Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10926

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Web Novel - Chương 48: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (2)

“Chẳng phải là Tháp Chủ Kim Tháp đây sao? Đã lâu không gặp ngài.”

Thủ thư cấp cao của Thư Viện Hoàng Gia cúi đầu và cười khúc khích. Ông đặt cuốn sách đang sắp xếp sang một bên và lên tiếng.

“Ngọn gió nào đã đưa ngài đến đây?”

“Ông có cuốn sách nào về giáo dục không?”

“Giáo dục... Chẳng lẽ là cho vị đệ tử mới mà ngài vừa mới thu nhận? Nếu vậy, ngài hãy đến khu lưu trữ 7. Tôi sẽ thông báo cho người phụ trách.”

“Cảm ơn.”

Khi Melina đi về phía khu lưu trữ 7, lão thủ thư bèn lẩm bẩm.

“Thiên hạ đồn bà đã thay đổi...”

Ánh mắt của cô đã dịu đi đôi chút. Xét đến chuyện tính cách có xu hướng trở nên cứng nhắc hơn theo tuổi tác, đây là một thay đổi đáng kể.

Melina đi qua thư viện như mê cung mà không nán lại. Tuy bên trong rất rộng lớn, nhưng người duy nhất có mặt tại đây là các thủ thư tại mỗi khu lưu trữ.

Vậy cũng là chuyện thường. Đây là Thư Viện Hoàng Gia, nơi lưu trữ tất cả các văn bản lịch sử và ma pháp thư của lục địa. Hầu hết mọi người thậm chí còn không được phép vào cửa.

Chỉ một khách mỗi ngày thôi cũng được coi là bận rộn rồi.

[Khu lưu trữ 7 - Đang được sử dụng]

Chỉ có điều, hôm nay thì khác. Thật ngạc nhiên là đã có khách.

“Ai đang ở trong?”

“Công chúa Aria đang ở đó.”

“...Công chúa?”

Melina chỉ quan tâm đến đó. Chẳng cần phải vào khu lưu trữ làm chi. Các thủ thư đã sắp xếp mọi cuốn sách có từ khóa "giáo dục" và mang chúng ra ngoài.

Melina nhặt cuốn sách trên cùng từ đống sách. Nó được viết bởi một học giả từ một vương quốc cổ đại đã bị diệt vong từ lâu.

[Một sư phụ phải có khả năng mở ra chân trời mới cho đệ tử của mình. Trong hành trình khó khăn của cuộc đời, người đó phải là ánh sáng...]

Melina lật sách rất nhanh. Cô lật các trang với tốc độ khoảng mười giây một trang. Đây không phải là đọc lướt—cô đang ghi nhớ các thông tin khổng lồ ấy.

‘Chân trời mới...’

Melina gấp cuốn sách lại một lát và suy nghĩ.

Khi cô có được manh mối thứ hai về chân lý, có một cảm xúc đã đâm xuyên qua tim cô.

Cô vẫn không thể xác định được cảm xúc đó là gì. Thế nhưng cô đã nhận ra một điều.

Cô không nên dạy dỗ như thế này.

Olivia đã nói rõ: "Đây là cách con đền đáp vì đã dạy dỗ con trong ba ngày qua.”

Nhưng Melina biết.

Cô đã không dạy Olivia bất cứ điều gì. Cô chỉ đơn thuần là dạy theo kiểu truyền thống và kể cả các bài học ấy chủ yếu cũng là tự học.

Thành thật mà nói, cô rất bận rộn.

Thực ra, chuyện Kẻ Bảo Vệ của Đế Quốc mà không bận rộn còn kỳ lạ hơn. Melina cũng chưa từng dạy dỗ ai đàng hoàng. Và tất nhiên, là cô còn thiếu kinh nghiệm.

Phải, tất cả đều chỉ là mấy lời bào chữa hèn nhát.

Mấy danh xưng rỗng tuếch ấy có là gì trước chân lý? Cô nên bỏ qua nó và đâm đầu về phía trước.

Thế nhưng, Melina đã không làm vậy. Bởi vì điều kiện Olivia đưa ra vô lý đến nỗi cô đã vô tình bị dụ dỗ.

Ấy vậy mà, Olivia đã bỏ qua mà không nói gì. Cô đã trao đi một mảnh chân lý mà không đòi hỏi bất cứ điều gì.

Thế nhưng trái lại, điều đó đã kích động Melina.

Chân lý không nên được đạt lấy bằng cách như vậy. Cũng chỉ là vô nghĩa nếu một người đạt được giác ngộ mà chẳng tự mình làm một cái gì.

Đây chẳng còn đơn thuần là vấn đề áp lực nữa.

Lòng kiêu hãnh của cô không cho phép điều đó.

Chỉ là một sư phụ thôi chẳng còn đủ nữa.

Cô cần phải trở thành sư phụ thực thụ của Olivia.

Chắn hẳn sẽ rất khó khăn và gian khổ, nhưng...

Ít nhất nó sẽ không làm giảm đi giá trị của chân lý mà cô đạt được tại cuối chặng đường.

Melina lại mở cuốn sách. Để trở thành một sư phụ mà cô không phải hổ thẹn, và để đối mặt với chân lý một cách đàng hoàng.

Đã bao nhiêu lâu trôi qua rồi?

“...Hah.”

Melina gấp cuốn sách cuối cùng lại. Trông thấy mặt trời đang lên, xem ra là cô đã đọc sách suốt 7 tiếng đồng hồ.

“Xin hãy sắp xếp mấy thứ này.”

“A, vâng!”

Các thủ thư, những người đã ngủ gật sau khi thức trắng đêm, vội vàng chạy tới.

Melina đứng dậy khỏi chỗ của mình và để lại đống sách. Thế rồi khi cô định trở về ma tháp, có một thứ đã đập vào mắt cô.

[Khu lưu trữ 7 - Đang được sử dụng]

Công chúa Aria vẫn ở trong khu lưu trữ. Đáng ngạc nhiên hơn là các thủ thư khác biết chuyện này nhưng lại không làm gì cả.

Trông thấy Melina không thể rời mắt khỏi khu lưu trữ 7, một thủ thư cẩn thận giải thích.

“Ngài không cần lo lắng. Công chúa thỉnh thoảng cũng ngủ trong khu lưu trữ.”

“...Và Hoàng Đế Bệ Hạ cho phép chuyện này?”

“Vâng. Mặc dù chỉ giới hạn trong khu lưu trữ 7.”

Cánh cửa của khu lưu trữ 7 đã được đóng chặt. Một kết giới ma pháp kiên cố ngăn cản người ngoài xâm nhập.

Chỉ là chuyện đó không áp dụng cho Melina.

Tách.

Toả mana của mình ra trước cửa, tầm nhìn của cô bèn trở nên rõ ràng và cô có thể nhìn xuyên vào bên trong.

Trái với dự đoán của cô, Aria hiện đang thức. Cô cầm một cuốn cổ thư dày trên tay. 

Soạt soạt!

Các trang sách được lật trong nháy mắt. Và khi đến trang cuối cùng, Aria sẽ đặt cuốn sách trở lại mà không chút đắn đo.

Sau đó, cô sẽ lấy cuốn sách tiếp theo và lặp lại quy trình tương tự.

Mười giây.

Ngần ấy là thời gian Aria cần để đọc đến trang cuối cùng của một cuốn sách.

“...”

Melina cau mày. Tuy Công chúa nổi tiếng là đầu óc chỉ toàn có hoa, song cô không ngờ là Aria lại chơi đùa với các cổ thư như thế này.

Thật nực cười.

“...Mắc gì phải là khu lưu trữ 7?”

Câu hỏi của Melina chứa đựng lời khiển trách. Các cổ thư được lưu trữ trong khu lưu trữ 7 chứa đựng kinh nghiệm và triết lý của vô số các học giả cũ. Các thủ thư không thể không biết sự thật này.

Cô đang hỏi tại sao lại phải là khu lưu trữ 7 khi có những nơi khác.

Một trong những thủ thư trả lời với vẻ mặt bất bình.

“Ngài nghĩ chúng tôi chỉ đứng nhìn thôi sao? Tất nhiên, ban đầu chúng tôi đã mở khu lưu trữ 1 cho ngài ấy.”

Theo lời thủ thư, Aria đã chuyển đến một khu lưu trữ khác mỗi tháng để làm nơi ngủ.

‘...Cô ta đã làm trò vô nghĩa này suốt bảy tháng?’

Chuyện Hoàng Đế cho phép điều này thậm chí còn nực cười hơn.

Melina lắc đầu.

Xem ra Hoàng Đế là một người cha khá nuông chiều con.

Mà thôi, Melina cũng chẳng để tâm cho lắm.

Sắp đến giờ đệ tử của cô thức dậy rồi.

———

Đã một tuần trôi qua kể từ khi Tháp Chủ Kim Tháp Melina thu nhận đệ tử mới của mình. Các pháp sư của Kim Tháp đang cố gắng hết sức để thích nghi với những thay đổi hàng ngày của tòa tháp.

Chỉ là họ vẫn không tài nào quen được cảnh tượng diễn ra trước mắt mình.

“Giờ ngài nên khen cô ấy,” Tứ Trưởng Lão nói.

Melina bước tới.

“Làm tốt lắm, Olivia. Con đang tiến bộ từng ngày.”

“Ngài xoa đầu cô bé thì sẽ tốt hơn.”

Melina gật đầu.

Cô ngoan ngoãn xoa đầu Olivia. Chứng kiến chuyện này, một trong các pháp sư trưởng rùng mình như thể lên cơn co giật.

“C-Chuyện quái gì thế này...”

Ông đã được cử đến khu vực phía đông trong tháng qua, vậy nên ông đã không biết rõ chuyện gì đã xảy ra trong thời gian đó.

Ông nghe nói rằng Tháp Chủ đã thu nhận một đệ tử, cơ mà...

‘Chuyện này... thật không thể tin được.’

Khuôn mặt Melina thoáng qua có vẻ vô cảm, nhưng nhìn kỹ, khóe mắt cô hơi cong lên như vầng trăng khuyết.

Thân là một người cha có con gái, ông biết.

Biểu cảm ấy chỉ có thể đến từ sự chân thành.

“Ý tưởng kết hợp băng và lôi ma pháp rất hay. Chỉ là hãy hoàn thiện thuộc tính băng cho xong đi đã. Con học lôi ma pháp sau cũng không muộn đâu.”

“Vâng, thưa Sư phụ. Con sẽ làm vậy.”

Ông có thể hiểu việc Tứ Trưởng Lão tư vấn cho Melina.

Suy cho cùng, Tứ Trưởng Lão cũng nổi tiếng về cả nhân cách lẫn chuyên môn trong việc dạy dỗ đệ tử.

Chỉ là...

“Không giống như bốn thuộc tính chính khác, thuộc tính băng chỉ xuất hiện trong các môi trường cụ thể. Giống như con có thể tìm thấy nước ở sa mạc, nhưng không phải băng vậy. Vì vậy, để tăng hiệu quả, con nên tạo ra môi trường xung quanh bằng mana như thế này...”

Cảnh tượng này không tài nào quen được.

Cô còn đưa ra ví dụ để giải thích nữa kìa!

Đây là Melina đấy!

Melina, người thường phun ra mấy lời lăng mạ—gọi người ta là sâu bọ giả vờ làm pháp sư, bảo họ cút khỏi Kim Tháp nếu họ định tập theo cách đó—đã chẳng còn đâu nữa.

‘Sao có thể…’

Tất cả các thay đổi này xem ra đã xảy ra sau ngày nữ pháp sư trẻ tuổi tên Olivia đó xuất hiện.

Và Melina chính là người cảm nhận rõ nhất các thay đổi này.

...Thật thú vị.

Lần đầu tiên trong đời, cô tìm thấy niềm vui trong việc dạy dỗ ai đó.

Một hiền giả đội lốt một cô gái trẻ?

Không. Chí ít là trong giây phút này, Olivia là đệ tử của cô.

Olivia đã hành động như vậy, và Melina tin vào điều đó.

Tất nhiên, đây cũng chỉ là cô tự thoả mãn mình. Do không muốn làm giảm giá trị của chân lý.

Tuy nó có thể không quan trọng bằng việc đạt tới chân lý, nhưng việc dạy dỗ ai đó bằng cả trái tim chắc chắn là một nhiệm vụ khó khăn.

Vì vậy, cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc cố gắng hết sức. Giá trị của chân lý được quyết định bởi nỗ lực của cô.

Cô đã học được cách không ngần ngại tìm kiếm lời khuyên từ người dưới mình, và cô đã học cách xoa đầu ai đó.

Cô đã học được cách giải thích mọi thứ vừa phải và cách nói năng tử tế.

Tất nhiên, việc đưa những gì cô đã học vào thực tế vẫn còn khó khăn, nhưng dù sao thì cô cũng đang tiến bộ.

Và...

“Sư phụ, tiếp theo người sẽ dạy con gì ạ?”

Giật.

Cảm xúc kỳ lạ không thể giải thích ấy xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn.

“Ma pháp tiếp theo ta sẽ dạy con là...”

Thật kỳ lạ.

Cô đáng lẽ phải tức giận khi gặp phải một cảm xúc xa lạ như vậy, chỉ là kỳ lạ thay, nó không hề tệ.

Cô không thể xác định được nguyên nhân là gì.

Chắc là cô lo lắng về ngày nhận được mảnh chân lý kế tiếp.

Quả thực, chỉ còn ba ngày nữa là đến ngày ấy.

Chắc là vậy rồi.

Melina cố tình lờ đi cảm xúc kỳ lạ này.

———

Olivia vươn vai. Khác với thường ngày, cô nhìn quanh phòng ngủ của mình rồi cười toe toét.

[Thời gian còn lại: 20 phút 00 giây]

Đã đến lúc kiểm tra tiến độ của cô cho đến nay rồi.