Chương 46: Tháp trưởng thành (1)
Bên trong Tháp Trưởng Thành là một thế giới rộng lớn và đa dạng đến mức không ngoa khi nói đó là một thế giới khác. Trong suốt 4 năm tại Siyolam, thông qua tòa tháp này, học viên có thể trải qua nhiều thử thách khác nhau một cách "an toàn".
Lần đầu nhập Tháp của năm nhất là một kỳ thi mà gọi là thử thách thì hơi quá lời. Môi trường nơi đây gợi nhớ đến những khu rừng thời đại khủng long mà ta thường thấy trên mạng. Không khí hít vào thật nặng nề và cây cối thì to lớn, vững chãi. Những chiếc lá trên cành xòe rộng, lớn đến mức có thể dùng làm quần áo cho con người.
...Dù mắt không nhìn thấy nhưng chắc hẳn là như vậy.
Kế hoạch ban đầu là thế này: Nồng độ ma lực ở đây cực kỳ đậm đặc, không thể so sánh với bên ngoài hay hầm ngục lần trước. Những cái cây và ngọn cỏ lớn lên nhờ hấp thụ ma lực suốt 365 ngày cũng vậy. Đống cỏ dại mọc tràn lan ở đây thực chất đều là dược liệu chứa ma lực vốn khó tìm thấy ở thế giới bên ngoài.
Trước tiên, tôi dự định thu thập tất cả những thứ cần thiết. Với người khác có thể khó khăn, nhưng với người sở hữu Tri giác không gian như tôi thì đó là việc dễ dàng. Những sự tăng trưởng tích cực đạt được trong Tháp sẽ được áp dụng ở bên ngoài, đồng thời vật phẩm thu được cũng có thể mang ra ngoài.
Tôi định vừa đi quanh thu thập dược liệu, vừa tìm kiếm vị trí của các Hidden Piece (Mảnh ẩn giấu). Nếu giống với nguyên tác, chắc chắn ở đâu đó trong khu vực này sẽ có chúng. Dược liệu thì có thể đem bán hoặc để sau này khi tôi học Luyện kim thuật sẽ tự mình sử dụng.
Cứ như vậy, tôi sẽ trụ lại trong 5 ngày. Tôi định sẽ chủ động ẩn giấu khí tức để né tránh các học viên khác, thỉnh thoảng chỉ dùng ma pháp để đối phó nếu cần. Những người xung quanh nhận xét khí tức của tôi rất nhạt nên khó tìm thấy. Hơn nữa, với Tri giác không gian có thể nhận biết trước sự tiếp cận và dấu vết của đối thủ, tôi nghĩ kế hoạch này hoàn toàn khả thi.
Thế nhưng, nền tảng của kế hoạch là Tri giác không gian đã bay màu.
Sau khi thu mình vào khe hở giữa những tảng đá lớn, tôi thẫn thờ vận hành Tri giác không gian. Tinh thần tôi như muốn suy sụp. Tôi thực sự oán hận thế giới này. Dù rất muốn buông xuôi để ngủ một giấc, nhưng đó là lựa chọn tệ nhất trong số những lựa chọn tệ hại. Tôi cố gắng khơi dậy ý chí, dốc toàn lực để khôi phục Tri giác không gian.
Cảm giác như vài giờ đã trôi qua. Tri giác không gian vẫn không thể phát huy sức mạnh, nó vẫn cứ méo mó vụn vỡ, y hệt như tình cảnh của tôi lúc này.
‘Haizz...’
Nhìn bộ dạng này, việc dễ dàng lấy lại Tri giác không gian xem ra là không thể.
‘...Còn lương thực thì sao đây.’
Sống sót trong 5 ngày. Lẽ đương nhiên là không được mang theo lương thực dự phòng. Tôi phải tự tìm thức ăn và nước uống trong khu rừng này. Hiện tại không có Tri giác không gian... việc tìm kiếm thật nan giải.
Nước uống thì có thể dùng ma pháp để giải quyết tạm thời. Cách duy nhất để kiếm thức ăn ở đây cùng lắm là săn những con quái vật có thể ăn được, hoặc nhai trái cây, rễ cây dược liệu. Dù có lần mò xung quanh để tìm trái cây trong khi đang ẩn nấp đi chăng nữa, cũng rất khó để phân biệt xem chúng có độc hay có thể ăn được không.
Mắt không nhìn thấy. Mùi vị cũng không phân biệt được. Cuối cùng, chỉ còn cách ăn thử rồi trực tiếp xác nhận qua phản ứng của cơ thể. Nhưng tôi không thể cứ ngồi chết dí một chỗ mãi được.
Trước tiên, tôi thận trọng đứng dậy. Gạt bỏ những chiếc lá che chắn khéo léo khe đá, tôi rón rén bước ra ngoài. Sợ bị vấp ngã, tôi thận trọng bước từng bước một, vừa đi vừa sờ soạng xung quanh.
Cộp.
‘Hự.’
Tôi đập đầu vào những cành cây dày vài lần.
Khựng.
‘Oa, hự...’
Khoảng ba bốn lần tôi suýt ngã nhào vì vấp phải những rễ cây trồi lên mặt đất.
Phập.
‘Á.’
Lúc đang sờ soạng thân cây, tôi bị những vật nhọn đâm trúng hàng chục lần. Nếu Tri giác không gian được khôi phục, chắc hẳn lòng bàn tay tôi sẽ đầy vết xước.
Thính giác là cơ quan cảm giác duy nhất còn sót lại. Vô số âm thanh thấm đẫm vào tai tôi. Có tiếng bước chân vang lên – đó là tiếng bước chân của chính tôi. Thỉnh thoảng cũng nghe thấy những khí tức không phải của mình.
Mỗi lúc như vậy, tôi lại nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp, nếu không có chỗ trốn thì sẽ nằm áp sát mặt đất để triệt tiêu khí tức. Tôi giấu mình cho đến khi những khí tức kia rời xa. Khi chúng biến mất hoàn toàn, tôi mới lén lút đứng dậy tiếp tục lần mò.
Việc đó lặp đi lặp lại vài lần. Trốn trong khe đá vài tiếng, rồi lại lần mò tìm kiếm thứ gì đó vài tiếng. Tôi đã kiếm được một ít trái cây (dự đoán vậy), và tìm ra vị trí của một khoảng sân trống lớn cùng một dòng sông đang chảy.
Trong suốt thời gian đó, tôi cũng không ngừng thử khôi phục Tri giác không gian. Chẳng có tin gì tốt lành cả. Không biết ví von thế này có đúng không, nhưng không gian xung quanh đây quá nặng nề. Tôi hoàn toàn không thể đẩy lùi nó ra để mở rộng phạm vi cảm nhận.
‘Hết cách rồi.’
Tôi trăn trở xoay vần những quả dại khó khăn lắm mới kiếm được trong lòng bàn tay. Vẫn chưa biết chúng có độc hay không. Trước hết, theo những gì từng nghe, tôi bóp nát một ít quả rồi bôi lên cổ tay. Tôi nhớ nếu thấy ngứa hay đau rát thì đó là có độc. Thật may là sau một lúc vẫn không thấy phản ứng gì.
Tôi thận trọng ngậm một miếng quả vào miệng. Không thấy đau nhức. Tôi cứ thế ăn từng chút một cách quãng.
Vậy là phần lớn thời gian của ngày đầu tiên đã bay mất.
‘Chậc...’
Đã đến lúc phải quyết định. Cứ thế này thì chẳng làm nên trò trống gì. Vì lý do nào đó mà Tri giác không gian đã trở nên phế phẩm, và tôi – chủ nhân của nó – cũng thành một kẻ mù lòa phế vật. Cứ cố sống lết thế này cũng chẳng thu được lợi ích gì.
Dược liệu không hái được, Hidden Piece cũng đừng hòng tìm thấy. Nhờ sự gia trì trưởng thành được tăng cường, tôi có thể cảm nhận mình vẫn đang lớn mạnh dù chỉ đứng yên hít thở. Nhưng thay vì thế này, thà bị loại sớm rồi chui vào phòng rèn luyện còn hơn là làm hỏng cả kết quả kỳ thi.
Cuối cùng, khi quay lại khe đá mà không đạt được thành quả gì đáng kể, tôi thẫn thờ thử vận hành Tri giác không gian lần nữa, và rồi vô số âm thanh lại lọt vào tai.
‘...Âm thanh.’
Lời nguyền phong ấn cảm giác đã lấy đi thị giác, vị giác và khứu giác của tôi. Hơn nửa ngũ quan đã biến mất, chỉ còn thính giác và xúc giác. Từ sau khi bị nguyền rủa, tôi cảm nhận rõ rệt thính giác và xúc giác của mình đã trở nên nhạy bén hơn. Bởi tôi có thể cảm nhận tốt những âm thanh nhỏ nhặt mà bình thường không nghe thấy.
Tiếng gió thổi, tiếng cỏ rạp mình theo gió, tiếng cành cây rung rinh, tiếng nước chảy, tiếng chim nhỏ hót líu lo... Tôi cố giữ lấy tâm trí đang chực chờ sụp đổ, lặng lẽ cảm nhận những âm thanh đó. Thính giác nhạy bén hơn hẳn đã bắt trọn đủ loại âm thanh.
Thính giác tốt lên. Tôi vốn không để ý lắm. Tôi từng nghe người ta nói nếu nhắm mắt lại, năng lực dành cho thị giác sẽ chuyển sang các cơ quan khác. Không biết thực hư ra sao, nhưng vì bản thân cảm thấy thế nên tôi cứ tin là vậy.
‘...Nghe rõ quá mức rồi.’
Nhưng hiện tại dường như tôi nghe quá rõ. Ngày càng có nhiều âm thanh lọt vào tai. Đủ mọi tiếng động phát ra từ rừng rậm đều truyền đến. Có phải là do năng lực lẽ ra dành cho Tri giác không gian đã lan tỏa sang các giác quan khác không?
Nghĩ lại thì đúng là vậy. Ở thế giới cũ tai tôi vốn đã rất thính. Giữa lúc cơ thể suy nhược và mắt mờ mịt, tai là cơ quan bình thường duy nhất. Việc cảm nhận được ánh nhìn thông qua xúc giác – việc cảm nhận điều này bằng xúc giác chứ không phải trực giác cũng thật lạ, nhưng cũng giống như thính giác, ở Trái Đất tôi cảm nhận ánh nhìn rất tốt, và đến đây thì càng nhạy bén hơn nữa.
‘Ma lực.’
Tôi cũng cảm nhận được ma lực. Có lẽ do ma lực xung quanh quá dồi dào nên việc phân biệt chi tiết hơi khó khăn, nhưng đủ loại ma lực đang truyền đến qua làn da, qua cảm quan của tôi. Ma lực đầy sức sống ngự trong cây cối, ma lực hiện rõ trong đám cỏ dại. Dòng chảy ma lực luân chuyển trong lòng đất. Cả ma lực đang trôi lững lờ giữa không trung. Cơ bản đó là luồng ma lực mang đặc tính của tự nhiên, xanh mát và trong lành...
Dù không có Tri giác không gian tôi vẫn cảm nhận được chúng.
Ngẫm lại thì... từ lúc nào đó, tôi luôn cảm nhận ma lực thông qua Tri giác không gian. Từ lúc nào? Sai rồi. Tôi luôn cảm nhận ma lực trung chuyển qua Tri giác không gian. Từ nhỏ mắt tôi đã mờ mịt và không tốt nhưng rốt cuộc vẫn nhìn thấy được. Sau khi bị nguyền rủa, thế giới hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng thật đáng sợ.
Vì thế tôi đã dựa dẫm vào cái Tri giác không gian bất ổn – thứ cho tôi thấy hình ảnh tương tự như thế giới mờ ảo trước kia, và sau khi Tri giác không gian trở nên bình thường, tôi lại càng phụ thuộc vào nó hơn. Chính vì nó quá đa năng nên mới như vậy.
Tôi đã thấu hiểu nhiều điều về Tri giác không gian. Lý do tôi có thể nhận thức được cuốn sách mà không cần mở ra là bởi tôi thu nhận toàn bộ thông tin của không gian nằm trong phạm vi cảm nhận. Cuốn sách dù không mở nhưng nó vẫn tồn tại trong không gian đó. Cuối cùng, nếu nhận thức được toàn bộ không gian thì nội dung cuốn sách cũng sẽ lọt vào theo. Ma lực cũng được nhận thức như vậy, vì ma lực rốt cuộc cũng tồn tại trên không gian.
Thay cho thị giác, vị giác và khứu giác đã mất, thính giác và xúc giác trở nên tốt hơn một cách kỳ lạ. Tôi đã không chú tâm đến chúng. Có lẽ vì có Tri giác không gian nên tôi đã lờ chúng đi. Tôi đã dựa dẫm vào Tri giác không gian. Có lẽ nói vậy cũng sai. Giống như con người có mắt để nhìn thế giới, tôi có Tri giác không gian thay cho đôi mắt để cảm nhận thế giới. Con người dựa vào thị giác, tôi dựa vào Tri giác không gian.
Nhưng tôi đâu chỉ có mỗi nó. Thân thiện ma lực, Đa tài đa nghệ, năng lực thể chất thăng tiến khi trở thành siêu nhân, thính giác và xúc giác nhạy bén một cách dị biệt... Có rất nhiều thứ để sử dụng, vậy mà tôi lại chỉ mải mê chìm đắm vào mỗi Tri giác không gian.
‘.....’
Một ý nghĩ kỳ lạ. Đằng nào cũng hỏng rồi, tôi nảy ra ý định thử làm một trận ra trò xem sao.
Cùng với một hơi thở sâu, tôi tạm thời bỏ qua ý nghĩ về Tri giác không gian. Tôi thu hồi cái năng lực đang vùng vẫy điên cuồng để được triển khai kia lại. Cảm giác năng lực dư thừa đó như lan tỏa khắp bốn phương tám hướng, khiến các giác quan của tôi bùng nổ.
Vù u u.
Gió thổi đến. Gió len qua những kẽ hở không bị lá cây che lấp, lướt qua da thịt tôi. Trước khi gió len qua kẽ hở, tai tôi đã nghe thấy trước. Trước khi gió chạm vào da, tôi đã cảm nhận được trước.
Tôi cũng cảm nhận được cả ma lực. Theo gió là ma lực. Trên mặt đất tôi đang ngồi, trên tảng đá tôi đang tựa vào, trên cây cỏ xung quanh, ma lực đều tràn trề.
Tôi mở rộng các giác quan. Đa số siêu nhân đều mở rộng giác quan. Thông qua thị giác, thính giác, xúc giác đã được cường hóa để đọc đòn tấn công và tung ra đòn đánh của chính mình. Từ trước đến nay tôi luôn làm điều đó bằng Tri giác không gian. Khi thị giác biến mất, tôi thấy Tri giác không gian đáng tin cậy hơn thính giác và xúc giác.
Giờ đây tôi nhận thức thế giới bằng âm thanh. Phân tích xung quanh bằng xúc giác. Đọc hình thái và tính chất của ma lực. Tri giác không gian tuy đã phế, nhưng sự thuần thục có được khi vận hành nó không hề biến mất.
Tôi vẽ một tấm bản đồ trong đầu. Những chỗ còn trống lúc này đang được lấp đầy bằng việc thu thập nhiều thông tin khác nhau để phác thảo nên một tấm bản đồ dù còn vụng về. Chẳng mấy chốc tôi đã quên cả cái đói. Cơn khát đã được giải quyết từ trước nên tính mạng không có vấn đề gì.
Tàn dư của linh dược vẫn còn kết tụ đâu đó trong cơ thể. Những luồng khí tức chưa được hấp thụ hết dường như cũng đang cựa quậy hưởng ứng. Tôi tiếp tục mở rộng giác quan, dò dẫm xung quanh. Dùng thông tin thu được để vẽ nên tấm bản đồ.
.
.
.
Cộp.
Tiếng bước chân.
Âm thanh đó vang lên xuyên qua sự tập trung của tôi. Duy chỉ có tiếng bước chân đó là đang thực sự tiến lại gần. Lúc này tôi đang ngồi im trong khe đá. Đó không phải khí tức của tôi.
Cũng có khá nhiều khí tức khác vang lên. Thính giác ngày càng mạnh mẽ đã bắt được lượng âm thanh nhiều ngoài sức tưởng tượng.
Cộp, cộp, cộp...
...Hả? ...Đâu rồi...
Tiếng bước chân đó... không, giờ là những tiếng bước chân đang tiến về phía này. Cả tiếng nói chuyện cũng loáng thoáng truyền đến. Giống hệt như lần Aiden đi thẳng một đường về phía tôi giữa vô vàn tiếng bước chân khác trong giờ học kiếm thuật.
‘Bị phát hiện rồi sao.’
Tôi đã cố gắng ẩn giấu khí tức. Thỉnh thoảng còn dùng cả ma pháp khi di chuyển. Nhưng rốt cuộc vì đôi mắt khốn khổ này mà tôi không thể kiểm tra kỹ xem mình đã để lại dấu vết gì. Khí tức đang tiến lại có khoảng ba người. Trong số đó có thể có người sở hữu năng lực hệ cảm nhận, hoặc có học viên đã rèn luyện kỹ thuật truy đuổi chuyên nghiệp.
Dù sao thì có vẻ như tôi đã bị lộ đuôi.
Có nên chạy không?
Một ý nghĩ thoáng qua nhưng tôi lập tức lắc đầu. Thực tế thì rất khó để chạy thoát. Với bộ dạng này dù có chạy thì vị trí cũng đã bị bại lộ, chẳng bao lâu sẽ bị bắt kịp thôi. Nếu có chạy thoát được những kẻ này thì hiện tại cũng đã có rất nhiều học viên khác đang nhắm vào tôi. Không biết có thể trốn chạy đến bao giờ, và trốn chạy cũng chẳng thu được ích lợi gì.
‘......’
Cũng chẳng cần phải hạ quyết tâm gì to tát.
Tôi đứng dậy. Không thèm ẩn giấu khí tức nữa. Những chuyển động lọt vào tai tôi trở nên gấp gáp hơn. Chiến đấu ở đây thì địa hình không thuận lợi lắm. Tôi bước về phía khoảng sân trống mà mình đã ghi nhớ.
Khác với vẻ lảo đảo thận trọng lúc trước.
Bước chân của tôi hiện tại đã khá vững vàng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
