Chương 96: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (4)
"...Có còn là con người không khi bỏ mặc một người hoàn toàn không liên quan như thế này rồi an nghỉ?"
Rebekah nói.
"Họ hẳn từng là gia đình của Esthie. Sao những người từng là gia đình... những người từng là hoàng tộc của một vương quốc! Em không thể tha thứ cho họ. Em tuyệt đối không thể chấp nhận chuyện họ đạt được an nghỉ tùy ý như vậy."
Tình huống trở nên khó xử.
Cô không thể nói toạc ra với Rebekah rằng, "Thực ra, chị đã đấm họ đến mức hồn xiêu phách lạc” được.
Như vậy không chỉ làm không khí trở nên khó chịu, mà còn làm tổn hại mối quan hệ của cô với Rebekah.
Vì vậy, cô giữ im lặng.
Cô định sẽ không nói gì cho đến khi Rebekah trực tiếp hỏi mình.
[Hừm...]
Nhà vua thở dài sau khi nhận được báo cáo tình hình từ Craucel.
Ông thắc mắc bằng cách nào cô giành được phần lớn như vậy trong thời gian ngắn. Thế nhưng, ông không ngờ cô lại dùng các cách thức như thế.
'Hy sinh... quả thực, cô ta không phải người thường.'
Thật dễ hiểu khi Thánh Nữ hiểu lầm những vết thương của Olivia.
Nhà vua gửi một tin nhắn qua thần giao cách cảm cho Olivia.
- Ngươi thực sự là một kẻ tồi tệ.
- ...Ngài nhận ra sao?
- Dù đã lụi tàn, ta cũng từng là vua của một nước. Ít nhất ta cũng phải có chút mắt nhìn này.
Olivia nuốt nước bọt. Nếu nhà vua hé răng nửa lời về chuyện này, mọi thứ sẽ không thể cứu vãn được nữa.
- Đừng lo. Ta nợ ngươi một ân tình, nên ta sẽ lo liệu việc này.
Trông như hình bóng của nhà vua đang như nháy mắt với cô vậy.
[Thánh Nữ. Vì con gái ta, cô không thể tha thứ cho họ sao? Ta sẽ đích thân truy lùng những kẻ khốn kiếp đã làm điều này với Đại Pháp Sư của Đế Quốc xuống tận địa ngục.]
Nghe từ “con gái”, Rebekah bèn giật mình.
Bất kể ở lục địa nào, "cha mẹ" đều mang sức nặng chẳng thể xem thường.
‘Hắn đang dùng con bài đó.'
Cô chưa bao giờ tưởng tượng nhà vua sẽ giúp mình. Đặc biệt là một người từng được gọi là Bạo Vương.
Thực ra, nhà vua vốn dĩ là trùm của Aquar, Vực Thẳm Nơi Biển Sâu.
Với cấp độ gần 90, ông sở hữu khả năng điều khiển hàng vạn vong linh như tay chân, và có cựu Kiếm Thánh Craucel làm hộ vệ. Cũng nhờ vậy, mà ông đã nổi danh là cái máy trảm người chơi.
Chẳng phải tự nhiên mà nơi đây được gọi là Vực Thẳm... Cô chưa bao giờ ngờ được mình sẽ được ông giúp đỡ.
Đây có phải là điều khác biệt giữa trò chơi và thực tế không?
"Nhưng…”
Rebekah do dự. Xem ra như cô vẫn không thể tha thứ cho họ.
Nhà vua nhìn Olivia và Rebekah lần lượt, rồi nói nhỏ với Rebekah.
[Thánh Nữ, cô có thể đi theo ta một lát không?]
Nhà vua nói thêm qua thần giao cách cảm.
- Ngươi ở lại đây.
- Tôi cũng định vậy.
- Ngươi chẳng phải là tin tưởng ta quá rồi à? Ngươi có biết ta định nói gì không?
- Nếu không, ngài sẽ bị mắc kẹt dưới nước thêm 150 năm nữa.
- Haha. Ngươi không bao giờ chịu thua trong một cuộc tranh luận nhỉ.
Cô không biết ông muốn nói gì với Rebekah, nhưng chắc hẳn không phải điều gì xấu.
Chẳng có cách nào tốt hơn để thuyết phục người khác bằng một cuộc trò chuyện riêng tư.
Thánh Nữ đi theo nhà vua xuống hành lang.
Thời điểm cả hai đến khu vườn héo úa, nhà vua lên tiếng.
[Thánh Nữ. Cô có biết tại sao Đại Pháp Sư lại xin ta bốn ngày không?]
"...Tại sao?"
[Bởi vì đó là tất cả thời gian cô ta còn lại.]
Nghe vậy, Rebekah loạng choạng.
[Một trong những khả năng ta bất đắc dĩ có được sau khi trở thành vong linh là con mắt có thể nhìn thấu bản chất của một người. Khi ta kiểm tra cơ thể của Đại Pháp Sư... nó không phải là bệnh nan y.]
Không phải bệnh nan y. Rebekah không biết nên coi đó là may mắn hay không.
[Thật xấu hổ khi phải tự mình nói ra, nhưng ta từng được gọi là Bạo Vương. Ta tự hào về khả năng đánh giá con người xuất sắc của mình.]
Olivia là một thiên tài.
Cả với tư cách là một pháp sư và một chiến lược gia.
[Theo đánh giá của ta, Đại Pháp Sư đã sở hữu quá đủ khả năng để đạt được mục tiêu của mình. Cô ta đã bảo mình cứu thế giới. Nếu bất kỳ ai khác nói vậy, ta sẽ coi họ là kẻ điên, nhưng Đại Pháp Sư thì khác. Cô ta có khả năng đó.]
"...Ý ngài là sao?"
Nhà vua cười toe toét.
[Chính xác những gì ta đã nói. Đại Pháp Sư tuyên bố mục đích của mình là cứu thế giới. Nếu cô ta coi 150 năm là chuyện nhỏ, vậy hẳn cô ta đã sống một thời gian thực sự dài để theo đuổi mục đích đó.]
"...Ngài đang cố nói điều gì?"
Giọng Rebekah trở nên sắc bén.
[Ta vừa nhắc đến rồi mà? Rằng ta có đôi mắt có thể nhìn thấu bản chất con người. Ví dụ, ta có thể ngay lập tức biết rằng cô mười lăm tuổi. Thế nhưng... bất kể ta có nhìn Đại Pháp Sư thế nào đi nữa, cô ta cũng trông như đang ở độ tuổi đôi mươi.]
Ma thuật có thể duy trì tuổi thanh xuân, nhưng nó không thể đánh lừa đôi mắt của một vong linh. Olivia rõ ràng đang ở độ tuổi đôi mươi.
Chỉ là, cô chắc chắn đã sống lâu hơn thế nhiều. Và chỉ có một lời giải thích cho chuyện đó.
[Cô có nghĩ rằng tâm trí có thể già đi trong khi cơ thể vẫn trẻ trung không?]
"...Chuyện đó là không thể."
[Thế nhưng, đó là cách duy nhất để giải thích tình trạng của Đại Pháp Sư.]
Rebekah chỉ có thể lặp lại câu hỏi trước đó của mình.
Ngài đang cố nói điều gì?
[Một con người đạt được khả năng cứu thế giới ở tuổi đôi mươi đã sống hàng ngàn hoặc hàng vạn năm. Để ta hỏi cô chuyện này. Theo ý kiến của cô, Đại Pháp Sư ấy là người sẽ thất bại trong hàng vạn năm, hay là người sẽ cứu thế giới hàng trăm lần trong hàng vạn năm?]
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
"..."
Tất nhiên là vế sau.
Mắt Rebekah từ từ mở to.
Đầu cô quay sang trong vô thức, về phía nơi Olivia đang đợi.
- Ngươi không biết gì cả, Thánh Nữ.
Hơi thở cô nghẹn lại. Chẳng một lời nào thốt ra được từ miệng cô.
[Cô ta hẳn đã đề cập đến bốn ngày do khó mà duy trì tâm trí được lâu thêm nữa. Con người có thể phát điên chỉ sau 150 năm... Vậy còn hàng vạn năm? Ta thậm chí không dám tưởng tượng.]
Con quỷ hẳn đã xâm nhập qua khe hở đó.
Nhà vua nhìn chằm chằm vào mặt Rebekah.
Thánh Nữ, người đã dũng cảm ngay cả trước một vong linh, giờ đang run rẩy và mất đi dũng khí.
[Như cô biết đấy, Thánh Nữ chỉ xuất hiện trong thời loạn. Ta không biết thứ gì sẽ gây ra cái hỗn loạn đó, nhưng ta chắc chắn một điều. Nếu Đại Pháp Sư trở thành nguyên nhân đó, không một ai có thể ngăn cản cô ta.]
Chẳng cần phải nói thêm làm gì. Kể cả không có những lời này, Rebekah cũng sẽ sử dụng phần của mình để tha thứ cho Esthie.
Chỉ lac, đây là cách mà nhà vua trả ơn Olivia.
'Nếu ta để mặc thế này, cô ta sẽ không bao giờ lên tiếng cho đến giây phút cuối cùng.'
Ông tạo ra tình huống tồi tệ nhất cũng chính vì lý do ấy. Chỉ khi đó, Rebekah mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Giây phút con người sắp mất đi thứ quý giá của mình, cũng chính là lúc mà họ tuyệt vọng nhất.
Họ sẽ làm bất cứ điều gì để ngăn chặn cái mất mát đó.
Olivia là ân nhân đã giải phóng con gái và người dân của ông. Vậy chẳng lẽ cô không nên được cứu sao?
“Sao ngài có thể nói những lời như vậy...!"
[Chính bởi vậy mà cô phải ngăn chặn chuyện đó xảy ra. Cô có khả năng đó. Cô là Thánh Nữ được chính tay Minh Thần lựa chọn.]
Thấy Rebekah ngậm miệng lại, nhà vua nói tiếp một cách bình tĩnh.
[Và cũng chính bởi vậy mà cô nên tha thứ cho các đứa con của ta, những kẻ đã khiến Đại Pháp Sư ra nông nỗi này. Nếu Esthie được tự do, con bé sẽ là một sức mạnh to lớn cho cô.]
Ông đang bảo cô hãy cân nhắc chuyện gì sẽ xảy ra nếu Olivia sụp đổ.
Rebekah cắn môi.
Quả thực, ông nói không sai. Chỉ là, thừa nhận nó là đúng lại là một vấn đề khác.
[Đại Pháp Sư có lẽ đã cân nhắc đến khả năng chính mình sụp đổ. Hẳn cũng bởi vậy mà cô ta đang tập hợp các cá nhân mạnh mẽ như cô.]
"..."
Nhìn vào đôi mắt run rẩy của Rebekah, nhà vua chắc chắn.
Và như vậy, nỗi lo của ông về chuyện tâm trí Olivia sụp đổ đã giảm bớt. Thánh Nữ sẽ không rời cô nửa bước.
[Hãy suy nghĩ kỹ về việc Đại Pháp Sư đã lặp lại cuộc đời dài đằng đẵng đó vì thứ gì.]
Thế nhưng, có một điều nhà vua đã bỏ qua.
Rebekah nghĩ.
'Ông không biết.'
Ông không biết về con quỷ đã xâm chiếm tâm trí Olivia.
'...Chính vì vậy mà ông có thể nói những lời như vậy.'
Rebekah nhìn chằm chằm vào đôi tay mình với vẻ mặt thẫn thờ.
Máu.
Là do tầm nhìn của cô đã mờ đi? Hay là do ảo giác?
Khi tình huống tồi tệ nhất đến, liệu cô có thực sự có thể phán xét Olivia?
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó.
———
"Hai người đã nói chuyện gì mà lâu thế?"
Olivia hỏi với vẻ buộc tội. Nhà vua trả lời qua thần giao cách cảm.
- Giờ không cần phải lo lắng nữa. Mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa.
- Biểu cảm của cô ấy trông không giống thế chút nào.
Khuôn mặt Rebekah thật đáng lo ngại. Cuộc trò chuyện nào có thể thay đổi một người đang giận dữ thành một người có vẻ mặt đau khổ như vậy chỉ trong ba mươi phút chứ?
'...Họ nói về Esthie chăng?'
Chắc hẳn là vậy rồi, Rebekah khá nhạy cảm mà.
"Em có sao không?"
"..."
Rebekah chạy tới và lao vào vòng tay Olivia.
'...Mạnh thật.'
Cái ôm đó chặt đến mức cô khó cử động được. Olivia hé mắt trừng nhà vua.
"...Em buông ra được không?"
"Không. Em tuyệt đối sẽ không buông."
Nhận ra mình không thể thoát ra, Olivia cam chịu và xoa đầu Rebekah.
“Xem ra thời điểm đã đến, thưa Bệ Hạ."
Một sợi xích dài xuất hiện từ đầu ngón tay Olivia.
[Phần của bạn là 26.3%.]
[Phần của Vua Fram là 4.2%.]
"Rebekah."
"..."
Rebekah giật mình như bị gai đâm.
Siết chặt.
Chỉ là tưởng tượng của cô thôi chăng? Cái ôm hình như đã chặt hơn.
[Phần của Thánh Nữ Rebekah là 21.5%.]
Sợi xích chuyển động với âm thanh lạch cạch. Sau một lúc, sợi xích biến mất như bụi phân tán.
Cùng lúc ấy, một cửa sổ thông báo xuất hiện.
[Bạn đã giải phóng lời nguyền của 'Sóng Thuật Sư Esthie'.]
[Bạn đã đạt được danh hiệu 'Vị Cứu Tinh'.]
Nhà vua cúi đầu kính cẩn. Craucel cũng làm như vậy. Xem ra Craucel cũng nằm trong số các vong linh thân thiện mà nhà vua đã thuyết phục.
[Cảm ơn. Ta sẽ không quên ân huệ này ngay cả ở thế giới bên kia.]
Và rồi, ông tan biến.
- Cảm ơn.
Hình dáng nhà vua chảy xuống như nước. Hành lang cung điện, những con đường, cây cối, mọi thứ tan ra như thể đang phân tán. Giữa lòng Aquar đang sụp đổ, chỉ còn cô và Rebekah đứng đó.
[Đã hoàn thành Vực Thẳm Nơi Biển Sâu, Aquar.]
Olivia ngẩng đầu lên trời.
Vù vù...
Bên kia bóng tối đang tan dần, có người đang cưỡi sóng tiến lại gần.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
