Chương 78: Cách Để Bẻ Gãy Cô (2)
Đôi khi, sự thật còn tàn nhẫn hơn cả dối trá.
Lần đầu tiên trong đời, Rebekah cảm thấy năng lực của mình là một lời nguyền. Giá như cô không có sức mạnh này, cô đã có thể gạt bỏ lời nói của con quỷ như một thứ nhảm nhí.
Thế nhưng cô không thể.
[Ngươi chẳng biết gì cả, Thánh Nữ. Thứ ngươi biết chỉ là một hạt bụi.]
[Ngươi có biết chuyện gì xảy ra khi cuộc đời một con người lặp đi lặp lại vô tận không? Ngươi sẽ phát điên. Bất kể ý chí của ngươi có cao cả đến đâu, cuối cùng ngươi cũng sẽ phát điên]
[Ngươi không biết. Kể cả khi ngươi chết đi và tái sinh, ngươi cũng sẽ không hiểu được chuyện đó là gì. Cũng giống như phàm nhân chẳng thể thấu hiểu được vĩnh hằng]
Cô ước gì đó là một lời nói dối.
Thế nhưng con quỷ càng nói, thực tế càng trở nên thảm khốc.
[Một trăm năm? Một ngàn năm? Năm ngàn năm? Ta đảm bảo, cô ta đã sống lâu hơn thế nữa.]
Thứ thời gian đủ để kẻ cai trị lục địa thay đổi hơn mười lần.
Thứ thời gian để tuổi thọ của long tộc đi đến hồi kết.
Thứ thời gian đủ để ngọn núi mòn trở thành hạt cát.
Rebekah không hiểu được chuyện tâm trí của một phàm nhân sống qua khoảng thời gian đó là gì.
Cô không tài nào hiểu được.
Cũng giống như chỉ ai đã mất đi gia đình mới thấu hiểu được nỗi đau đó, nỗi đau của một người đã sống vĩnh hằng cũng chỉ có thể được thấu hiểu bởi một người khác cũng đã sống vĩnh hằng.
[Nếu chủ nhân của cơ thể này thấy được tình cảnh này... Cô ta sẽ cảm thấy thế nào?]
Cô biết vì sao con quỷ lại nói mấy chuyện như vậy. Rõ ràng nó đang lảm nhảm để làm rối loạn tâm trí cô và thoát khỏi thần chú trói buộc.
Chính vì nó không thể làm tha hóa tâm trí của Olivia trong Thánh Địa.
Vì vậy, cô đã quyết tâm. Bất kể có nghe thấy gì, cô cũng sẽ không thả nó ra.
Cô đã nghĩ rằng bị ghét cũng không sao. Cô đã quyết định chấp nhận mọi lời lẽ cay độc.
Bởi vì đó là cách cô có thể bảo vệ Olivia khỏi con quỷ.
Chỉ là.
‘...Mình thực sự có thể gọi đây là bảo vệ không?’
Chỉ chắc chắn một điều, chuyện này sẽ gây ra một vết thương không thể xóa nhòa cho Olivia.
Đầu ngón tay Rebekah run rẩy. Chân cô mềm nhũn, cô bò bằng tay về phía Olivia.
Rebekah phá vỡ từng sợi xích trói buộc Olivia.
“A, aaa... aaa...!”
Mỗi sợi xích bị phá vỡ, tiếng khóc của Rebekah lại lớn hơn.
Bàn tay của Olivia thật mềm mại. Lưng, mặt, chân, bàn chân, cánh tay—không có một vết thương nào ở bất cứ đâu.
Chính bởi vậy mà cô đã không biết. Rằng trái tim của Olivia đã bị ăn mòn bên trong đến mức nào.
“Chị ơi...”
Vì sao chị không nhờ giúp đỡ?
Phải chẳng là vì chị sợ em sẽ bị tổn thương?
Phải chăng là vì chị nghĩ em sẽ không tin chị?
Cô đã tự biết câu trả lời.
Chính là vì nói ra cũng chẳng thay đổi được gì. Chính là vì cô chẳng giúp được.
Bịch.
Thời khắc sợi xích cuối cùng bị phá vỡ, cơ thể Olivia đổ gục xuống.
Rebekah đỡ lấy Olivia bằng cả cơ thể mình. So với trọng lượng của một người trưởng thành, Olivia quá đỗi là nhẹ.
“Aaaa... hức.”
Rebekah vùi mặt vào ngực Olivia và nức nở.
Cô đã có thể biết.
Nếu cô muốn biết, cô đã có thể biết từ lâu.
Chuyện luôn giữ nụ cười và ấm áp với người khác khó khăn đến nhường nào—Ít nhất, cô cũng phải biết điều đó.
Lẽ ra cô nên hỏi.
Lẽ ra cô nên hỏi xem chị gái mình có đang gặp khó khăn không.
Nếu bản thân cô đã kiệt sức đến thế này, cô lẽ ra nên nghĩ rằng Olivia cũng sẽ như vậy.
Đó là hy sinh.
Cô đã nghĩ đó là tận tụy. Ấy thế nhưng, nó là hy sinh.
Tận tụy là dùng hết sức mình để giúp đỡ người khác bằng cả thể xác và tâm hồn. Chỉ là, dù người ta có tiếp cận nó một cách vui vẻ đến đâu, chắc chắn cũng sẽ có lúc họ cảm thấy mệt mỏi.
Và đó cũng chẳng phải là thứ không thể vượt qua.
Có lúc là thông qua niềm thỏa mãn, có lúc là thông qua lòng biết ơn chân thành.
- Cảm giác được khen rất tuyệt nhỉ?
Và cũng có lúc, một lời khen ngợi đơn giản cũng có thể xua tan đi cơn mệt mỏi ấy.
Thế nhưng hy sinh thì khác.
Tận tụy chỉ làm ta kiệt sức, còn hy sinh sẽ khiến ta bị ăn mòn. Nó gặm nhấm những phần sâu thẳm nhất của trái tim ta.
Bởi vì hy sinh là cách cuối cùng được chọn khi chẳng ai khác ngoài ta làm được.
Các vết thương ăn mòn như vậy là vô phương cứu chữa. Chúng không thể bị cắt bỏ.
Cũng giống như cảnh tượng mất đi cha mẹ vẫn còn là một vết sẹo sâu hoắm trong lòng cô.
Ấy vậy mà, cô đã góp phần tạo nên vết sẹo ấy.
‘A, không...’
Cô không thể làm tổn thương Olivia thêm nữa.
Sao cô lại làm một chuyện ngu ngốc như vậy? Sao cô lại có cái ý nghĩ khủng khiếp là trói con quỷ cho đến ngày nó chết cơ chứ?
Rebekah cường hóa toàn bộ cơ thể bằng thánh lực và nâng Olivia lên. Và rồi, cô cầu nguyện với Chúa. Cầu nguyện rằng Olivia sẽ được cứu khỏi số phận bi thảm này.
Ngón tay Olivia khẽ cử động trong vòng tay cô. Mí mắt cô rung lên.
Cô đang cố tỉnh lại.
Không.
Đừng nhìn.
“...Ngủ thêm chút nữa đi, chị ơi. Ngủ thêm đi. Chị đừng dậy vội.”
Cô quay đầu đi để không lộ đôi mắt đỏ hoe của mình và giấu các cảm xúc dâng trào sau hàm răng nghiến chặt.
Rebekah nhanh chóng đặt Olivia nằm xuống giường của mình. Cô chữa trị vùng da bị đỏ và sưng tấy do bị xích trói.
Và rồi, Olivia tỉnh dậy.
“Chị đang ở đâu...?”
“Phòng của em.”
Rebekah bước vào qua cánh cửa. Mắt cô đỏ hoe vì cố kìm nước mắt chỉ vài phút trước.
“...Em đã khóc sao?”
Rebekah đắn đo một hồi.
Cô đang cân nhắc xem nên trả lời thế nào để không làm tổn thương Olivia.
“...Vâng.”
“Sao em khóc?”
Rebekah vẫn giữ im lặng.
Cô không thể nói dối. Nếu thánh lực của cô giảm sút, Olivia sẽ nhận ra ngay lập tức.
Chỉ là, cô cũng không thể nói thật.
[Ngươi nghĩ phàm nhân có thể hiểu được vĩnh hằng sao?]
Olivia sẽ suy sụp nếu biết rằng cô đã biết được chuyện ấy.
‘Em không nên biết chuyện này nhỉ? Chị ơi... chị không muốn em biết chuyện này, phải không?’
Rebekah chạy tới và sà vào lòng Olivia. Cô cầm lấy tay Olivia và đặt đôi tay ấy lên đầu mình.
“Chỉ là... có chuyện khó khăn xảy ra thôi ạ.”
“Chuyện khó khăn?”
Thay vì trả lời, Rebekah dụi đầu vào như muốn được vuốt ve.
Olivia trông như có rất nhiều câu hỏi. Thế nhưng, cô chỉ ngoan ngoãn xoa đầu Rebekah.
Rebekah tự nhủ.
Cô cũng có rất nhiều câu hỏi.
...Nhưng cô không thể hỏi chúng.
Bởi vì cô không thể hiểu được cảm xúc của Olivia.
Cô không biết cảm giác sống vĩnh hằng là như thế nào, cũng như không biết nỗi cô đơn khi sống chỉ vì một mục đích cùng ý chí bị mài mòn là ra sao.
Vì vậy, cô chỉ nên đặt câu hỏi sau khi đã hiểu ít nhất là điều sau cùng.
May mắn thay, có một người phù hợp với tiêu chí đó.
Một người sống bằng cách liên tục kìm nén ý chí của mình dưới một ý thức trách nhiệm khủng khiếp.
‘...Mình nên đi gặp cô ấy.’
———
Tôi tưởng mình đã thích nghi với các manh mối.
Tôi tưởng mình đã cân nhắc đến hết các quy tắc áp đặt mấy hình phạt khủng khiếp.
[Hiện không thể sử dụng manh mối.]
Chỉ là, tôi chưa bao giờ ngờ đến chuyện này.
Nguyên do rất đơn giản.
[Hiện tại, ‘Thánh Nữ Rebekah’ và ‘Sóng Thuật Sư Esthie’ đang ở cùng một địa điểm.]
Quy tắc số 1, không thể tiếp xúc với hai Hồi Quy Giả cùng một lúc... Chính là nguyên nhân.
Tất nhiên, nếu chỉ có vậy, tôi đã không làm ra vẻ mặt chết lặng như thế này. Chẳng phải là tôi chưa từng có những cuộc gặp ba bên với các Hồi Quy Giả khi chơi Lactea.
‘Chúng thậm chí còn trở nên thường xuyên hơn về giai đoạn cuối.’
Thời gian có hạn, và có rất nhiều người phải gặp, nên tôi không thể khăng khăng đòi gặp riêng từng người mãi được.
Vì vậy, tôi cũng hiểu được rằng thời điểm tôi cố gắng sử dụng manh mối tình cờ lại là trong một ‘cuộc gặp ba bên’.
Và tôi hiểu được chuyện tôi không thể dùng manh mối là vì ‘cuộc gặp ba bên’ ấy.
Tôi thà không vào manh mối còn hơn là vào rồi nhận hình phạt và bị đá ra.
Chỉ là...
‘Sao mà Rebekah và Esthie lại gặp nhau được?’
Đây chính là thứ khiến Olivia rối bời.
Rebekah và Esthie chưa bao giờ gặp nhau trong dòng thời gian diệt vong.
Chính xác hơn, cả hai đã từng gặp nhau trước đó. Có điều, đó là rất lâu trước khi Olivia gặp Rebekah.
Thời điểm Thánh Nữ của Thánh Quốc và Sóng Thuật Sư cảng Icail gặp nhau là lúc Olivia vẫn đang theo học dưới sự dẫn dắt của Melina.
Và đó cũng chính là cuộc gặp đầu tiên cũng như cuối cùng của họ.
Cô nhớ chuyện này rất rõ.
Nguyên do là bởi hai người họ không bao giờ có thể ở cùng một nơi.
Icail, thành phố cảng của Vương quốc Canis.
Esthie chính là Sóng Thuật Sư của Icail đó.
Và Esthie ‘không bao giờ’ rời khỏi Icail.
Do đó, để họ gặp nhau, đích thân Rebekah phải đến Icail.
Thế nhưng Rebekah là Thánh Nữ. Và Thánh Nữ thì không bao giờ được phép rời khỏi Thánh Quốc mà không có sự cho phép của Giáo Hoàng. Cho dù đỡ hơn Esthie, cô cũng gặp không ít khó khăn với các hoạt động bên ngoài.
‘...Mình điên mất.’
Chỉ riêng chuyện theo kịp các biến số trong thực tế đã đủ khó rồi, và giờ các biến số còn xuất hiện trong các manh mối nữa.
Xét đến chuyện chưa đầy nửa năm kể từ khi tôi rơi vào thế giới này, tốc độ này nhanh đến kinh ngạc.
Cứ đà này, tương lai sẽ sớm bị bóp méo thành một dạng mà tôi ‘chưa từng trải qua’.
‘...Mình có nên cứ thế đến Icail không?’
Nếu tôi nhớ không lầm, Esthie là chủ nhân của manh mối tiếp theo.
Tuy có tính cách liều lĩnh, nhưng nếu tôi chạy trốn ra ngoài Icail, cô ấy sẽ không thể đuổi theo. Và do cô ấy không có tương tác với các Hồi Quy Giả khác, nên khả năng rò rỉ thông tin...
Thế rồi.
Rebekah, đang nằm trên đùi cô, bỗng mở miệng.
“...Chị ơi.”
“...!”
Cùng đôi mắt nâu đang nhìn chằm chằm vào cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
