Web Novel - Chương 97: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (1)

Chương 97: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (1)

Esthie đứng trên mặt biển.

Cô đã lặn lội đến tận đây để tìm người đã giải phóng lời nguyền trói buộc mình.

Cô luôn biết về sự tồn tại của Aquar. Chỉ là, mỗi khi cô cố gắng tiến vào, các vong linh lại lao vào cô và ngăn cản cản cô. Thế nhưng giờ đây, đã chẳng còn bất kỳ vong linh nào ngăn cản cô nữa.

Olivia nhìn chằm chằm vào mặt biển và nín thở. Cái bóng chập chờn trong những con sóng đó chắc chắn là của Esthie.

May mắn thay, cô hình như vẫn chưa bị phát hiện.

'...Mình cũng không thể cứ thế rời đi được.'

Bởi vì Rebekah đang ở ngay bên cạnh cô.

Hiện tại, cả hai đang ở đủ xa với Esthie, nhưng nếu họ đến gần hơn dù chỉ một chút, tiềm thức của cô sẽ bị đẩy ra ngoài lập tức cùng với một tin nhắn cảnh báo.

Giống như chuyện luôn xảy ra trước đây.

'...Mình có nên gửi Rebekah đi không?'

Cô không có ý định sử dụng chế độ quan sát. Olivia không còn tin tưởng mù quáng vào "Olivia" nữa.

Vì đây là kết thúc, nên cô cần phải tự mình hoàn thành nó.

"Rebekah. Em có muốn đợi chị ở Icail trước không?"

Cô hỏi, dù biết Rebekah sẽ không chịu.

"...Không."

Quả nhiên, không có cơ hội nào cả.

Chẳng biết nhà vua đã nói gì với cô, mà cô cứ bám chặt lấy chân Olivia như một đứa trẻ sợ chia ly và không chịu buông tay.

Olivia thầm tặc lưỡi khi đặt tay lên đầu Rebekah.

Trong khi giả vờ vuốt ve tóc cô để câu giờ, Olivia kín đáo di chuyển mana để tạo ra một trận pháp.

[Kỹ năng ‘Dịch Chuyển Tức Thời’ đang được sử dụng.]

Xẹt xẹt!

Cơ thể Rebekah được bao phủ trong ánh sáng rực rỡ. Hiểu ra tình hình tức khắc, cô ngước nhìn Olivia với đôi mắt mở to và nhanh chóng cố gắng kháng cự bằng cách huy động thánh lực.

Chỉ là, đã quá muộn rồi.

"Chị!"

Với tiếng kêu gần như hét lên, hình dáng của Rebekah biến mất.

Olivia đã thiết lập tọa độ đến ngọn hải đăng Pharos, vậy nên sẽ không thu hút sự chú ý từ người ngoài cuộc khi cô đột ngột xuất hiện ở đó.

Olivia nhìn quanh với tiếng thở phào nhẹ nhõm. Giây phút màn sương bao phủ thành phố hoàn toàn tan biến, nước tràn vào từ mọi hướng như thể đã chờ sẵn.

Àooooo!

Nước nhanh chóng dâng lên đến chân cô.

Thế rồi.

"...Tôi đã nghĩ có thể là cô, và quả thực là vậy."

Một giọng nói quen thuộc lan tỏa ra mọi hướng như một làn sóng. Và rồi, nước biển di chuyển như một đài phun nước trào lên và lập tức kéo cơ thể Olivia lên mặt nước.

"Cô làm gì ở dưới đó?"

Khi cô quay đầu lại, một người phụ nữ quen thuộc đang đứng trên mặt nước.

"Như cô thấy đấy."

"Cô có biết cô vừa ở đâu không? Dưới đó chẳng có gì ngoài các vong linh đã mất đi lý trí. Thật may là tôi đã nhận ra cô ngay, nếu tôi chậm hơn một chút, cô đã trở thành thức ăn cho cá rồi."

“Chưa chắc đâu.”

"Đừng có kiêu ngạo thế. Tôi thừa nhận cô mạnh, nhưng vua của các vong linh rất mạnh mẽ. Với cô..."

"Không sao. Các vong linh sẽ không xuất hiện nữa."

Và trong các vong linh ấy, bao gồm cả gia đình của Esthie.

Esthie hít một hơi thật sâu. Chẳng thể nói nên lời, cô im lặng một hồi lâu.

"...Cô có chắc không?"

Olivia trả lời không chút do dự.

"Phải. Cô sẽ không nghe thấy những giọng nói nữa."

"..."

Thay vì trả lời, Esthie nhắm mắt lại và tập trung. Quả thực, những giọng nói từng làm hỗn loạn tâm trí cô giờ đã biến mất. Để chắc chắn, cô đợi thêm một lúc, nhưng kết quả vẫn vậy.

'...Mình không nghe thấy chúng.'

Hàng ngàn, không, hàng vạn giọng nói. Vô số giọng nói đã liên tục thì thầm bảo vệ Icail đã biến mất cứ như chúng chỉ là dối trá.

Esthie biết rõ hơn ai hết rằng các vong linh của vùng biển này chẳng quan tâm ngày hay đêm. Ấy vậy mà giờ đây, không những chẳng có vong linh nào, mà ngay cả làn sương đen cũng khó mà tìm được.

Thời điểm này quá trùng hợp.

"...Không thể nào."

Esthie lẩm bẩm khẽ. Cô nhìn chằm chằm vào Olivia với đôi mắt trống rỗng. Mặc dù thoạt nhìn cô có vẻ bình tĩnh, nhưng đối với một người có cảm xúc mòn mỏi, phản ứng của cô đã là kịch tính.

Olivia thầm ngưỡng mộ điều này.

'...Phải. Nên là như thế này.'

Sau khi nhìn thấy Esthie 'hiện tại' người có thể được gọi là một kẻ điên, việc nhìn thấy Esthie tê liệt và máy móc này khiến cô cảm thấy thoải mái hơn.

Quả nhiên, thứ quen thuộc mới là tốt nhất.

Tất nhiên, nếu Esthie này hồi quy, cô sẽ trở nên giống hệt như Esthie 'hiện tại'.

“Nỗi nghi ngờ của cô là đúng. Những 'giọng nói' được tạo ra bởi các vong linh của Aquar."

Trông như vẫn không thể tin được, Esthie cau mày.

"...Chờ ở đây."

Vút!

Những con sóng bỗng chốc gợn lên, và hình dáng Esthie biến mất vào trong biển.

Phải mất một lúc khá lâu sau, cô mới xuất hiện trở lại.

Cứ như bị thứ gì đó bay vào mắt, đôi mắt xanh hải quân của cô nhuốm màu đỏ.

"...Đúng như cô nói. Họ thực sự đã biến mất. Tất cả những gì còn lại chỉ là tàn tích. Chẳng đời nào các vong linh có thể ở lại trong một thành phố mà ngay cả dấu vết cũng không còn..."

Do vừa lặn sâu xuống, mà tóc Esthie mang mùi đặc trưng của biển sâu.

Esthie nói với giọng hơi nghẹn ngào.

"...Đừng nói với tôi lời nguyên trói buộc cũng là... do các vong linh làm?"

“Đáng buồn thay, chính là như vậy."

"Haha..."

Esthie cười chua chát.

Giờ nghĩ lại, mọi chuyện đã kỳ lạ ngay từ đầu.

Những 'giọng nói' vang vọng trong đầu cô đều chứa đầy nỗi oán hận khủng khiếp.

Thế nhưng, chúng chưa bao giờ thì thầm bảo cô giết bất kỳ ai.

Thứ chúng muốn chỉ có một: bảo vệ Icail khỏi 'kẻ thù'.

Olivia nói.

"Nửa còn lại của Aquar là Icail. Những người mất mạng ngày hôm đó thực sự ghét cô, nhưng đồng thời, họ cũng nhận ra một điều. Để con cháu họ có thể sống sót, sự bảo vệ của cô là cần thiết."

"...Cuộc đời tôi đã bị hủy hoại đến không thể cứu vãn, và cô mong tôi chấp nhận chuyện này chỉ bằng vài lời nói sao?"

"Không."

Đáp lại nụ cười tự giễu của cô, Olivia lấy ra một tinh thể ghi hình từ trong ngực và đưa cho Esthie.

Esthie cũng không vô tội. Tuy các thành viên hoàng tộc xung quanh có xúi giục cô bao nhiêu đi chăng nữa, chuyện cô đã dìm chết vô số công dân vẫn không thay đổi.

Chỉ là không giống như các thành viên hoàng tộc khác, ít nhất cô đã trả giá cho tội lỗi của mình.

Và còn trả giá gấp nhiều lần.

Vì vậy, cô xứng đáng được bồi thường.

"Cái gì đây...?"

"Thử phát nó xem."

Esthie phát tinh thể mà không suy nghĩ nhiều.

Bốp! Bốp!

 - Áaaaaaa!

 - Ặc! Ặcccccc!

Các thành viên hoàng tộc bị đánh đập không thương tiếc. Và mỗi cú đánh đều làm tan vỡ linh thể của họ. Thấy vậy, biểu cảm của Esthie thay đổi một cách tinh tế.

Bản ghi này kéo dài trọn vẹn hai ngày. Khi hành vi của các quý tộc kiêu ngạo đó ngày càng trở nên đáng xấu hổ, khóe miệng cô nhếch lên.

"...Đừng nói với tôi là cô đã đánh họ suốt hai ngày liền nhé?"

"Tất nhiên là tôi đã làm thế."

"Haha... hahaha!"

Esthie lau nước mắt. Đó là nước mắt vì cười, không phải vì khóc.

Gương mặt cười rạng rỡ của cô rất giống với bản thân 'hiện tại' của cô.

"...Tôi hiểu thứ cô đang cố nói. Những kẻ được gọi là hoàng tộc đó bị đánh như chó. Chúng vứt bỏ phẩm giá, và rên rỉ như lợn cầu xin mạng sống, nhưng tôi vẫn cảm thấy chưa đủ."

"Tôi mừng là cô hiểu."

"Phải, cô nói đúng. Bất kể là cố ý hay vô tình, tôi đã phạm phải một hành động không thể tha thứ và đã giết chết vô số công dân. 150 năm quả thực là còn nhẹ.”

Esthie nhìn Olivia một lúc rồi cúi đầu nhẹ.

"Tất cả là nhờ cô. Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn của mình, Đại Pháp Sư của Đế Quốc."

Olivia do dự.

Nghe lời cảm ơn từ chính miệng Esthie khiến cô có cảm giác thật kỳ lạ làm sao.

E hèm.

Olivia cười ranh mãnh và nói.

"Lòng biết ơn không được thể hiện bằng lời nói đâu, Công Chúa."

Nghe vậy, khoé miệng Esthie nhếch lên cao hơn trước.

"Quả thực là không thể tin lời đồn mà. Cả thế giới đã bị cô lừa dối. Sao một người ranh mãnh như vậy lại có thể tốt bụng và dịu dàng được chứ?"

"Cảm xúc về bản chất là tương đối mà."

Esthie cảm thấy nhẹ nhõm. Đây là thứ cảm giác mà cô chỉ từng trải qua trong quá khứ xa xôi, thời điểm cô còn là một nàng công chúa không biết gì về thế giới.

Đây là do cô đã biết được chân tướng đằng sau vụ việc, hay vì cô đã được giải phóng khỏi xiềng xích trói buộc mình bấy lâu nay?

Hoặc có lẽ...

"Nói đi. Cô còn muốn gì khác từ tôi không?"

"Chưa đâu. Tôi không ngờ chuyện này lại được giải quyết chỉ trong ba ngày."

"Nhanh thật đấy."

“Tôi ban đầu định đánh họ suốt cả trăm ngày cơ. Cô có tin là họ chỉ trụ được hai ngày không chứ? Có người đã phải chịu đựng suốt 150 năm vậy mà?”

Esthie nhìn chằm chằm vào mặt Olivia một lúc rồi cười khúc khích. Và rồi, cô lại phá lên cười và rơi nước mắt.

"Ahahaha! Cô cũng giỏi nịnh hót đấy!"

Giây phút Esthie mỉm cười, một cửa sổ thông báo xuất hiện.

[Hảo cảm của Sóng Thuật Sư cảng Icail đã tăng mạnh.]

Và Olivia nghĩ.

Bằng cách nào đó, chuyện này đã kết thúc tốt đẹp.

[Thời gian còn lại: 14 giờ 23 phút]

'...Mình vẫn còn chút thời gian.'

Xem ra tất cả những gì cô còn cần làm là dỗ dành Rebekah tử tế và gói ghém mọi thứ lại.

'Vậy là được bốn người rồi, nhỉ?'

Kiel, Melina, Rebekah, và giờ là Esthie.

Nguy cơ của chuyện bị Công Chúa Đế Quốc truy sát đã giảm bớt.

...Hoặc là cô nghĩ vậy.

———

Bùùùm!

Nghe thấy tiếng sấm rền vang từ phía bên kia biển, Altair ngước nhìn lên bầu trời.

Nó phát ra từ hướng Icail, thành phố cảng.

"...Sét?"

Và rồi, bầu trời trở nên yên tĩnh như thể không có chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng trong tích tắc, biểu cảm của Altair thay đổi.

"Eryas."

"...Ta cũng đang nghĩ điều tương tự. Quả nhiên, không đời nào con ả Olivia đó lại chết dễ dàng như vậy."

"Chúng ta cần thông báo cho Aria ngay lập tức."

Sau khi một hồi do dự, Eryas tặc lưỡi như thể không còn lựa chọn nào khác.

Công Chúa Đế Quốc có thể không nghe lời người khác, nhưng cô luôn làm theo lời sư phụ Altair của mình.

"Chậc."

Hình dáng của Eryas bắt đầu thay đổi.

Từ một gã điển trai thành Xích Long Vương tượng trưng cho hồi kết.

Một ngôn ngữ rồng cổ xưa vang vọng khắp Machina.

[Chúa Tể Bóng Tối, mau đến đây.]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!