucel đe dọa các vong linh. Thỉnh thoảng, có vài vong linh ngu ngốc lao vào, nhưng sau vài đường kiếm, chúng mất đi hình dạng và tan vào mặt đất.

Rebekah hỏi trong ngạc nhiên:

"Ngài... ngài đã giết họ sao?"

[Vong linh không chết dễ dàng thế đâu.]

Bất kể có mất trí đến đâu, chúng cũng từng là cư dân của Aquar.

Craucel, người có tinh thần hiệp sĩ, sẽ không thực sự chém chết họ.

Craucel lùi lại khỏi Rebekah đang quỳ gối. Đôi mắt xanh lục của hắn trừng trừng nhìn Olivia. Một lúc sau, giọng Craucel vang lên trong tâm trí Olivia. Đó là thần giao cách cảm.

 - Ngươi đang nghĩ cái quái gì vậy? Thế này sẽ chỉ làm tăng thêm sự cảnh giác của họ. Chẳng phải ngươi nói sẽ thuyết phục họ sao?

 - Ngươi trở nên khá nhiều lời rồi đấy. Ngươi lo ta sẽ thất bại à?

 - Ngươi...

Hắn dường như không ngờ cô cũng sẽ đáp lại bằng thần giao cách cảm.

Olivia tiếp tục mà không cho hắn cơ hội.

 - Ta sẽ thuyết phục từng người một như đã nói. Chỉ là, không cần phí công thế nếu có Rebekah.

 - ...Ngươi đang nói gì?

 - Chính xác những gì ta nói. Ta sẽ chỉ thuyết phục các quan chức cấp cao biết rõ nội tình. Theo tính toán của ta, chừng ấy là khoảng 20% trong tổng số.

 - Vậy 30% còn lại?

 - Ta sẽ nhờ Rebekah giúp đỡ.

Craucel có vẻ không hiểu. Cũng phải thôi. Trong thời đại của hắn không hề có Thánh Nữ.

Hắn không biết được chọn bởi Chúa có ý nghĩa gì.

Cấp độ là thứ thể hiện trực tiếp nhất về khả năng của một Thánh Nữ.

Chuyện Rebekah, một thiếu nữ, đạt cấp độ 93 cũng là chính bởi lý do đó.

 - Bằng cách nào?

 - Ngươi sẽ thấy thôi.

Craucel đang nhìn Olivia với ánh mắt phức tạp. Hắn dường như đang phân vân có nên tin cô hay không, trong khi cũng kìm nén một chút kỳ vọng.

Hắn hẳn đã nhận ra từ những lời cô vừa nói.

Rằng hắn nằm trong số các quan chức cấp cao mà Olivia định thuyết phục.

"Em có nên làm thêm không?"

"Có. Hãy làm thêm một chút nữa thôi."

Olivia xoa đầu Rebekah, rồi nhìn quanh với vẻ mặt tự tin.

Các vong linh phát hiện ra năng lượng khó chịu đang lượn lờ bên ngoài phạm vi của thánh lực. Có hàng ngàn tên trong số chúng.

Xèo xèo!

Các vong linh lao vào cùng một lúc. Giống như một con sóng ập đến, chúng đồng loạt bay về phía Rebekah. Bất chấp nỗi đau từ linh thể đang bốc cháy, chúng lao tới với ý định duy nhất là loại bỏ Rebekah.

"Đừng rút kiếm."

[Cái gì?!]

Craucel, người đang định tung ra một đòn kiếm, dừng lại với vẻ mặt không thể hiểu nổi.

[...Ngươi sẽ chết đấy.]

"Không, ta sẽ không."

Olivia chậm rãi bước tới trước mặt Rebekah, rồi đứng che chắn cho cô.

Rebekah từ từ mở mắt.

Và rồi, cô thấy lưng Olivia. Chẳng hề có kết giới bảo vệ nào quanh cô. Cô định đối mặt với làn sóng vong linh ấy bằng thân xác của mình.

Chỉ là, Rebekah không thể hét lên mà bảo cô chạy đi được.

Bầu không khí này đơn giản là không cho phép điều đó.

Cô đã cảm thấy cảm xúc này khi lần đầu gặp Olivia. Một người dành trọn cả ngày cho người khác. Thời điểm cô nhận ra đó không phải là giả tạo, cô đã cảm thấy xấu hổ biết bao.

- Sao cô lại cố gắng nhiều đến thế?

Trước câu hỏi trẻ con của cô, Olivia đã trả lời.

- Bởi vì nếu tôi không làm, sẽ chẳng có ai làm cả.

Cô hẳn cũng sẽ trả lời y hệt lúc này.

Một người coi mọi bất hạnh của thế giới là lỗi của chính mình.

Một người còn thánh thiện hơn cả Thánh Nữ.

Và giờ đây, Rebekah phải thừa nhận một sự thật mà cô không bao giờ muốn thừa nhận.

'Mình... không thể hiểu nổi chị ấy.'

Rằng cô có thể sẽ hiểu Esthie, nhưng cô sẽ không bao giờ hiểu được Olivia.

Rằng là cô phải bất lực nhìn cô ấy hy sinh.

Olivia.

Gia đình duy nhất của cô.

Rebekah nghiến răng. Hà cớ gì Chúa lại tàn nhẫn với một người tốt đến vậy?

'Giá như mình có thể...'

Bên kia tầm nhìn mờ ảo, làn sóng đáng sợ đang dần yếu đi. Các vong linh di chuyển ngày càng chậm hơn rồi cuối cùng dừng lại tại chỗ.

[Cái gì thế này...!]

[Tâm trí, tâm trí ta?]

Thời điểm bóng tối gặm nhấm tâm trí họ bong ra, tiềm thức bị nhấn chìm của họ nổi lên trở lại.

Họ là vong linh, nhưng trong giây phút này, họ là những con người cùng ký ức cả đời còn nguyên vẹn. Ít nhất, đó là cách họ xuất hiện trước mắt Craucel. Đôi mắt xanh lục của hắn dao động dữ dội.

[Các ngươi...]

"Ta đã bảo sẽ ổn mà?"

Craucel không thể trả lời. Olivia mỉm cười với Craucel đang thẫn thờ, rồi quay sang các vong linh.

"Ta là Olivia, Đại Pháp Sư của Đế Quốc."

Giọng Olivia vang vọng trong không trung.

"Các ngươi sẽ lắng nghe câu chuyện của ta chứ?"

Các vong linh, bối rối bởi tiềm thức đột ngột quay trở lại. Và rồi, tất cả đồng loạt tập trung vào Olivia.

"Ta không thể đưa các ngươi trở lại cuộc sống. Ta không thể hiểu nỗi đau của các ngươi, và cũng sẽ không bao giờ có thể. Thế nhưng, ta có thể hứa với các ngươi một điều."

Olivia không do dự.

Đây không phải là một bài diễn văn.

Đây là một lời cầu xin, và cũng là một sự an ủi dành cho các vong linh.

"Ta sẽ kết thúc nỗi đau khổ của các ngươi hôm nay. Ta sẽ giúp các ngươi kết thúc cuộc đời mình như con người, chứ không phải như vong linh."

Hàng vạn đôi mắt chứa đựng những cảm xúc khác nhau. Chỉ là, tất cả đều tồn tại chung một cảm xúc.

[Vậy ngươi chỉ đang nói là ngươi sẽ giết chúng ta lần nữa sao?]

Một vong linh hỏi.

“Phải. Ta sẽ giết các ngươi."

Olivia không phủ nhận. Suy cho cùng, tìm được bình yên cũng chỉ là cách nói hoa mỹ của dập tắt linh hồn.

Trước lời của Olivia, ánh mắt của vô số vong linh dao động. Craucel và Rebekah cũng chẳng khác mấy.

[...Ngươi đang lừa dối chúng ta sao?]

"Phải."

[Sao ngươi dám—!]

Ngay khi một vong linh giận dữ định hét lên, Olivia bèn nói.

"Hãy căm ghét ta vì đã giết các ngươi. Hãy giận dữ với ta vì đã lừa dối các ngươi. Nhưng đổi lại."

Rebekah lờ mờ biết những lời tiếp theo sẽ là gì.

"Xin hãy tha thứ cho công chúa của các ngươi."

Craucel cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Hắn nhất thời quên mất rằng mình đã chết.

Mong muốn của Olivia quá bề áp đảo.

Cô sẽ gánh vác nó thay cho họ.

Nếu kể cả cựu Kiếm Thánh cũng cảm thấy thế này, thật dễ để tưởng tượng những vong linh khác cảm thấy ra sao.

Bầu không khí thù địch giờ đã lắng xuống thành một cơn im lặng nặng nề.

[...Hà tất gì ngươi phải đi xa đến thế? Ngươi... chẳng có liên hệ gì với công chúa cả, đúng không?]

"Chỉ vì không có liên hệ không có nghĩa là ta không thể giúp một người đã phải chịu oan ức."

Olivia mỉm cười.

"Ta muốn giúp cả các ngươi và công chúa của các ngươi. Chỉ có vậy thôi."

Sao việc giết người và an ủi linh hồn có thể tương đương nhau chứ?

Ấy vậy mà, pháp sư trước mặt họ thực sự tin điều đó.

Hãy trút giận lên ta, cô nói.

Hãy căm ghét ta, cô nói.

Và đổi lại, xin hãy tha thứ cho Esthie.

Chẳng một ai mỉm cười với cô. Chỉ là, cũng chẳng một ai tức giận với cô.

Và sau một hồi.

['Ngư dân Rain' tha thứ cho Esthie.]

['Ngư dân Yuraks' tha thứ cho Esthie.]

['Người gác cổng Krvan' tha thứ cho Esthie.]

.

.

.

['Hiệp sĩ Rodman' tha thứ cho Esthie.]

[Phần hiện tại của bạn là 7.43%.]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!