Web Novel - Chương 79: Cách Để Bẻ Gãy Cô (3)

Chương 79: Cách Để Bẻ Gãy Cô (3)

Trông thấy đôi mắt đang phát sáng trong bóng tối, Olivia nuốt khan.

Qua tầm nhìn lờ mờ, tay Rebekah chậm rãi cử động.

‘...Thôi xong.’

Cô không bao giờ tưởng tượng được Rebekah sẽ tỉnh lại chỉ sau nửa ngày.

‘...Kể cả Kiel cũng bất tỉnh trọn một ngày.’

Bất kể thế nào đi nữa, đây rõ ràng là lỗi của Olivia. Cô lẽ ra nên đánh ngất Rebekah lần nữa… Không, cô nên ru cô ấy ngủ lại ngay khi cô có dấu hiệu tỉnh giấc.

Bịch.

Có điều, bàn tay của Rebekah đã mất hết sức lực và rơi xuống trước khi chạm vào mặt Olivia.

Thấy vậy, Olivia lộ vẻ bối rối. Một lúc sau, Rebekah cựa mình và nói.

“Chị ơi... đừng bỏ em lại. Em xin lỗi...”

Rebekah vùi mặt vào vai Olivia.

Hơi thở khó nhọc của cô vang vọng khắp Sảnh Sám Hối.

‘G-Giật hết cả mình...’

Olivia thở phào nhẹ nhõm.

Cô đã cân nhắc chuyện đơn giản là đóng băng Rebekah lại cho yên tâm, cơ mà cô không chắc liệu Rebekah yếu ớt này có chịu đựng được không. Vậy nên cô không còn cách nào khác ngoài tiếp tục trông chừng cô ấy.

‘Phải rồi, với cái vận may của mình sao mà xử lý hai người cùng lúc được. Mình phải giải quyết xong Rebekah trước đã.’

Cô cảm thấy nếu cố làm khác đi cũng sẽ chỉ dẫn đến rắc rối.

Cô vẫn còn 12 năm rưỡi nữa. Kể cả khi cô tiến hành với tốc độ mỗi người một năm, cô vẫn sẽ còn dư nửa năm...

“...”

Đầu Olivia từ từ gục xuống.

A... aaa...

Ngực cô trở nên ướt đẫm.

Chẳng hiểu vì sao mà cô ấy lại đau khổ đến vậy, Rebekah chẳng thể ngừng khóc kể cả trong giấc ngủ. Thứ này vượt xa thứ có thể miêu tả đơn giản bằng từ “khóc”.

Phải rồi, than khóc. Thứ này giống như than khóc hơn.

Và dù cho không muốn đoán, bộ não của Đại Pháp Sư của cô cũng khiến cô phải đoán ra.

Dừng lại, dừng lại... Dừng lại đi mà...

Giọng nói của Rebekah vang vọng bên tai cô.

Thế rồi, một suy nghĩ bỗng nảy ra trong đầu cô.

[Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta ngưng dùng manh mối giữa chừng?]

Nếu cô chỉ đưa mảnh vỡ đầu tiên cho Melina rồi không dùng manh mối nữa... Melina rất có thể đã trở thành một kẻ tàn phế.

Cô sẽ đe dọa “Olivia” để đưa ra mảnh vỡ tiếp theo.

Và rồi, cô sẽ tuyệt vọng một lần nữa khi nhận ra mình không thể tiếp cận chân lý.

Kể cả người mạnh mẽ nhất, cũng có thể gục ngã chỉ bởi một ký ức đơn thuần.

Vẻ mặt Olivia tối sầm lại.

Cô không thể tưởng tượng được nỗi tuyệt vọng mà Rebekah đang trải qua khủng khiếp đến mức nào.

Thời điểm cô cuối cùng cũng có một gia đình để dựa vào, gia đình ấy lại đang đứng trước bờ vực bị hủy hoại bởi một con quỷ. Và cô, một Thánh Nữ, biết rõ vậy nhưng lại chẳng thể làm được gì.

Cảm giác bất lực sâu sắc ấy.

Nỗi tuyệt vọng sinh ra từ bất lực. Nỗi sợ hãi mất đi gia đình một lần nữa.

Olivia lấy hai tay che mặt.

Một tiếng thở dài đầy tội lỗi dâng lên từ sâu thẳm trong cô.

“...”

Cô không nên có các cảm xúc nhiều hơn mức cần thiết. Cô cũng không nên cảm thấy tội lỗi thế này.

Chẳng phải cô đã quyết tâm như vậy kể từ giây phút rơi vào thế giới này sao?

Chẳng phải cô đã thề sẽ trở về nhà bằng mọi giá sao?

[Nhiệm vụ chính]

Điều kiện hoàn thành: ????

Phần thưởng: ????

Cô vẫn chưa biết điều kiện hoàn thành là gì.

Chính là đánh bại Ma Thần, không sát sinh, hay một cái gì đó hoàn toàn khác đi nữa, chúng vẫn còn là ẩn số.

Chỉ là, nếu điều kiện ấy là diệt vong toàn bộ sinh mệnh...

Vậy thì cô không thể chịu được. Chẳng đời nào cô có thể chịu đựng chuyện giết những người mà mình đã gắn bó.

‘...Thật tồi tệ. Thực sự.’

Olivia lầm bầm như thể đang ho ra máu.

———

Ngắm nhìn mặt trời mọc trên mực nước biển, Rebekah cảm thấy kỳ diệu.

‘...Thưa Minh Thần Aither.’

Hai tay cô chắp lại.

Sau khi hoàn thành buổi cầu nguyện sáng, Rebekah bước đi trên bãi cát.

Đã hơn một tháng kể từ khi cô đến Vương Quốc Canis ở phía đông.

Nghĩ đến tất cả mấy lời cằn nhằn mà cô đã nhận được từ Giáo Hoàng cùng nhiều quan chức cấp cao khác trước khi đến đây khiến cô hơi đau đầu. Cơ mà vẫn đáng để cô chịu.

- Thánh Nữ. Con có biết bao nhiêu Thánh Kỵ Sĩ và linh mục phải đi theo hộ tống con nếu con đến một quốc gia khác không?

- Vâng, con biết.

- ...Vậy sao con vẫn khăng khăng đòi đi?

Xét đến mặt hình thức, đây là để truyền bá giáo lý của Aither đến Vương quốc Canis. Thế nhưng, mục đích thực sự của họ là để tiếp xúc với Esthie Aquar, Sóng Thuật Sư cảng Icail.

Chỉ là kể cả sau khi ở Icail gần một tháng, Rebekah vẫn chưa gặp Esthie dù chỉ một lần. Cô chỉ quan sát từ xa các con sóng khổng lồ nhảy múa và dâng trào.

Người gác hải đăng nói với chất giọng địa phương.

“Tôi xin lỗi.”

“...Cô ấy lại không có ở đây sao?”

“Cô ấy đã ra khơi lúc bình minh hôm nay rồi. Giá mà cô đến sớm hơn một chút.”

“...”

Rebekah ngậm miệng lại thay vì thêm bất kỳ lời giải thích đáng thương nào. Và như mọi khi, cô nhờ người gác hải đăng.

“Khi người bảo vệ Icail trở về, xin hãy nhắn với cô ấy.”

Người gác hải đăng gãi đầu ngượng ngùng.

“Tôi ghét phải nói điều này với một người cao quý như cô, nhưng chẳng dễ gì để gặp Esthie đâu. Tôi đã làm công việc này hơn hai mươi năm rồi, ấy vậy mà tôi mới nói chuyện trực tiếp với cô ấy chưa đến ba lần.”

“...Tôi phải gặp cô ấy.”

Đây là cách duy nhất để thấu hiểu được nỗi đau của Olivia.

“Tôi nhất định phải nói chuyện với cô ấy.”

Nếu cô không thể sống mãi mãi, ít nhất cô cũng phải sống với chỉ một mục đích còn sót lại.

Đây là cách duy nhất cô có thể cứu Olivia.

“Vì vậy xin anh, hãy nhắn với cô ấy.”

Rebekah bước ra khỏi ngọn hải đăng mà không có kết quả gì.

Phía bên kia đại dương, đường chân trời nhấp nhô lên xuống.

“Frantz.”

“Vâng, Thánh Nữ.”

“Mục đích sống của ngài là gì, Frantz?”

“Mục đích… Sao?”

“Vâng.”

Frantz vuốt bộ râu cằm của mình.

Hắn trả lời không chút do dự.

“Bảo vệ kẻ yếu và truyền bá ý chí của Aither đến mọi các quốc gia cho đến ngày tôi chết.”

“...Ngài nghĩ mình có thể đạt được mục đích khó khăn như vậy mà không phải do mong muốn của mình không?”

“Nếu Chúa giúp đỡ...”

“Nếu không có sự giúp đỡ của Aither.”

Frantz quay đầu lại. Ánh mắt hắn hướng về cùng một nơi với Rebekah.

Phía bên kia đại dương.

“...Chẳng phải vậy sẽ rất khó khăn sao?”

Kể cả Frantz, người nổi tiếng với tính kiên định không ai sánh bằng ở Thánh Quốc, cũng nói rằng sẽ khó khăn.

Mong muốn quan trọng đối với con người đến thế đấy.

Cũng giống như một người không thể chiến thắng nếu không có chiến ý, bất kể vũ khí của họ có xuất sắc đến đâu.

‘Nhưng làm thế nào...’

Rebekah không tài nào hiểu được.

Bằng cách nào mà người đó có thể bảo vệ mà không hề tồn tại mong muốn bảo vệ trong mình?

Rebekah cắn môi. Môi cô đã không còn lành lặn trong nhiều ngày qua.

Người đời nói thời gian chữa lành mọi vết thương, vậy mà sao trái tim cô càng gấp gáp ngày qua ngày thế này?

Rebekah đã biết rõ lý do.

- Ngươi chẳng biết gì cả. Kể cả khi ngươi chết đi và sống lại, ngươi cũng sẽ không bao giờ hiểu được.

Asmodeus dạo này đang bặt vô âm tín.

Và chính chuyện đó mới làm Rebekah bất an.

Quỷ không bao giờ im lặng. Chúng chỉ “tỏ ra im lặng”.

Chắn chắn ả đang ăn mòn tâm trí của Olivia.

“...Olivia giờ đang ở đâu?”

———

[Manh Mối #3]

[Ký ức về tháng 4, năm 993]

[Thời gian còn lại: 160 phút 00 giây]

Một trần nhà xa lạ. Chẳng phải trần nhà màu trắng đặc trưng của Thánh Quốc, cũng chẳng phải trần nhà trang trí công phu của Kim Tháp.

Các hoa văn chẳng có ý nghĩa ấy rõ ràng được sắp xếp ngẫu nhiên. Thế nhưng qua cái bất quy tắc đó, Olivia có thể đoán được vị trí của mình.

“...Canis.”

Chính xác hơn, là thủ đô của Vương Quốc Canis. Thành phố cảng Icail.

May mắn thay, xem ra cô đã dùng manh mối mà không gặp vấn đề gì.

Chuyện đầu tiên Olivia làm sau khi đánh giá tình hình là kiểm tra tay và chân mình.

Và quả như dự đoán của cô, tất cả các xiềng xích thánh đã được tháo bỏ.

Do bản tính của Rebekah, mà cô sẽ không chịu đựng được chuyện để chúng lại.

Olivia ngồi trên bệ cửa sổ cùng một nụ cười cay đắng. Đường chân trời xa xăm trải dài ngút tầm mắt cô.

Chỉ có hai nơi trong Lactea mà ta có thể nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Icail ở phía đông, và quần đảo Mabor ở phía tây.

Tuy đất đai bằng phẳng, nhưng hành tinh này tròn. Vậy nên nếu đi theo một đường thẳng vượt qua đường chân trời đó, ta sẽ đến Mabor.

Còn để mô tả Mabor trong một cụm từ...

Một vùng đất vô pháp luật.

Đơn giản mà nói, đấy là vùng đất nơi những tên tội phạm bị trục xuất khỏi lục địa đang sinh sống.

Mà thôi.

“...Chúng ta thực sự đã đến Icail rồi.”

Thuở đầu, năm 993 là năm bắt đầu các nhiệm vụ hảo cảm cho Rebekah, Esthie và Ashe Balthar.

Thế nhưng, do Rebekah có ưu tiên cao nhất trong ba người, nên cô nhớ là mình đã không rời Thánh Quốc cho đến khi hảo cảm của Rebekah đạt 90.

Ấy vậy mà cả hai hiện đang ở đây, tại Icail.

Thành phố cảng Icail, nằm ở cực đông, cách Thánh Quốc hơn hai tháng đi bộ.

Chắc chắn mọi thứ đã thay đổi so với những chuyện mà cô nhớ trong lần chơi diệt vong.

“...Chị.”

Rebekah bất chợt xuất hiện bên cạnh cô.

Đôi mắt giấu đi nỗi buồn.

Thay vì tra hỏi, Olivia xoa đầu Rebekah.

“Em dậy sớm thế.”

Trước giọng điệu dịu dàng, khuôn mặt Rebekah lộ vẻ nhẹ nhõm.

“Chị có cảm thấy không khỏe ở đâu không?”

Bụp bụp bụp.

['Thánh Nữ Rebekah' sử dụng ‘Phát Hiện Nói Dối’.]

Mắt Rebekah ánh lên một luồng sáng trắng mờ nhạt.

Xét từ cách cô dùng phát hiện nói dối không chút do dự, Olivia có thể biết Rebekah đã trải qua tháng qua như thế nào.

Chẳng hiểu vì sao, mà một góc trái tim cô cảm thấy nặng nề.

“Chị ổn. Chị không đau ở đâu cả.”

[Lời nói của bạn là ‘thật’.]

Rebekah thở phào nhẹ nhõm.

“...Nếu chị đau, đừng giấu mà nói với em ngay nhé.”

Cộp cộp cộp!

Thế rồi, tiếng bước chân của người khác vang lên.

Cùng một âm thanh quen thuộc của nước bắn tung tóe.

[Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo!]

[Trong một manh mối, bạn chỉ có thể tương tác với 1 Hồi Quy Giả cùng lúc!]

[Việc sử dụng sẽ bị cưỡng chế chấm dứt sớm!]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!