Chương 92: Thời Gian Đang Cạn Dần (3)
Các công dân của Aquar mang trong lòng nỗi oán hận sâu sắc đối với Esthie, người đã khiến họ ra nông nỗi này.
Những người biết rõ ngọn ngành ban đầu đã cố gắng chống lại cơn oán hận đó, nhưng rồi cũng sớm gục ngã trước dòng chảy của thời gian.
Mười năm, năm mươi năm, một trăm năm...
Một khoảng thời gian đủ để biến tình cảm thành thù hận, biến yêu thương thành ghê tởm.
Cơn oán hận của họ đã vô tình khắc sâu lời nguyền lên linh hồn Esthie, và mối thù của họ đã trở thành "giọng nói" gặm nhấm tâm trí cô.
[Ta tha thứ cho ngươi vì đã nhắc tên con gái ta. Giờ thì đi đi.]
Nếu kể cả nhà vua cũng kiên quyết như vậy, thì các vong linh khác sẽ ra sao?
Chuyện thuyết phục các vong linh, những kẻ lên tới hàng vạn ngay cả khi chỉ tính số đông, là gần như không thể.
"Xin lỗi, nhưng tôi không đến đây để xin phép."
Một làn sóng ánh sáng trắng dâng lên quanh Olivia.
Đó là một dạng biến thể của sấm sét.
"Tôi đến để thông báo."
Xẹt!
Mặc cho các thành viên hoàng tộc tỏa ra sát khí, Olivia cũng không bận tâm.
Họ trông mạnh mẽ, nhưng khả năng chiến đấu thực tế của họ còn kém hơn cả Craucel. Nếu nhà vua bước ra, mọi chuyện có thể khác, nhưng Olivia chắc chắn rằng nhà vua sẽ không can thiệp.
[...Ngươi nợ con gái ta một món nợ ư? Mối quan hệ nào có thể khiến ngươi đi xa đến mức này?]
"Tôi không trả nợ—tôi đang cố gắng xóa bỏ nó."
[Xóa nợ?]
"Tôi cảm thấy đồng cảm với người trong tình cảnh tương tự."
[Chưa đủ. Quá thiếu sót. Chẳng kẻ nào vứt bỏ mạng sống của mình để xóa nợ, và cũng chẳng kẻ nào thách thức chuyện bất khả thi chỉ vì đồng cảm.]
Giọng nói của nhà vua mang theo nỗi hoài nghi.
“Chuyện này không phải là bất khả thi. Và tôi cũng không định vứt bỏ mạng sống của mình."
[Pháp sư trẻ. Có những thứ trên đời này ta có thể biết mà không cần phải đối mặt trực tiếp.]
"Vậy tôi sẽ có được vinh dự là người đầu tiên phá vỡ định kiến đó."
Thành thật mà nói, cô cũng không chắc mình sẽ thành công.
Trong vô số vòng lặp, cô chưa bao giờ thử thuyết phục các vong linh của Aquar.
Cô vốn dĩ còn chưa từng nghe đến thuật ngữ "phần" cho đến tận bây giờ.
Chỉ là, cô đã cưỡi lên lưng cọp rồi—không còn đường lui nữa. Nếu cô do dự bây giờ, phía bên kia sẽ thắng thế.
⌜Chẳng phải Bệ Hạ đã nói là quá muộn rồi sao!⌟
“Chưa quá muộn. Tôi đã thấy một người chịu đựng trong khoảng thời gian dài hơn bất kỳ ai trong các người gấp nhiều lần. Vậy mà các người, các thành viên hoàng tộc, lại than vãn về 150 năm là quá dài khi còn chưa được một ngàn năm ư?”
Cô đang nói về chính mình.
⌜Thật xấc xược!⌟
⌜Giờ ả dám nói bất cứ điều gì mình thích ư?!⌟
⌜Thưa Phụ Vương. Xin hãy ban cho con cơ hội lấy đầu kẻ xấc láo này!⌟
Nhà vua vẫn im lặng. Giây phút tiếp theo, cô cảm nhận được một ánh nhìn từ hình bóng đen ấy.
[...Đây không phải đôi mắt của kẻ nói dối.]
⌜Phụ Vương?⌟
⌜Bệ Hạ, kẻ này...⌟
[Im lặng.]
Nhà vua không hứng thú với chiến thuật gây chú ý của họ.
Chuyện Olivia thành công hay không hầu như không quan trọng đối với ông. Ông chỉ đơn giản là không muốn bỏ lỡ cơ hội đầu tiên được trao cho mình kể từ khi rơi xuống vực thẳm.
[Người mà ngươi nói đến—y đã chịu đựng năm tháng dài đằng đẵng ấy vì điều gì?]
"Để bảo vệ thế giới."
[Khỏi cái gì?]
"Tôi không thể nói cho ngài biết. Kể cả khi tôi nói, ngài cũng sẽ không tin tôi."
Thực ra, Olivia không nghĩ mình có thể thuyết phục nhà vua chỉ với chừng này.
Chỉ là, cô không thể bất cẩn nhắc đến Ma Thần với các thực thể được phân loại là không phải con người được.
Thay vào đó, cô đã mang đến một đề xuất có thể lôi cuốn ông. Đó là...
[...Chẳng ít kẻ kể câu chuyện của chính chúng trong khi giả vờ đó là về người khác.]
Nghe vậy, cô sững người.
[Những kẻ như vậy thường có chung một đặc điểm. Ngươi có biết đó là gì không?]
"...Đó là gì?"
[Chúng tuyên bố đó là câu chuyện của người khác, vậy mà chúng luôn nói như thể đang cầu xin.]
Sao cô lại có cảm giác như hình bóng đen ấy đang cười bằng mắt?
[Ngươi cần bao nhiêu thời gian, pháp sư?]
Ông không còn gọi cô là pháp sư trẻ nữa.
Vong linh từng được gọi là bá chủ dường như vẫn giữ được sự sáng suốt của mình kể cả sau khi chết.
Olivia lặng lẽ kiểm tra cửa sổ thông báo của mình.
[Thời gian còn lại: 80 giờ 00 phút]
"Tôi sẽ hoàn thành trong vòng bốn ngày."
[...Bốn ngày?]
"Tôi biết là ngắn. Nhưng... đó là tất cả thời gian tôi có."
Olivia nói thật lòng.
Đây là bởi vì cô đã dùng tất cả thời gian được cho từ Manh Mối #4 cùng một lúc.
Chỉ là, cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Nếu cô cho những Hồi Quy Giả khác dù chỉ thêm một ngày, chẳng ai biết chuyện gì có thể xảy ra.
⌜Giới hạn thời gian... ra là vậy.⌟
⌜Quả thực, nếu một kẻ không còn gì để mất, liều lĩnh như vậy cũng dễ hiểu.⌟
⌜Lòng can đảm đó thật đáng làm gương.⌟
Họ dường như đã hiểu lầm điều gì đó, cơ mà cô không cần thiết phải chỉnh cho họ làm gì.
[Ta hứa trên danh nghĩa của nhà vua. Trong bốn ngày, không vong linh nào của Aquar sẽ động tay vào ngươi.]
"Tôi có thêm một yêu cầu."
[Nói đi.]
"Tôi có một người bạn đồng hành. Tôi cần sự giúp đỡ của cô ấy để hoàn thành nhiệm vụ này."
[...Người bạn đồng hành này có phải là Thánh Nữ không?]
"Vâng."
Căn phòng ngay lập tức trở nên ồn ào.
Có người bị sốc, có người thốt lên kinh ngạc, và có người hạ giọng ngưỡng mộ.
Thánh Nữ không xuất hiện trong thời bình. Cô chỉ xuất hiện trong thời loạn. Và tiêu chuẩn cho cái hỗn loạn ấy thường là sự ra đời của một Ma Vương.
[...Ngươi có phải là Anh Hùng không?]
"Sao cơ?"
[Không, đừng để tâm. Quên những gì ta vừa nói đi.]
Thấy cơn bối rối lạ thường của nhà vua, Olivia bèn cau mày.
Sao ông lại tự dưng nhắc đến Anh Hùng?
Chức nghiệp như vậy còn chẳng hề tồn tại trong Lactea.
'Có lịch sử nào đó mà mình không biết sao?'
Trong khi Olivia đang bối rối, nhà vua lên tiếng.
[Ta sẽ cho phép Thánh Nữ tiến vào trong bốn ngày. Ta cũng sẽ chỉ định Kỵ Sĩ Chỉ Huy Craucel làm người hộ tống ngươi.]
Từ hình bóng đen đang nói những lời này, cô cảm nhận được một nỗi niềm kỳ lạ.
Với tiếng kẽo kẹt, cánh cửa mở ra. Vong linh xuất hiện từ phía sau là Craucel.
[Craucel, hãy dẫn người này lên mặt đất.]
Craucel quỳ xuống và gật đầu. Sau khi khí tức của hoàng tộc tan biến vào không trung, Craucel đứng dậy và nói.
[Theo ta.]
———
"Hừm... khi nào cô ấy mới đến đây?"
Rebekah đang lơ đãng nghịch chiếc vỏ ốc trong khi nhìn về phía đường chân trời.
Đây quả là một tầm nhìn thoáng đãng. Chỉ là, cô không thấy Esthie đâu cả.
"Em làm gì ở đây vậy?"
Khi Rebekah quay lại, Olivia đang bước ra từ giữa những luồng ánh sáng gợn sóng.
"Chị? Sao chị lại đến được đây...?"
"Chị nghe nói. Họ bảo em sẽ ở đây."
Ánh mắt Olivia dừng lại trên chiếc vỏ ốc.
"Sóng Thuật Sư đã đưa cho em cái đó sao?"
"A... chị có biết cái này là gì không?"
"Tất nhiên. Đó là vỏ ốc truyền tin."
Một thánh tích chỉ được dùng ở vương quốc Aquar đã sụp đổ và không còn được dùng trong thời hiện đại.
Olivia cẩn thận nói.
"Em muốn giúp cô ấy à?"
"Em..."
'...Em muốn giúp chị.'
Môi Rebekah run rẩy vài lần về phía Olivia, nhưng cuối cùng cô nói với đôi mắt buồn bã.
"...Vâng ạ."
Cô vẫn chưa thấu hiểu được Esthie, chứ huống hồ gì Olivia. Rebekah biết rõ rằng nói mình muốn giúp đỡ vào lúc này chẳng khác gì thương hại hời hợt.
Và Olivia đã hiểu cảm xúc của Rebekah.
Cô là người như thế nào, lời nói của Asmodeus đã ảnh hưởng đến tâm lý cô ra sao, và thậm chí tại sao cô muốn giúp Esthie—tất cả mọi thứ.
Olivia lặng lẽ tiến lại gần Rebekah và đặt tay lên đầu cô. Và như mọi khi, Rebekah thả lỏng người theo cái chạm của Olivia.
"Chị có thể nhờ em một việc được không?"
"Một việc?"
“Phải. Một việc rất khó khăn."
Rebekah quay sang nhìn.
"Vâng, xin hãy nói cho em biết."
"Chị cần giúp đỡ một người. Nhưng để giúp cô ấy, chị cần sự hỗ trợ của em."
"Người này là ai ạ?"
"Một người rất đáng thương. Rất lâu trước đây, cô ấy đã phạm phải một sai lầm không thể đảo ngược, và cô ấy đã lang thang trên biển hàng trăm năm để tìm kiếm sự chuộc tội."
Nghe những lời đó, mắt Rebekah dao động dữ dội.
"...Chị."
"Chị không nói chuyện này vì em nói em muốn giúp người đó. Chị đã lên kế hoạch này từ rất lâu rồi."
Nghe những lời đó, một thứ gì đó dâng lên trong lòng cô.
'...“Rất lâu" là bao lâu?'
Rebekah nuốt câu hỏi đó xuống. Giấu đi cảm xúc thật của mình, cô nói với khuôn mặt tươi sáng nhất có thể.
"Em sẽ giúp chị."
Kể cả như thế này, cô vẫn muốn giúp ích cho Olivia.
"Chúng ta có đến chỗ người đó bây giờ được không?"
Olivia mỉm cười nhạt trước lời của Rebekah.
"Không, có một nơi chúng ta cần đến trước."
Nói rồi, Olivia nắm chặt tay Rebekah. Và giây phút tiếp theo.
Xẹt!
Cơ thể vật lý của họ tan biến thành những chùm ánh sáng.
[Sử dụng kỹ năng, ‘Dịch Chuyển Tức Thời’.]
"...Nơi đây là đâu?"
Rebekah nhìn quanh với vẻ mặt căng thẳng. Bầu trời hiện giờ đã hoàn toàn bị bao phủ bởi làn sương đen đáng ngại.
[Hừm... cô ấy chắc hẳn là Thánh Nữ.]
Từ phía sau làn sương, Craucel xuất hiện.
Trông thấy một kỵ sĩ ma với ánh sáng xanh lục chập chờn bên trong mũ giáp, khuôn mặt Rebekah đanh lại. Cảm nhận được khí tức to lớn của hắn, cô lùi lại nửa bước.
[...Ngươi đã đưa cô ấy đến mà không giải thích tình hình sao?]
"Ta không biết ngươi sẽ đợi."
[Hừm...]
Rebekah đang nhìn về phía này với vẻ mặt sốc.
Tất nhiên rồi, vì Olivia đang bình thản trò chuyện với một vong linh.
Olivia giải thích ngắn gọn tình hình cho Rebekah. Từ các tội lỗi mà Esthie đã phạm trong quá khứ đến những gì Rebekah cần làm.
"Một vương quốc chìm... em hiểu rồi."
Ngạc nhiên thay, Rebekah đã nhanh chóng nắm bắt tình hình.
"Chị đưa em đến để giúp những người này tìm được bình yên, đúng không chị?”
“Phải."
“Chúng ta có làm nhanh cũng mất ít nhất nửa năm.”
Bất chấp hành trình gian khổ phía trước, Rebekah chỉ mỉm cười.
Cô chỉ vui vì có thể giúp đỡ Olivia trong một thời gian dài.
Thế rồi, Craucel chợt lên tiếng.
[Bốn ngày.]
"...Sao cơ?"
[Các ngươi chỉ có bốn ngày ra vào Aquar.]
Rebekah nói với khuôn mặt sốc.
"N-Nhưng giúp chừng ấy người tìm thấy bình yên chỉ trong bốn ngày là không thể!"
[Ta biết.]
Đôi mắt phát sáng của Craucel nhìn thẳng vào Olivia.
[Chúng ta muốn cho thêm thời gian, nhưng cô ta đã từ chối.]
"C-Chị! Tại sao...?"
[Thời gian còn lại của cô ta...]
Lời của Craucel đã bị cắt ngang.
Olivia đã giơ tay ra hiệu cho hắn dừng lại.
"Craucel."
[...Ta đã nhiều lời rồi.]
Thanh kiếm của Craucel một lần nữa chém qua đại dương. Đó là một đòn tấn công mạnh mẽ có thể xóa tan sương mù đen, nhưng ánh mắt của Rebekah không hướng về đó.
'Chị.'
Vô vàn cảm xúc xoay vần trong mắt cô khi cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Olivia.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
