Web Novel - Chương 95: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (3)

Chương 95: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (3)

Chuyện tập hợp các thành viên hoàng tộc nằm rải rác khắp cung điện không hề khó.

Được triệu tập dưới danh nghĩa mệnh lệnh của nhà vua, họ tập trung tại văn phòng mà không chút nghi ngờ.

Hàng chục thành viên hoàng tộc đã tập hợp theo cách này.

Một trong các thành viên hoàng tộc hỏi.

"Bệ Hạ đang ở đâu?"

Thay vì trả lời, Olivia kích hoạt một trận pháp mà cô đã chuẩn bị trước. Mana thấm đẫm sấm sét lan tỏa ra mọi hướng và trói buộc cơ thể của các thành viên hoàng tộc.

Một số người nhạy bén hơn đã cố gắng trốn thoát, nhưng giây phút chạm vào tường, họ đã phải chịu chung số phận. Đây là bởi các bức tường của căn phòng đã được bao phủ hoàn toàn bởi lôi ma pháp.

"Chuyện này là sao! Ngươi điên rồi ư?!"

Chẳng nói chẳng rằng, Olivia lùa các thành viên hoàng tộc vào một góc và sắp xếp họ dựa theo phần của họ.

Các thành viên hoàng tộc, bỗng chốc bị giảm xuống tình trạng như cá nằm trên thớt, nói qua kẽ răng nghiến chặt.

"Đồ khốn!"

"Ngươi nghĩ mình sẽ thoát được sao? Dù Bệ Hạ đã hứa đảm bảo an toàn cho ngươi, ngươi nghĩ ngài sẽ nhắm mắt làm ngơ ư!?”

Vua của Aquar là một đối thủ đáng gờm ngay cả với Olivia. Trong một trận chiến một chọi một, cô có thể xoay xở, nhưng nếu Crauchel tham gia, cô không thể nắm chắc chiến thắng.

Các thành viên hoàng tộc tự tin như vậy vì họ biết sức mạnh của nhà vua.

Thế nhưng, Olivia chỉ mỉm cười khinh bỉ.

Các thành viên hoàng tộc tập trung ở đây đều đã được "chọn lọc".

Còn các thành viên biết điều đã được nhà vua tách ra từ trước.

Do đó, tất cả các thành viên hoàng tộc có mặt ở đều là những kẻ xứng đáng bị tiêu diệt.

‘Cơ mà dù gì họ cũng là gia đình. Thật tàn nhẫn, đúng chất một vị vua.'

Chắc hẳn ông không quan tâm vì trong tâm trí ông, họ đã chết rồi.

Rốt cuộc, ngay cả sự diệt vong của linh hồn cũng có thể được tô vẽ đẹp đẽ là “an nghỉ vĩnh hằng".

"Ta đã làm gì đâu. Sao các ngươi lại giận dữ thế?"

"Chưa làm gì ư?! Ngươi tưởng bọn ta mù à?!"

Các giọng nói giận dữ vang lên từ mọi hướng.

Nếu họ còn sống, mặt họ hẳn đã đỏ bừng vì giận dữ—thật tiếc là cô không thể nhìn thấy cảnh đó.

"Ta chỉ trói các ngươi lại thôi. Ta có tra tấn các ngươi không? Có đánh chết các ngươi không?"

"Kẻ xấc xược này! Thả bọn ta ra ngay!"

"Các ngươi hét lên để dọa ta, hay để gọi cứu viện từ nơi khác?"

Thành viên hoàng tộc vừa hét lên mà không đánh giá tình hình trừng mắt nhìn Olivia với đôi mắt mở to.

“Chẳng có ai nghe thấy đâu, không. Chẳng có bất kỳ vong linh nào xung quanh đây cả. Thay vì hét đến rách cả họng, tiết kiệm sức lực đi. Biết đâu được? Các ngươi có thể thoát ra nếu vùng vẫy đủ mạnh đấy."

"Con ả điên này!"

Olivia cười khúc khích và nói.

Rốt cuộc, kể cả hoàng tộc cũng chẳng khác gì nhau khi bị dồn vào đường cùng.

“Ngươi không biết nhìn nhận tình hình sao?"

"Cái gì?"

"Các ngươi nghĩ ta làm thế này mà không có hậu thuẫn sao? Có não thì dùng đi. Bọn đần."

Trong khi các thành viên hoàng tộc đảo mắt điên cuồng, Olivia tạo ra một chiếc ghế từ băng và ngồi xuống.

Các thành viên hoàng tộc ngọ nguậy và lùi lại tránh cái lạnh thấu xương ấy.

"Không thể nào...!"

Ngắm nhìn biểu cảm tuyệt vọng của họ mang lại cho cô một cảm giác hồi hộp.

'Mình cũng chẳng bình thường chút nào.'

Cơ mà, cô không còn cách nào khác. Cũng như những kẻ đối mặt với quái vật sẽ tự biến mình thành quái vật, để đối phó với các Hồi Quy Giả điên rồ, cô cũng phải trở nên điên rồ đôi chút.

Olivia vắt chéo chân và ngồi nghiêng.

"Nghe cho kỹ đây. Giờ ta sẽ đánh tất cả các ngươi. Khỏi phải lo chuyện ta không thể dùng vũ lực vật lý lên các ngươi. Cùng với chút gia cố ma pháp, đánh các ngươi chẳng khó khăn gì. Nếu dù chỉ một người trong các ngươi từ chối tha thứ cho Esthie, ta sẽ bắt đầu lại từ đầu và trừng phạt tập thể.”

"Kh-Không phải ta! Ta sẽ không bao giờ làm thế với Esthie..."

"Ta không quan tâm. Để dành lời giải thích sau khi bị đánh đi."

Olivia tiến lại gần thành viên hoàng tộc ở phía trước và dùng hết sức đấm mạnh.

Với mỗi cú đấm thấm đẫm sấm sét và băng khí, thành viên hoàng tộc ấy hét lên trong đau đớn.

"Aaaaaa! Con đàn bà chết tiệt!"

Thành viên hoàng tộc ấy run rẩy và cố gắng triệu hồi tử khí, nhưng không thể thoát khỏi trận pháp.

"Hự, hự...!"

Nắm đấm của Olivia rất dữ dội. Chỉ là, chúng không đủ dữ dội để tiêu diệt linh hồn. Cô là một pháp sư, không phải chiến binh, và cũng có giới hạn cho sức mạnh cô có thể dồn vào cú đấm.

"D-Dừng tay! Làm ơn! Làm ơn dừng tay!"

Và thế là, trận đòn dường như vô tận giáng xuống.

Xẹt xẹt!

Khi điện tóe ra dữ dội, thành viên hoàng tộc ấy run rẩy và lăn lộn trên sàn. Gã giờ đây đã bị giáng xuống chẳng khác gì đống giẻ rách và không còn chút phẩm giá nào.

"Dừng tay... làm ơn, làm ơn dừng tay..."

Phải mất hơn một giờ để thành viên hoàng tộc lớn tuổi nhất này đầu hàng.

“Kế tiếp.”

Trước giọng nói lạnh lùng của cô, các thành viên hoàng tộc giật mình và ngước nhìn Olivia. Họ theo bản năng cảm thấy mình đang gặp rắc rối lớn.

"Không ai xung phong à?"

"C-Cơ thể ta bị trói..."

"Vậy ngươi muốn ta qua đó sao?"

"Nếu ngươi cởi trói, ta sẽ qua ngay!"

"Ngươi vẫn chưa hiểu nhỉ."

Olivia giơ nắm đấm và đánh vào chấn thủy của thành viên hoàng tộc mà cô vừa đánh. Gã thành viên hoàng tộc đang sắp tỉnh lại ấy oằn mình trong đau đớn với tiếng rên rỉ.

"Áaaaaaaa!"

Xong một đứa.

"Lại đây. Lăn hay bò, ta không quan tâm."

Đến lúc này, các thành viên hoàng tộc dường như đã nhận ra bản chất thực sự của Olivia.

Gương mặt họ, đông cứng như thể nhìn thấy ác quỷ, chính là bằng chứng cho điều đó.

Vài thành viên hoàng tộc hét lên khẩn thiết.

"T-Ta sẽ tha thứ cho nó! Ta thậm chí sẽ chuyển phần của mình!"

"T-Ta cũng vậy...!"

"Tất cả chúng ta đều đồng ý! Nên xin đừng!”

Thấy Olivia ngừng đấm, hy vọng lóe lên trong mắt các thành viên hoàng tộc.

"C-Cảm ơn..."

Thế nhưng, Olivia không có ý định dừng lại ở đó.

"Các ngươi không nhớ ta vừa nói gì sao?"

"Hả?"

"Nếu dù chỉ một người từ chối tha thứ, ta sẽ bắt đầu đánh tất cả mọi người từ đầu."

Olivia chỉ vào gã thành viên hoàng tộc đang bất tỉnh. Chắc do một phần linh hồn bị tổn thương, mà hắn không thể nói gì. Các thành viên hoàng tộc nhìn người bất tỉnh, rồi nhìn sang Olivia.

"Th-Thật vô lý!"

"Đi mà nói chuyện đó với kẻ đang bất tỉnh kia kìa."

Olivia giơ nắm đấm về phía thành viên hoàng tộc đang run rẩy.

“Có cảm thấy sắp ngất thì cũng phải cắn răng mà chịu đựng. Nếu các ngươi muốn kết thúc trong vòng một ngày."

———

[...Kết thúc.]

Crauchel nuốt xuống từ "rồi" trong lòng.

Hai ngày. Chỉ mất hai ngày để giúp tất cả các vong linh ấy an nghỉ.

Tuy là cả hai đã thức trắng đêm, song việc giúp hàng vạn vong linh an nghỉ chỉ trong hai ngày là nhanh đến mức khó tin. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn đã không tin điều đó.

'Quả là một người phụ nữ phi thường. Hoặc đây có lẽ là thứ cần thiết để được gọi là Thánh Nữ.'

Olivia và Rebekah.

Khả năng của họ vượt xa mong đợi của Crauchel.

Nếu Olivia có thể thuyết phục hoàng gia kịp thời, kế hoạch sẽ thành công.

[Ngươi sẽ đến thẳng hoàng cung sao?]

"Vâng."

Rebekah trả lời không chút do dự. Có lẽ do quá sức trong hai ngày qua, mà tay chân cô đang run rẩy.

Biết rõ tại sao cô lại ép buộc bản thân như vậy, Crauchel lập tức hướng về phía hoàng cung.

"Ưm... Ngài Craucel."

[Nói đi.]

"Ngài có biết gì về Olivia không?"

Bước chân hắn khựng lại.

Crauchel chậm rãi quay đầu lại. Hắn không biết nhiều về Olivia, nhưng có một điều hắn chắc chắn.

Chỉ là, hắn cần phải giả vờ như không biết gì.

[Chúng ta chỉ trao đổi vài lời. Ta biết gì được chứ?]

"..."

Rebekah ngậm miệng lại. Cô nhận ra rằng cố gắng thay đổi suy nghĩ của vong linh bướng bỉnh này là vô ích.

Cả hai giữ im lặng cho đến khi đến hành lang cung điện.

"Ồ? Xong rồi sao?"

Với một tiếng cạch, Olivia mở cửa và xuất hiện.

Thứ đầu tiên xuất hiện qua ánh sáng mờ ảo ấy là vẻ ngoài xộc xệch của Olivia. Tóc cô rối bù, và cả hai tay cô đều sưng đỏ. Kể cả mana của cô cũng trông không ổn định—rõ ràng là không bình thường.

"...Chị?"

Nước mắt trào ra ngay lập tức trong mắt Rebekah.

"Sao vậy? Chị không sao. Chị không bị thương chút nào đâu. Do mọi việc không diễn ra suôn sẻ mà tay chị sưng thôi..."

Rebekah cúi gằm mặt. Thấy cô như thế này, Olivia tỏ vẻ bối rối.

'Mình không thể giải thích chuyện này một cách đàng hoàng được.'

Bất cứ ai từng đấm vào bao cát đều biết rằng tung nắm đấm không phải là việc dễ dàng.

Và cô đã chuyện đó liên tục trong hai ngày—sẽ lạ hơn nếu cơ thể cô không bị thương gì.

Rebekah tiến lại gần như một bóng ma, cô loạng choạng và nắm lấy bàn tay đầy vết thương của Olivia.

"...Ai đã làm thế này với chị?"

Ánh mắt cô trông như thể cô sẽ cưỡng chế “cầu siêu" cho vong linh gây ra chuyện này.

"Không phải lỗi của họ. Đây là lỗi của chị."

Cô đã mất tập trung và đấm tay trần xuống sàn, dẫn đến tình trạng này.

['Thánh Nữ Rebekah' sử dụng 'Phát Hiện Sự Thật'.]

[Lời nói của bạn là ‘thật’.]

Mặc cho sự thật đã được tiết lộ, vẻ mặt của Rebekah vẫn không dịu đi.

Cô dường như đã hiểu lầm nghiêm trọng ý của Olivia về "lỗi lầm".

“Chúng ở đâu? Em sẽ... kết thúc chuyện này."

"Xong hết rồi. Họ đều đã đi vào cõi an nghỉ vĩnh hằng."

Sau hai ngày bị đánh đập, họ đã bị tiêu diệt.

Tất nhiên, cô đã bảo đảm lấy được phần của họ.

Thế rồi, nắm đấm của Rebekah bỗng run lên.

"Ai cho chúng cái quyền..."

Ánh mắt Rebekah hướng về cánh cửa Olivia vừa bước qua.

“Khiến chị rơi vào tình trạng này, ai cho chúng cái quyền đó?”

Ngay khi cô dường như sắp bùng nổ, một bóng đen xuất hiện trước mặt cô. Đó là Vua của Aquar.

[...Vậy ra ngươi đã thu thập được chúng.]

Nhà vua nhìn Rebekah và Olivia lần lượt rồi nói.

[Hơn một nửa số phần đã được thu thập. Giờ chúng ta có thể xóa bỏ lời nguyền khắc sâu trên linh hồn Esthie. Chúng ta sẽ tiến hành xóa bỏ ngay lập tức chứ?]

"Tất nhiên..."

Ngay khi Olivia định đồng ý.

"Tôi không đồng với chuyện đó. Không, tôi không muốn.”

Trước tuyên bố chấn động của Rebekah, hàm Olivia rớt xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!